Thế giới 1 - Chương 19: Vườn trường - Anh có biết theo đuổi tôi đồng nghĩa với việc gì không? (1)

Giờ tan học, tiếng chuông vừa reo lên, sinh viên trong trường đại học A ùa ra từ các giảng đường như thủy triều.

Kẻ ôm sách vở tán gẫu, người dán mắt vào điện thoại, lại có nhóm đang bàn xem lát nữa ăn gì. Phó Trình An đứng dưới lầu, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấy Dụ Từ ngay lập tức. Nam sinh mặc áo khoác bò xanh thẫm, vẻ mặt lờ đờ buồn ngủ, trông như người mới ngủ dậy.

Thực tế thì Dụ Từ đúng là mới ngủ dậy thật. Tối qua ngủ quá muộn nên vừa ngồi vào lớp là cậu bắt đầu gà gật. Đã thế giáo sư Triết học người Pháp được nhà trường mời về giảng bài lại quá mức ru ngủ, thế là cậu lỡ chợp mắt một cái, mở mắt ra đã thấy hết giờ.

Lúc đi ra khỏi lớp cậu còn đặc biệt xem điện thoại, chẳng thấy tin nhắn nào của Phó Trình An. Rõ ràng bảo hẹn đi ăn cơm, thế mà tan học rồi vẫn bặt vô âm tín.

Cơn bực dọc lúc mới ngủ dậy vẫn chưa tan hết, Dụ Từ tặc lưỡi một tiếng đầy bất mãn, quyết định trừ hai điểm vào thang điểm theo đuổi của vị đại học bá này.

Tuy nghĩ vậy nhưng cậu vẫn vừa xuống cầu thang vừa lấy điện thoại định gọi cho Phó Trình An. Vô tình ngẩng đầu lên, khóe mắt cậu chợt bắt gặp bóng dáng cao lớn thẳng tắp đang đứng dưới chân cầu thang. Động tác trên tay cậu khựng lại, cả người đứng chôn chân tại chỗ.

Đang là giờ cao điểm người qua kẻ lại. Ngoài Dụ Từ ra, rất nhiều người khác cũng không kìm được mà hướng ánh mắt về phía Phó Trình An.

Tuy nhiên, người đang là tâm điểm của những ánh nhìn tò mò hay hóng hớt ấy lại chỉ nhìn về phía Dụ Từ. Hắn ôm một bó hồng màu tím khói đứng cách đó không xa, ánh mắt xuyên qua biển người mênh mông, đường hoàng và thẳng thắn dừng lại trên người Dụ Từ.

Hai người nhìn nhau qua đám đông.

Dụ Từ cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường một chút. Cậu nhanh chóng cất điện thoại, bước chân cũng vô thức nhanh hơn. Đến khi kịp phản ứng lại, cậu đã bước ba bước thành hai xuống hết cầu thang, đứng ngay trước mặt Phó Trình An.

"Sao anh lại ở đây?" Dụ Từ nghe thấy mình hỏi.

"Chẳng phải đã hẹn nhau đi ăn cơm sao?"

Ánh mắt Phó Trình An dừng lại trên vết hằn đỏ do ngủ đè lên trên mặt Dụ Từ trong giây lát, rồi thu lại tầm mắt giải thích: "Tôi xem thời khóa biểu khoa em, biết em học ở tòa này nên đến đón em trước."

Dụ Từ liếc nhìn bó hoa lớn trong lòng Phó Trình An, hất cằm hỏi: "Thế cái này là sao?"

"Lúc nãy đi ngang qua tiệm hoa thì mua, thấy đẹp quá." Phó Trình An nhìn vào mắt Dụ Từ cười, hỏi một câu tỉnh bơ như chốn không người: "Em có nhận không?"

Nghe giọng nói của hắn, tim Dụ Từ như bị ai đó khẽ khàng trêu chọc, ngứa ngáy lạ thường, đầu ngón tay cũng vô thức siết chặt. Nhưng ngoài miệng cậu vẫn cứng cỏi không chịu thừa nhận, dứt khoát nhận lấy bó hoa: "Mua cũng mua rồi, tội gì mà không nhận?"

Nói thật thì ngoại hình và gia thế của Dụ Từ đều rất xuất sắc. Từ cấp ba đến giờ, cậu luôn là tâm điểm chú ý trong trường, vì vậy người theo đuổi cậu không ít, kẻ hám danh lợi bám lấy cậu lại càng nhiều. Nhưng chưa từng có ai tặng hoa cho cậu cả.

Không ngờ một người trông có vẻ điềm tĩnh, chín chắn như Phó Trình An lại làm ra hành động phô trương, nhiệt liệt thế này ngay trước cửa giảng đường đông người qua lại. Dụ Từ dùng ngón tay khẽ vuốt ve những cánh hoa màu tím khói theo tông màu Morandi trong lòng, mùi hương nồng nàn xộc vào mũi khiến tâm trạng cậu tốt lên trông thấy. Cậu buộc phải thừa nhận mình dường như hơi bị "đốn tim" bởi chiêu thức theo đuổi của đại học bá này rồi.

Dụ Từ nói: "Hoa đẹp lắm."

Phó Trình An "ừ" một tiếng, cụp mắt nhìn Dụ Từ hỏi: "Thế em có thích không?"

Dụ Từ thầm nghĩ: Biết rồi còn hỏi. Nhưng cậu vốn luôn thẳng thắn với cảm xúc của mình, nhất là khi tâm trạng đang tốt thì lại càng không giấu giếm: "Thích chứ."

Không chỉ nói miệng, sự yêu thích của Dụ Từ còn được thể hiện trực tiếp qua hành động.

Mặc kệ những ánh mắt tò mò soi mói xung quanh, thiếu gia Dụ nghênh ngang ôm bó hồng đi từ giảng đường ra bãi đỗ xe. Vốn định đi ăn cơm, nhưng đến phút chót cậu lại đổi ý. Đôi mắt cậu đảo một vòng, tùy tiện bịa ra cái lý do hai người đàn ông ôm hoa đi ngoài đường gây chú ý quá, rồi cùng Phó Trình An quay ngược về nhà mình. Sau đó không biết cậu tìm đâu ra một cái lọ hoa, lóng ngóng cắt tỉa từng cành hoa rồi cắm vào lọ.

Phó Trình An đứng phía sau nhìn động tác của Dụ Từ, lẳng lặng nghĩ: Đúng là đồ ngốc. Dụ Từ ngốc, hắn lại càng ngốc hơn.

Kiếp trước hắn bị che mắt, dù là lúc hai người thân mật nhất, hắn vẫn luôn giữ sự tỉnh táo, không ngừng tự nhắc nhở bản thân rằng hắn và Dụ Từ không thuộc về cùng một thế giới.

Nhưng thực tế thì sao? Thiếu gia Dụ từ nhỏ sống trong nhung lụa, đã quen với những thứ tốt đẹp nhất, dường như chưa bao giờ nhận ra sự khác biệt một trời một vực giữa họ, cũng chưa từng chê bai bất kỳ món quà nào hắn tặng.

Khi ấy hắn tưởng mình lý trí, đến hôm nay mới hiểu, chính những sự cố chấp ngu xuẩn và nực cười đó là nguyên nhân khiến kiếp trước họ không có được kết cục tốt đẹp. Buồn cười nhất là hắn lại không nhìn ra: Hóa ra trên đời này thật sự có kẻ ngốc như Dụ Từ, luôn sẵn lòng ở bên hắn mà không màng được mất.

Chỉnh lại lọ hoa cho ngay ngắn, Dụ Từ ngắm nghía tác phẩm cắm hoa đầu tiên trong đời mình, ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng. Định lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh, nhưng sực nhớ Phó Trình An vẫn đứng phía sau, động tác cậu khựng lại rồi ngay lập tức trở về bình thường. Cậu không muốn để Phó Trình An quá đắc ý, cố tình nói: "Ờ thì... tuy tôi nhận hoa của anh, nhưng điều đó chẳng chứng minh được gì đâu nhé, anh đừng có nghĩ nhiều."

Phó Trình An chẳng hề cảm thấy bị đả kích bởi câu nói này, hắn ừ một tiếng, nửa đùa nửa thật cười nói: "Tôi biết em không dễ theo đuổi thế mà."

Rõ ràng Dụ Từ là người khơi mào câu chuyện, cũng thực sự không muốn để Phó Trình An cảm thấy cậu quá dễ dãi, nhưng khi Phó Trình An hùa theo thì cậu lại thấy nghẹn họng: "Anh..."