Thế giới 1 - Chương 17: Vườn trường - Người nhà họ Dụ đều là những kẻ si tình (1)

Tối qua ngủ quá muộn nên cả ngày hôm nay Dụ Từ đều không có tinh thần. Bảo nhân viên phục vụ rót cho mình một cốc cà phê xong, cậu tiện tay ném cái túi đang xách đến trước mặt Đào Dã rồi rúc vào ghế sofa.

"Cái quái gì thế?" Đào Dã theo bản năng đón lấy: "Đến chỗ tôi còn mang theo hồng..."

Chữ "tửu" còn chưa kịp nói hết, nhìn rõ thứ đựng trong hộp gỗ, Đào Dã sững sờ, lập tức ngồi thẳng dậy.

"... Vãi? Hai chai Pétrus 82?"

Nhớ lại vụ cá cược đùa vui với Dụ Từ hôm trước, anh ta tỉnh cả ngủ, nhìn cậu cười toe toét: "Tình hình thế nào rồi, tôi đoán trúng phóc luôn à?"

Dụ Từ khẽ nhướng mày, chưa kịp mở miệng thì điện thoại trong túi quần rung lên liên hồi. Cậu dựa vào sofa, mở WeChat. Tuy nhiên, khoảnh khắc nhìn thấy ảnh đại diện của bố Dụ, động tác trên tay cậu khựng lại, ngay cả biểu cảm trên mặt cũng trở nên nhạt nhẽo hơn hẳn.

Dụ Từ cụp mắt, mở khung chat bình thường rất ít khi có tin nhắn mới. Đợi đến khi nhìn rõ nội dung bên trong, cậu ngẩn người. Bảy, tám tấm ảnh, một đường link web, và một đoạn tin nhắn thoại dài bảy giây.

Dụ Từ đổi tư thế, ngồi thẳng dậy trên sofa rồi bấm vào xem ảnh. Trong ảnh toàn là hình cậu và Phó Trình An ở cổng phía Nam đại học A hôm đó. Không biết ai đã chụp lại đúng những khoảnh khắc cậu và Phó Trình An cố tình nắm tay, ôm ấp và hôn nhau trước mặt cô gái kia để diễn kịch.

Vì là chụp trộm nên ảnh không được nét lắm. Nhưng có lẽ do nhan sắc của Phó Trình An và Dụ Từ vốn đã quá xuất sắc, nên dù là ảnh chụp trộm cũng toát lên một bầu không khí khó tả, tấm nào tấm nấy đều đẹp lung linh.

Đào Dã đang cầm chai rượu vang, vô tình liếc thấy màn hình điện thoại của Dụ Từ cũng ngẩn người: "Hai người bị chụp trộm à?"

Dụ Từ "ừ" một tiếng, cụp mắt bấm vào đường link bố Dụ gửi, lướt xem qua loa rồi nói: "Còn bị người ta đăng lên diễn đàn trường nữa."

Đã để ý thấy người gửi tin nhắn là ai, Đào Dã theo bản năng nghĩ rằng Dụ Từ sẽ bị bố Dụ trách mắng vì chuyện này. Vì vậy sau khi nhìn rõ tiêu đề bài viết, anh không nhịn được mà nổi nóng thay cậu: "Cậu gửi link cho tôi! Để tôi nhờ người tra IP, tôi muốn xem xem đứa nào đăng bài, đúng là bọn xem kịch không chê chuyện lớn..."

Dụ Từ không nói gì.

Có lẽ do chủ bài đăng dùng những từ ngữ khá cường điệu và tiêu cực, nên bài viết được đẩy lên rất nhanh. Chưa đến nửa ngày đã có mấy trăm bình luận.

Cậu cụp mắt lướt nhanh qua các bình luận trên diễn đàn. Dư luận xã hội hiện nay không còn quá khắt khe với người đồng tính, nhưng cũng không phải ai cũng chấp nhận. May mà đại học A vốn có phong thái cởi mở, nên bình luận trong diễn đàn về cơ bản vẫn khá thân thiện.

Chỉ là Dụ Từ rất nhạy bén nhận ra trong khu bình luận vốn dĩ đang hài hòa, luôn có vài nick ảo đang cố tình dẫn dắt dư luận, giống như đang nhắm vào cậu.

[Bây giờ đồng tính luyến ái đã cởi mở đến mức này rồi sao? Ôm hôn ngay chốn công cộng, người bình thường như tôi sốc quá.]

[Có mình tôi thấy hai người này đẹp đôi thôi à? Hu hu hu, trai đẹp đều bị trai đẹp hốt hết rồi.]

[Phó Trình An khoa Tài chính, trời ơi, không ngờ anh ấy lại thích đàn ông, bạn cùng phòng tôi mà thấy chắc khóc hết nước mắt.]

[Người còn lại trong ảnh hình như là Dụ Từ, cái cậu họ Dụ nổi tiếng ở Hoài Giang ấy... Không biết sao hai người này lại dính lấy nhau được nhỉ.]

[Phú nhị đại và học bá nghèo, bạn ngẫm đi, ngẫm kỹ vào.]

[Chơi bời thôi mà, nghe nói thiếu gia Dụ bình thường ngoài giờ học thì không uống rượu cũng đi bar, đời sống cá nhân loạn lắm.]

Chuyển tiếp đường link cho Đào Dã, ra hiệu cho anh tra giúp IP người đăng bài và mấy tài khoản dẫn dắt dư luận kia xong, Dụ Từ thoát khỏi trình duyệt. Cậu ngồi trên sofa, lưu từng tấm ảnh trong khung chat về máy. Khi lưu đến tấm cuối cùng chụp cảnh Phó Trình An cúi đầu, trông như đang hôn lên khóe miệng cậu, ngón tay Dụ Từ khựng lại. Sau khi nhấn giữ để lưu ảnh, cậu tiện tay cài luôn làm hình nền, động tác liền mạch lưu loát.

Nhìn hình nền vừa cài đặt xong, Dụ Từ chợt nghĩ ra điều gì đó, thuận tay gửi luôn tấm ảnh này cho Phó Trình An.

Đào Dã trố mắt nhìn cậu thao tác một lèo: "..."

"Cậu không định nghe xem bố cậu có ý kiến gì về chuyện này à?" Đào Dã không nhịn được hỏi: "Chuyện cỏn con trên diễn đàn trường mà cũng đến tai ông ấy, không biết đứa nào rảnh rỗi sinh nông nổi."

Ảnh gửi đi rồi mà Phó Trình An chưa trả lời, Dụ Từ cũng không để ý lắm, trong lòng biết chắc giờ này hắn đang không cầm điện thoại. Nghe Đào Dã nói vậy, cậu cười khẩy một tiếng, chuyển giao diện chat sang bố Dụ. Nhưng cậu không bấm nghe tin nhắn thoại mà tùy ý ấn nút chuyển giọng nói thành văn bản.

Bố Dụ nói: [Con chơi bời bên ngoài thế nào bố không quản, nhưng con phải luôn nhớ kỹ thân phận của mình, đừng để bố và mẹ con mất mặt.]

Nội dung tin nhắn y hệt như Dụ Từ dự đoán. Hơn nữa dù không tận tai nghe, Dụ Từ cũng có thể tưởng tượng ra giọng điệu của bố Dụ khi nói câu này. Bình tĩnh, lạnh lùng, và áp đặt. Ồ, có lẽ còn pha chút đau lòng và thất vọng, không hiểu sao người vợ dịu dàng, xinh đẹp, tao nhã của ông lại sinh ra đứa con như cậu.

Dụ Từ không có mẹ. Chính xác hơn là mẹ cậu đã qua đời không lâu sau khi sinh cậu. Chết vì trầm cảm sau sinh, tự sát.

Giới thượng lưu ở Hoài Giang ai cũng biết Dụ Thịnh của tập đoàn Dụ Thị là một kẻ si tình. Vợ mất sớm, dù sở hữu gia tài bạc tỷ nhưng ông vẫn chung thủy một lòng, gà trống nuôi đứa con trai duy nhất vợ để lại, dù xung quanh cám dỗ không ngớt cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn ai.

Bởi vậy, không biết bao nhiêu người ở Hoài Giang cảm thán và tiếc nuối cho tình yêu của bố mẹ Dụ Từ.

Chỉ riêng Dụ Từ là không. Cậu chỉ thấy ngấy.

Dụ Thịnh đúng là tình sâu nghĩa nặng, ông dành trọn tình yêu trân quý nhất đời mình cho mẹ Dụ Từ. Để không ai có thể chiếm mất vị trí của bà trong lòng mình, ông từ chối tất cả phụ nữ tìm đến cửa, từ nhỏ đã nuôi dạy Dụ Từ như người thừa kế tương lai.

Nhưng không ai biết rằng, bao nhiêu năm qua, Dụ Thịnh đối với Dụ Từ chưa bao giờ đủ gần gũi, mà chỉ có thừa sự lạnh lùng. Hồi nhỏ Dụ Từ chưa hiểu chuyện, cứ tưởng bố nghiêm khắc. Nhưng sau này khi cậu dù cố gắng thế nào cũng không nhận được sự quan tâm yêu thương của bố, cậu chợt nhận ra: Hóa ra Dụ Thịnh là một kẻ điên, ông ta trút giận cái chết của mẹ Dụ Từ lên đầu cậu.