Thế giới 1 - Chương 16: Vườn trường - Vậy em có nhìn ra được tôi có ý đồ bất chính với em không? (2)

Phó Trình An có chút bất lực. Nhưng biết tửu lượng Dụ Từ khá tốt nên hắn không ngăn cản nữa. Còn về phần mình, tửu lượng của Phó Trình An ở thời điểm hiện tại quả thực rất bình thường. Dù sao ngày nào cũng bận rộn đi học và làm thêm, chẳng có cơ hội tiếp xúc với rượu bia.

Kiếp trước sau khi quen Dụ Từ, thỉnh thoảng hắn mới uống cùng cậu một chút, nhưng không nhiều. Tính kỹ ra thì tửu lượng của hắn dường như chỉ thực sự được tôi luyện trong cái "lò bát quái" xã hội sau khi chia tay Dụ Từ và bỏ học ở đại học A mà thôi.

Phó Trình An nói: "Ăn chút gì lót dạ trước đã." Dụ Từ không tỏ thái độ gì, tiện tay nhận bát cháo Phó Trình An múc cho, xúc một thìa đưa vào miệng. Vị giác lập tức bị hương vị thơm ngon, thanh mát của cháo đánh chiếm, cậu không kìm được mà nheo mắt lại: "Ngon đấy."

Phó Trình An cười, cũng tự múc cho mình một bát.

Có lẽ vì đồ ăn quán này quá ngon nên Dụ Từ húp liền hai bát cháo mới nhớ đến chén rượu bên cạnh. Cậu bưng chén lên nhấp một ngụm, theo bản năng nhướng mày. Đúng như Phó Trình An nói, rượu hoa quả này độ cồn khá cao, mới uống vào thấy cay nồng kí©h thí©ɧ, nhưng sau đó khoang miệng lại từ từ lan tỏa hương mơ xanh dịu nhẹ kéo dài.

Phó Trình An cũng uống một ngụm. Con người hắn có khí chất lạnh lùng trầm tĩnh, giống như ngọn núi xa đứng sừng sững giữa khung cảnh mờ sương. Tuy không nhìn ra tửu lượng nông sâu thế nào, nhưng nhờ sự trầm lắng tích tụ qua hai kiếp người, ngay cả khi uống rượu trông hắn cũng toát lên vẻ thâm sâu khó lường.

Nói thật lòng. Việc đề nghị uống rượu là Dụ Từ có chút ý đồ xấu xa. Cậu thừa nhận mình bị Phó Trình An thu hút mãnh liệt ở một mức độ nào đó. Bất kể là vì ngoại hình, vóc dáng hay khí chất của người trước mặt, tóm lại Dụ Từ sống hai mươi năm trên đời mới lần đầu gặp được người hợp ý mình đến thế. Ấy vậy mà trước mặt cậu, Phó Trình An lúc nào cũng tỏ ra điềm tĩnh, kín kẽ như nước chảy mây trôi. Còn một Dụ Từ vốn quen thói ngông cuồng lại trở thành người bị cảm xúc dẫn dắt, thế nên cậu không kìm được chút ý nghĩ xấu xa, muốn xem thử Phó Trình An khi say rượu mất kiểm soát sẽ trông như thế nào.

Rượu hoa quả ông chủ tự ủ tuy độ cồn cao nhưng thực ra rất dễ uống. Thế là hai người họ chẳng biết từ lúc nào đã uống hết veo hai bình.

Tửu lượng Dụ Từ khá tốt, dù chiều nay đã uống rượu pha với Đào Dã, nhưng giờ ngồi đây cũng chỉ cảm thấy hơi chuếnh choáng mà thôi.

Ngược lại, dưới sự cố ý chuốc rượu của Dụ Từ, Phó Trình An uống thậm chí còn nhiều hơn cậu. Nhưng khác với dự đoán của Dụ Từ, sắc mặt Phó Trình An vẫn bình thường như mọi khi, ngay cả cử chỉ giơ tay nhấc chân vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh ung dung. Cùng lắm là đôi mắt đen láy lúc này trông hơi ửng đỏ, ánh mắt vương chút men say mang theo vẻ tùy ý và lười biếng hiếm thấy.

Không đạt được mục đích mong muốn, mãi đến khi Phó Trình An thanh toán xong và hai người bước ra khỏi quán cháo, Dụ Từ vẫn cảm thấy hơi ấm ức. Cậu nghiến răng, thầm quyết định lần sau sẽ tìm cơ hội lôi Phó Trình An đến quán bar của Đào Dã ngồi một chút.

"Anh không say thật à?"

Ánh mắt Dụ Từ dán chặt lên mặt Phó Trình An, đầy vẻ nghi ngờ. Phó Trình An bật cười, day day sống mũi rồi thành thật khai báo: "Hơi chóng mặt một chút, nhưng vẫn kiểm soát được."

Có lẽ do uống rượu nên giọng nói vốn trầm ổn của Phó Trình An giờ mang theo chút khàn khàn đầy từ tính, nghe cực kỳ quyến rũ khiến tai Dụ Từ không nhịn được mà tê rần.

Phó Trình An không nói muốn đưa Dụ Từ về. Nhưng họ cứ thế sóng vai nhau đi bộ bên lề đường giữa đêm khuya. Chắc do cả hai đều cao ráo, chân dài nên chưa đến mười phút đã về tới cổng khu chung cư nhà Dụ Từ. Dụ Từ lại một lần nữa cảm thán sao thời gian trôi nhanh đến vậy.

Cậu liếc nhìn người bảo vệ đang đứng nghiêm trang chào mình ở bốt gác, trong đầu xoay chuyển đủ mọi ý nghĩ xem lần sau nên lấy cớ gì để hẹn Phó Trình An ra ngoài nữa đây.

Thời gian cũng không còn sớm, Phó Trình An đứng bên cạnh Dụ Từ, cụp mắt nhìn sườn mặt cậu. Hắn không mở lời chào tạm biệt, cũng không giục Dụ Từ đi vào.

Có lẽ Dụ Từ không biết. Cậu vốn sinh ra đã môi hồng răng trắng, giờ uống chút rượu vào, sắc mặt ửng hồng, đôi mắt long lanh ngấn nước, đẹp đến nao lòng, khiến Phó Trình An suýt chút nữa không kìm nén được những ý nghĩ đen tối và đê tiện trong lòng. Nhưng trớ trêu thay, mối quan hệ hiện tại giữa hắn và Dụ Từ buộc hắn chỉ có thể đóng vai một người quân tử biết chừng mực.

"Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi lúc trước của tôi đâu." Dụ Từ nhướng mày, đột ngột quay sang nhìn Phó Trình An.

Phó Trình An nhìn cậu, bỗng nhiên cảm thấy hơi thèm thuốc: "Câu đương nhiên là không ấy hả?"

Dụ Từ chưa bao giờ là người chịu thiệt, vẻ mặt cậu cực kỳ thản nhiên: "Chứ còn gì nữa?"

Phó Trình An nhìn sườn mặt Dụ Từ. Giữa con phố vắng lặng không một bóng người lúc nửa đêm, hắn dường như mơ hồ nhìn thấy những mảnh ký ức vỡ vụn của hai kiếp người lặng lẽ lướt qua trước mắt. Hắn có thể cảm nhận rất rõ ràng rằng Dụ Từ đã có chút cảm tình với mình.

Nhưng tại sao chứ? Tại sao vầng trăng cao ngạo trên chín tầng mây lại hai lần liên tiếp chiếu rọi xuống vũng bùn nhơ nhuốc đê hèn như hắn? Là định mệnh sao?

Phó Trình An nhếch môi cười tự giễu, thầm nghĩ, vậy thì số phận của Dụ Từ đúng là chẳng ra làm sao cả.

Hoàn hồn lại, Phó Trình An cụp mắt nhìn Dụ Từ, giọng trầm thấp: "Thế còn em?"

"Tại sao em lại hứng thú với vấn đề này đến thế, cứ nhất quyết phải hỏi cho ra nhẽ vậy?"

Dụ Từ hơi ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau với Phó Trình An: "Tôi muốn biết không được à?"

Cậu kiên trì hỏi: "Tại sao anh lại tốt với tôi như thế?"

Phó Trình An cười, đôi mắt hơi nheo lại: "Tôi tốt với em chỗ nào?"

"Bôi thuốc, mua bánh kem, đón sinh nhật cùng em mà cũng tính là tốt sao?"

Hắn nhìn Dụ Từ, không kìm được mà thầm nghĩ: Mình có lẽ là kiếp nạn lớn nhất trong cuộc đời Dụ Từ, nếu không thì làm sao giải thích được chuyện đại thiếu gia cứ hễ gặp mình là biến thành kẻ ngốc thế này. Dễ lừa như vậy, bảo sao kiếp trước mới bị hắn hại thê thảm đến thế.

Nghe ra sự tự giễu trong lời nói của Phó Trình An, chẳng hiểu sao Dụ Từ lại thấy hơi chối tai. Cậu cau mày, bất mãn nói: "Tôi thấy tốt là tốt."

Phó Trình An im lặng trong giây lát. Hơi thở hắn vẫn còn vương chút mùi rượu, nhưng ánh mắt lại vô cùng tỉnh táo. Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Dụ Từ, cuối cùng cũng mở miệng trả lời câu hỏi kia: "Có lẽ vì tôi biết em là Dụ Từ, người thừa kế duy nhất của nhà họ Dụ, nên cố tình tiếp cận em, lừa gạt em, hòng đạt được mục đích đen tối nào đó thì sao."

Nghe vậy, Dụ Từ cười khẩy một tiếng, chỉ coi như Phó Trình An đang nói đùa. Từ nhỏ đến lớn, những kẻ tiếp cận cậu vì tiền nhiều như cá diếc sang sông. Kẻ nào kẻ nấy đều viết rõ ham muốn lên mặt. Cho dù có những kẻ diễn xuất cực đỉnh, Dụ Từ vẫn có thể liếc mắt một cái là nhìn thấu những toan tính lợi ích ẩn sâu dưới đáy mắt họ.

Cậu ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đang chăm chú nhìn mình của Phó Trình An. Cậu thầm nghĩ, cậu đâu có ngốc.

Tuy cậu không nhìn rõ trong đôi mắt Phó Trình An ẩn chứa điều gì, nhưng rõ ràng ở đó không có bất kỳ sự khát cầu hay ham muốn nào đối với tiền bạc.

Thế là thiếu gia Dụ hất cằm, trong mắt lộ ra vẻ đắc ý: "Tôi biết anh tiếp cận tôi không phải vì tiền."

"Tôi nhìn người chuẩn lắm."

Phó Trình An đứng dưới ánh đèn đường, bóng tối che khuất vẻ mặt hắn. Từ khi còn rất nhỏ hắn đã bắt đầu đơn độc vùng vẫy trong vũng lầy. Những ấm áp, yêu thương và quan tâm mà một gia đình bình thường nên có, hắn hoàn toàn không có lấy một chút. Nhưng cũng may, quen rồi thì hắn cũng chẳng cần những thứ đó nữa.

Hắn luôn cho rằng kẻ chưa từng được ông trời đoái thương thì chỉ có thể dựa vào chính mình để leo lên cao. Nhưng trớ trêu thay, hắn lại gặp phải một Dụ Từ ngốc nghếch, kiếp trước hay kiếp này cũng ngốc như nhau, cứ nhất quyết phải tin tưởng hắn, lại gần hắn.

Con người ai cũng có xu hướng tìm về phía ánh sáng. Kiếp trước hắn ngu xuẩn đến cực điểm, nhưng nếu hệ thống đã cho hắn cơ hội làm lại, thì cũng không trách được kiếp này hắn sẽ chiếm đoạt tia sáng này làm của riêng, đúng không?

Phó Trình An khẽ thở ra một hơi. Hắn gật đầu, cười một tiếng rồi nhìn Dụ Từ hỏi: "Em nhìn người chuẩn lắm hả?"

Dụ Từ nhướng mày tỏ vẻ mặc nhiên.

Thế là Phó Trình An gật đầu thêm cái nữa. Trên con phố vắng tanh lúc nửa đêm, hắn và Dụ Từ nhìn nhau: "Vậy em có nhìn ra được tôi làm những việc này là vì tôi có ý đồ bất chính với em không?"