Thế giới 1 - Chương 15: Vườn trường - Vậy em có nhìn ra được tôi có ý đồ bất chính với em không? (1)

Khoảnh khắc thay xong quần áo đứng dưới lầu nhà mình, Dụ Từ chợt nhận ra một sự thật muộn màng: Cậu chắc điên thật rồi.

Nửa đêm nửa hôm, mười hai giờ khuya. Cậu không nằm ngủ trên chiếc giường rộng hai mét êm ái, mà lại nhận lời Phó Trình An chạy ra ngoài ăn khuya. Hành động ngớ ngẩn này, nếu là Đào Dã hay người khác rủ rê, e là cậu còn chẳng thèm liếc mắt đến một cái.

Dụ Từ khẽ tặc lưỡi một tiếng. Đúng là nhan sắc làm mờ mắt người ta mà.

Hoang đường hơn nữa là Phó Trình An thừa biết Dụ Từ có xe, thế mà không những từ chối đề nghị tự lái xe qua của cậu, mà còn chủ động đề nghị đến đón. Lúc nhìn thấy bốn chữ "tôi đến đón em" trên màn hình, Dụ Từ lại chẳng hề thấy phiền phức, ma xui quỷ khiến thế nào lại trả lời một chữ "được".

Lúc này khi đi đến cổng khu chung cư, Dụ Từ cúi đầu nhìn điện thoại. Thấy Phó Trình An đi tới, cậu theo bản năng ngẩng đầu lên. Hắn đã thay một chiếc áo hoodie đen có mũ trùm đầu, rõ ràng là kiểu phối đồ đơn giản, thoải mái, nhưng lại tôn lên đường nét khuôn mặt rắn rỏi, sâu sắc của hắn. Khí chất của hắn càng thêm lạnh lùng, trầm tĩnh, cả người như muốn hòa tan vào màn đêm.

Một chút rung động khó tả xen lẫn cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong lòng Dụ Từ. Cái cảm giác quen thuộc đến khó hiểu ấy dường như chỉ thoáng qua trong đầu rồi biến mất, khó mà nắm bắt được.

Dụ Từ chưa kịp nghĩ ngợi nhiều thì Phó Trình An đã đi đến trước mặt cậu: "Đợi lâu chưa?"

"Cũng vừa mới ra thôi." Dụ Từ lắc đầu, cất điện thoại đi.

"Tôi biết gần đây có một quán cháo, đi bộ từ đây chỉ mất mười phút thôi." Phó Trình An hỏi Dụ Từ: "Ăn không?"

Dụ Từ sao cũng được, hất cằm nói: "Đi thôi."

Mười hai giờ đêm, trên đường hầu như chẳng còn ai, khắp nơi đều yên tĩnh. Thi thoảng có vài chiếc xe chạy vụt qua, ánh đèn pha vạch lên những vệt sáng rõ rệt trong đêm tối.

Dụ Từ quay sang nhìn Phó Trình An, đột nhiên hỏi: "Anh biết hút thuốc à?"

Không ngờ Dụ Từ lại hỏi chuyện này, Phó Trình An "ừ" một tiếng: "Thỉnh thoảng."

"Trên người có mùi à?"

Hắn nhìn Dụ Từ hỏi.

"Không, cũng thơm phết." Dụ Từ nói thật lòng. Cậu không bao giờ hút thuốc nên khá nhạy cảm với mùi khói thuốc, nhưng mùi hương gỗ sạch sẽ, trầm ổn vốn có trên người Phó Trình An đã trung hòa mùi thuốc lá một cách hoàn hảo. Không những không gây khó chịu, mà còn tạo ra một mùi hương hormone rất đặc biệt.

Phó Trình An bật cười.

Dụ Từ nhìn hắn: "Tại sao?"

Phó Trình An không hiểu ý Dụ Từ: "Hả?"

"Ý tôi là, tại sao anh lại không vui."

Phó Trình An sững sờ một chút, rồi bỗng nhiên bật cười. Hắn cụp mắt lặng lẽ nhìn Dụ Từ: "Em nhìn ở đâu mà bảo tôi không vui?"

Dụ Từ tặc lưỡi: "Không muốn nói thì thôi."

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi đến cửa quán cháo. Phó Trình An chào hỏi ông chủ một tiếng, tìm một chỗ ngồi sát tường ở góc trong cùng, đưa menu cho Dụ Từ, rồi lấy cốc dùng một lần rót nước cho cậu: "Tôi đâu có không vui."

Hắn nhìn vào mắt Dụ Từ và cười: "Nhất là khi có người sẵn lòng đi ăn khuya với tôi lúc mười hai giờ đêm thế này."

Dụ Từ: "..."

Có người nào đó khóe miệng không tự chủ được mà cong lên. Cậu nhận cốc nước nóng Phó Trình An đưa, uống một ngụm: "Anh biết thế là tốt."

"Quán này ngon lắm à?" Dụ Từ nhìn quanh một lượt. Dù đã mười hai giờ đêm nhưng quán cháo này vẫn rất đông khách, hơn hai mươi bàn đều chật kín người. Tuy ở rất gần khu Dụ Từ sống nhưng trước đây cậu chưa từng ghé qua, nên Dụ Từ lật xem thực đơn vài lần rồi đưa trả lại cho Phó Trình An: "Thôi anh gọi đi."

Phó Trình An cũng không từ chối, nhận lấy thực đơn rồi nhanh chóng gọi vài món đưa cho nhân viên phục vụ.

Lúc nghe nhân viên xác nhận lại thực đơn và những món kiêng kị, Phó Trình An còn bồi thêm một câu, dặn cháo hải sản trứng muối đừng bỏ rau mùi. Dụ Từ ngẩn người: "Sao tôi có cảm giác anh biết rõ tôi thích ăn gì và không thích ăn gì thế nhỉ?"

Động tác đưa bát đũa cho cậu của Phó Trình An khựng lại một chút, giọng vẫn bình thường: "Chắc là trùng hợp khẩu vị của chúng ta khá giống nhau."

Dụ Từ "ồ" một tiếng, không nghĩ ngợi nhiều: "Quán này ngửi mùi thơm thật đấy."

Phó Trình An cúi đầu uống một ngụm trà, khẽ cười kín đáo. Hắn thầm nghĩ, đương nhiên hắn biết Dụ Từ thích ăn gì và không thích ăn gì rồi. Hay nói cách khác, hắn có lẽ là người hiểu rõ khẩu vị của Dụ Từ nhất trên đời này.

Hắn vẫn còn nhớ lần đầu tiên mời Dụ Từ đi ăn ở kiếp trước. Khi ấy tiền phẫu thuật cho bà ngoại, tiền học phí, tiền sinh hoạt phí gần như đè nặng khiến hắn không thở nổi. Hơn nữa, do một tâm lý phức tạp khó nói đến nực cười nào đó, số tiền La Hạo đưa hắn không đυ.ng đến một xu. Rõ ràng trong túi có mười vạn, nhưng ngay cả ăn cơm ở căng tin hắn cũng phải tìm cách tính toán chi li.

Thế nhưng hắn biết, một đại thiếu gia từ nhỏ sống trong nhung lụa như Dụ Từ thì khác hẳn hắn.

Vì vậy buổi hẹn hò đầu tiên, hắn cầm 270 tệ kiếm được từ việc đi gia sư hôm trước, chọn một nhà hàng nổi tiếng trên mạng được nhiều người đề xuất, gọi một phần ăn đôi giá 240 tệ.

Tuy nhiên hắn của lúc đó chưa từng thấy qua đồ ngon vật lạ gì, quá nghèo, tầm nhìn lại quá hạn hẹp. Hắn không biết sự khác biệt giữa bít tết ủ khô và bít tết thường, càng không biết bình thường Dụ Từ đi ăn ở các nhà hàng bít tết cao cấp toàn gọi loại bò Angus nhập khẩu giá cả ngàn tệ một miếng.

Vậy mà bữa cơm hôm đó Dụ Từ lại ăn một cách tự nhiên và vui vẻ đến thế. Dường như cậu hoàn toàn không nhận ra miếng bít tết đông lạnh trong phần ăn đôi ấy thịt vừa khô, vừa dai nhanh nhách.

Mãi đến đêm hôm đó khi về nhà, Dụ Từ bị viêm dạ dày cấp tính, bác sĩ riêng của nhà họ Dụ phải đến truyền nước ngay trong đêm, lo lắng dặn dò cậu đừng ăn uống linh tinh bên ngoài, Phó Trình An mới tỉnh táo nhận ra khoảng cách giữa hắn và Dụ Từ lớn đến nhường nào.

Khoảng cách ấy tồn tại một cách khách quan, và giống như một rãnh sâu ngăn cách, lớn đến mức khiến người ta dù cố gắng thế nào cũng không thể lờ đi được. Nếu nói hắn lớn lên từ trong bùn lầy, thì Dụ Từ có lẽ sinh ra ở trên mây.

Lúc ấy hắn đã không kìm được mà nghĩ: Chắc là Dụ Từ mắt kém. Nếu không thì sao cậu lại sẵn lòng từ trên chín tầng mây cao vời vợi hạ mình xuống vũng bùn nhơ nhuốc nơi hắn đang đứng chứ.

Sau này Phó Trình An đã bỏ công sức tìm hiểu sở thích của Dụ Từ. Có lẽ học bá làm việc gì cũng dễ dàng hơn người khác, hắn âm thầm nắm rõ Dụ Từ thực sự thích ăn gì, ghét ăn gì, dị ứng với món nào, và ở Hoài Giang có những quán nào hợp khẩu vị của cậu. Hắn đọc hết tất cả bình luận, nghiên cứu đánh giá của khách quen, xác định môi trường sạch sẽ vệ sinh, chắc chắn là kiểu Dụ Từ thích thì mới đưa cậu đến.

Quán cháo này chính là quán mà Phó Trình An phát hiện ra ở gần nhà Dụ Từ trong kiếp trước. Không biết ông chủ có bí quyết gì đặc biệt mà nồi cháo nào nấu ra cũng thơm ngon sánh mịn, lần đầu tiên ăn đã khiến Dụ Từ khen nức nở. Đến mức sau này, trong rất nhiều đêm khuya sau những cuộc làʍ t̠ìиɦ, quán này luôn trở thành lựa chọn hàng đầu cho bữa ăn đêm của hắn và Dụ Từ.

"Uống chút rượu không?" Dụ Từ nhìn nhân viên bưng món lên, đột nhiên hỏi một câu: "Tôi thấy hình như ở đây có rượu hoa quả ông chủ tự ủ đấy."

Không để nhân viên làm giúp, Phó Trình An tự tay múc cháo cho Dụ Từ, nghe vậy thì lắc đầu: "Rượu này ủ bằng rượu trắng nồng độ cao đấy, hơn nữa muộn quá rồi, uống rượu dễ đau dạ dày lắm."

"Nhưng tôi muốn uống." Dụ Từ cố tình nói: "Không phải là anh chưa uống rượu bao giờ đấy chứ?"

"Hơn nữa tôi đi ăn khuya với anh, anh uống rượu với tôi, thế mới công bằng."

Nói rồi, không đợi Phó Trình An phản đối, Dụ Từ vẫy tay gọi nhân viên phục vụ. Nghe nhân viên giới thiệu xong, cậu gọi một bình rượu mơ đặc sản của quán, rồi rót cho mình và Phó Trình An mỗi người một chén.