Rõ ràng giọng điệu hắn vẫn bình thường như mọi khi, nhưng Dụ Từ lại có cảm giác như mình đang được dỗ dành, mà còn là kiểu vuốt ve xuôi chiều nữa chứ. Thế là hai người trao đổi số điện thoại và WeChat một cách thuận lợi. Sau khi xác nhận lời mời kết bạn, Dụ Từ còn để ý thấy Phó Trình An gõ vài chữ vào phần ghi chú tên cậu. Nhưng vì góc độ và động tác của hắn quá nhanh, nên Dụ Từ hoàn toàn không nhìn rõ Phó Trình An đã lưu tên mình là gì.
Mãi đến tối về nhà nằm trên giường, Dụ Từ vẫn còn vẩn vơ suy nghĩ về chuyện này.
Không biết là lần thứ bao nhiêu cậu mò lấy chiếc điện thoại vứt dưới gối, chạm vào màn hình vài cái rồi nhìn chằm chằm vào khung chat với Phó Trình An. Sau khi kết bạn xong hai người chưa nói chuyện câu nào, nên trong khung chat lúc này ngoài dòng thông báo hệ thống "bạn đã kết bạn với F. Bây giờ các bạn có thể bắt đầu trò chuyện" ra thì chẳng còn tin nhắn nào khác.
Thói quen của người bình thường là lưu tên thật. Nên chắc Phó Trình An cũng thế thôi.
Chẳng có gì đáng để suy đoán cả.
Dụ Từ ném điện thoại sang một bên, lật chăn xuống giường, đi ra phòng khách uống nước. Lúc mở tủ lạnh định lấy chai nước khoáng, khóe mắt cậu liếc thấy cái túi đặt trên bàn đảo bếp. Đó là túi quýt Phó Trình An đưa cho cậu lúc ra về, hắn bảo: "Thầy cố vấn cho tôi, nghe nói ngọt lắm, em cầm về nếm thử xem."
Dụ Từ cầm quả quýt tung lên rồi hứng lấy, sau đó ngồi xuống sofa bóc vỏ. Đúng là ngọt thật. Ăn vèo cái hết quả quýt, Dụ Từ chợt nhận ra: Phó Trình An người này, hình như lần nào chọn đồ ăn cũng đều rất hợp khẩu vị của cậu.
Mím môi, Dụ Từ rốt cuộc vẫn không nhịn được lấy điện thoại ra, ấn vào khung chat với Phó Trình An một lần nữa, gõ một dòng chữ rồi gửi đi.
Khi Phó Trình An tắm xong bước ra, bạn cùng phòng trọ Trần Thần cũng vừa phơi quần áo ngoài ban công đi vào: "Anh Phó, điện thoại anh lúc nãy kêu suốt, chắc có ai tìm việc gấp đấy."
Phó Trình An đi tới cầm điện thoại trên bàn lên, thấy một loạt cuộc gọi nhỡ. Động tác của hắn khựng lại trong giây lát, rồi bấm gọi lại.
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, giọng một người phụ nữ trung niên vang lên: "Trình An à, muộn thế này rồi, nếu không có việc gì thì dì cũng không muốn làm phiền cháu đâu, nhưng bà ngoại cháu tỉnh rồi... Dì nghĩ đi nghĩ lại, thấy vẫn nên báo cho cháu một tiếng."
"Không sao đâu dì Triệu."
Giọng Phó Trình An rất bình tĩnh: "Cháu còn phải cảm ơn dì đã giúp cháu chăm sóc bà ngoại nữa."
Dì Triệu là hàng xóm sát vách nhà hắn, ngoài năm mươi tuổi, là một người thật thà chất phác. Hồi nhỏ Phó Trình An không ai quan tâm, thường xuyên bị đói, bà thấy thương nên hay giúi đồ ăn cho hắn. Lúc hắn thi đỗ đại học, bà còn mừng tuổi cho hắn phong bao lì xì dày hơn người khác rất nhiều. Bây giờ bà ngoại Phó Trình An bị bệnh, cũng là bà ở bệnh viện giúp đỡ chăm sóc, chạy đôn chạy đáo lo liệu. Phó Trình An luôn ghi nhớ ân tình của bà.
"Ôi dào, thằng bé này, nói khách sáo thế làm gì."
Đầu dây bên kia, dì Triệu thở dài, ôn tồn nói: "Lần này cháu về đưa nhiều tiền thế, dì có túc trực ở đây hầu hạ 24 tiếng cũng là điều nên làm mà."
Phó Trình An không đáp.
"Chuyện nhà cháu, dì cũng biết ít nhiều. Cháu à, dù sao cũng là người thân duy nhất, cháu đừng trách bà ngoại."
Dì Triệu coi như nhìn Phó Trình An lớn lên, biết rõ nội tình nên không khỏi xót xa cho hắn: "Cháu cũng đừng để bụng những lời bà ấy nói, chuyện cũ qua lâu rồi, không phải lỗi của cháu. Mà dù chưa qua, thì cũng chẳng đến lượt một đứa trẻ như cháu phải chịu trách nhiệm."
"Dì Triệu ít học, không biết đạo lý lớn lao gì, nhưng dì biết con người ta không thể sống bằng hận thù được. Cháu là sinh viên giỏi của đại học A, tương lai tiền đồ rộng mở, cháu đừng để bà ngoại làm ảnh hưởng, đừng để mình đi chệch hướng nhé."
Phó Trình An đổi tay cầm điện thoại, đứng ngoài ban công nghe dì Triệu nói. Từ góc độ này nhìn ra, ánh đèn từ hàng vạn ngôi nhà bên ngoài cửa sổ rõ ràng ấm áp và rực rỡ, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến hắn nhớ về kết cục xám xịt thê thảm của mình ở kiếp trước.
Hắn im lặng một lát, cười khẽ một tiếng, cũng không biết là cười mình hay cười người khác. Hắn nói: "Dì Triệu yên tâm đi ạ."
"Cháu của hiện tại biết mình muốn gì, cháu sẽ không đi sai đường đâu."
Dì Triệu thực sự lo lắng cho hắn, cũng giận thay cho những việc bà ngoại hắn làm. Bà dặn dò thêm vài câu trong điện thoại, đến khi cúp máy thì đã gần mười một giờ đêm.
Lúc định cất điện thoại đi, Phó Trình An mới nhìn thấy tin nhắn Dụ Từ gửi đến mười mấy phút trước.
Dụ Từ: [Hôm đó anh nói còn chưa hết câu.]
Tin nhắn nhắn không đầu không đuôi, Phó Trình An mỉm cười, dựa lưng vào tường cúi đầu trả lời tin nhắn của Dụ Từ. Phó Trình An: [Câu gì cơ?]
Không biết có phải Dụ Từ cũng đang cầm điện thoại hay không mà phía trên khung chat hiện lên dòng chữ "đối phương đang nhập" rất nhanh.
Dụ Từ: [Anh bảo đương nhiên là không rồi.]
Nhìn dòng chữ hiển thị trên màn hình điện thoại, Phó Trình An không nhịn được cười thành tiếng. Những cảm xúc tiêu cực u ám vừa dâng lên trong lòng khi nghe điện thoại của dì Triệu dường như tan biến hết vào giờ phút này.
Hắn khẽ thở ra một hơi, đưa tay vuốt mặt.
Dụ Từ gửi câu đó đi xong đợi mãi không thấy Phó Trình An trả lời, không kìm được mà cau mày, trực tiếp gọi điện thoại sang. Chuông reo hồi lâu Phó Trình An mới bắt máy.
"A lô?"
Giọng Phó Trình An vang lên từ đầu dây bên kia, trầm thấp và êm tai.
Dụ Từ: "..."
Chẳng hiểu sao lúc gọi thì khí thế hừng hực, giờ thông máy rồi Dụ Từ lại chẳng biết nói gì cho phải. Cậu mân mê vỏ quýt trong tay: "Anh đang làm gì đấy?"
"Có làm gì đâu."
Phó Trình An cười đáp: "Chẳng phải đang nói chuyện với em sao?"
Nghe vậy, Dụ Từ theo bản năng bật lại một câu: "Thế mà anh trả lời tin nhắn chậm rì."
Giọng Dụ Từ rất hay. Dù có mang chút kiêu ngạo và bất mãn, thì vẫn trong trẻo, sạch sẽ. Trong đêm thu se lạnh này, giọng nói ấy nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim Phó Trình An.
Phó Trình An vẫn nhìn những tòa nhà cao tầng san sát và ánh đèn dịu dàng hắt ra từ những ô cửa sổ phía xa.
Hắn nghe thấy chính mình gọi tên cậu: "Dụ Từ."
"Tuy đã muộn rồi."
Hắn nói: "Nhưng em có muốn ra ngoài ăn khuya không?"