Thế giới 1 - Chương 13: Vườn trường - Yên tâm, lần này tôi sẽ không đi sai đường (1)

Vào cái khoảnh khắc sắp chạm vào môi Dụ Từ, cảm giác đã lâu không gặp khiến Phó Trình An suýt chút nữa không kìm chế được mà biến cái hôn hờ thành một nụ hôn thực sự, một nụ hôn sâu muốn nuốt trọn lấy đối phương.

Hắn muốn bóp lấy cằm Dụ Từ, dùng đầu lưỡi cạy mở đôi môi cậu, dây dưa môi lưỡi, cướp đi toàn bộ không khí trong l*иg ngực cậu, khiến cậu không thở nổi mà chỉ biết bám víu vào hắn, dựa dẫm vào hắn.

Nhưng đây là ở ngoài đường. Và hiện tại hắn với Dụ Từ vẫn chưa thân thiết đến mức ấy.

Vô vàn ý nghĩ lướt qua trong đầu chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Yết hầu Phó Trình An chuyển động, hắn cố gắng thu lại đầu lưỡi đang rục rịch, ép bản thân đè nén tất cả những suy nghĩ đen tối không thể đưa ra ánh sáng xuống tận đáy lòng, rồi giả vờ như đây chỉ là một hành động bộc phát đầy bình tĩnh.

Thế nên đây chỉ là một nụ "hôn" trông thì thân mật vô cùng, nhưng thực chất lại chẳng có bất kỳ sự tiếp xúc nào.

Phó Trình An dừng lại một cách tự nhiên khi môi mình chỉ còn cách môi Dụ Từ vỏn vẹn 1cm. Thời gian kéo dài chỉ khoảng hai giây, như thể hắn chỉ muốn chứng minh mối quan hệ giữa mình và Dụ Từ cho cô gái kia thấy.

Rõ ràng là hiệu quả cực kỳ tốt. Cô gái vốn dĩ sẽ còn bám riết không buông, gây ra rất nhiều phiền toái cho cuộc sống của Phó Trình An trong một thời gian dài sau này, giờ đây đang nhìn chằm chằm vào hành động của họ với vẻ không thể tin nổi. Cô ta sững sờ một lúc lâu, rồi bỏ chạy với vẻ mặt như chịu cú đả kích rất lớn.

Dụ Từ vẫn còn đang trợn tròn mắt vì quá sốc, chưa kịp có phản ứng gì thì Phó Trình An đã lùi lại: "Xin lỗi vì đã mạo phạm. Tôi chỉ muốn để cô ta hoàn toàn hết hy vọng thôi. Hơi bốc đồng một chút, em đừng để bụng nhé."

Dụ Từ: "..." Để bụng hay không để bụng? Hiếm khi nào cậu lại rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan như bây giờ.

Lẽ ra cậu nên nổi giận, thậm chí nên dùng nắm đấm để dạy cho đối phương một bài học nhớ đời. Nhưng rõ ràng chính cậu là người chủ động sấn tới nhận vơ Phó Trình An là bạn trai mình trước, nên việc Phó Trình An thuận nước đẩy thuyền hôn cậu một cái cũng là chuyện hoàn toàn hợp tình hợp lý. Hơn nữa thực tế thì Phó Trình An cũng đâu có chạm vào môi cậu.

Nhưng tự dưng lại gần gũi với người khác một cách khó hiểu như thế... Dụ Từ thầm nghiến răng. Cậu liếc nhìn đôi môi Phó Trình An một cái thật nhanh. Ở khoảng cách 1cm vừa rồi, cậu thậm chí còn ngửi thấy hơi thở của hắn, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hắn.

Dụ Từ cảm thấy môi Phó Trình An có vẻ rất mềm, hơi thở lại rất sạch sẽ, từ đó suy ra hôn hắn chắc là sẽ thích lắm đây.

Chỉ là động tác quá tự nhiên rồi. Mẹ kiếp, không biết phải hôn qua bao nhiêu người mới luyện được cái kỹ thuật nhẹ nhàng như không thế này.

Nghĩ đến đây Dụ Từ bỗng thấy hơi bực mình. Nhưng cả hai đều là đàn ông con trai. Tuy trước mặt Đào Dã cậu không thừa nhận, nhưng trong lòng Dụ Từ biết rõ mình chẳng phải người tốt đẹp gì, cậu vốn đã có ý đồ đen tối với cái mã ngoài đẹp trai của Phó Trình An. Xét ở góc độ này thì chưa biết ai lời ai lỗ đâu.

Thế là Dụ Từ hắng giọng: "Bị người ta bám riết không buông đúng là phiền thật." Cậu không nhìn Phó Trình An, nói với giọng điệu thản nhiên: "Tóm lại giải quyết xong xuôi là tốt rồi."

Phó Trình An gật đầu, im lặng một lát rồi đột nhiên nhìn vào mắt Dụ Từ và nói: "Thực ra tôi cứ tưởng em sẽ đấm tôi chứ."

"..."

Mí mắt Dụ Từ giật một cái, cái cảm giác bị người khác nhìn thấu tâm can lại ùa về. Cậu khẽ nhướng mày, giọng hơi khó chịu: "Trông tôi giống loại người sẽ tùy tiện đánh người lắm à?"

Phó Trình An không nhịn được cười thành tiếng, cố ý trêu chọc: "Vậy nghĩa là, hôm nay dù đổi thành người khác làm vậy thì em cũng sẽ không giận?"

Nói láo. Đổi thành đứa khác xem ông đây có đấm vỡ đầu nó ra không!

Nhưng lời này tất nhiên không thể nói ra miệng. Dụ Từ hiếm khi bị chặn họng, khuôn mặt trắng trẻo tinh xảo thoáng hiện lên vẻ tức tối. Cậu nhíu mày thật chặt, ánh mắt lộ rõ vẻ giận dữ, nghiến răng: "Phó Trình An, anh có ý gì hả?!"

Rõ ràng là cậu bị Phó Trình An hôn, dù cách 1cm thì cũng tính là hôn! Nụ hôn đầu của cậu mất rồi, thế mà tên này còn nói cái kiểu đó, cứ làm như cậu là người dễ dãi lắm vậy.

"Đừng giận."

Dường như nhận ra Dụ Từ đang tức giận thật, Phó Trình An mới thu lại vẻ cợt nhả. Ánh mắt hắn nhìn Dụ Từ trở lại bình thường, nhưng sự trêu chọc đã biến mất, chỉ còn lại sự dịu dàng được giấu rất sâu, rất kín đáo, khó mà nhận ra.

"Dù sao thì vừa rồi cũng là nụ hôn đầu của tôi."

Phó Trình An nhìn vào mắt Dụ Từ: "Tuy là diễn kịch, nhưng thấy em phản ứng bình thản như vậy, làm tôi cứ muốn trêu em một chút."

"..." Dụ Từ nhìn Phó Trình An đầy nghi ngờ: "Nụ hôn đầu?"

Trong đầu Phó Trình An hiện lên vài hình ảnh, nhưng hắn vẫn mặt không đổi sắc "ừ" một tiếng. Kiếp trước hắn cũng chỉ hôn mỗi mình Dụ Từ, nên kiếp này coi như nụ hôn đầu thì cũng miễn cưỡng chấp nhận được.

Đù.

Nhận được câu trả lời khẳng định, trái tim Dụ Từ như bị ai đó cào nhẹ một cái, mọi cơn giận dữ vừa rồi bỗng chốc tan biến như một phép màu.

Đoán được Dụ Từ đang nghĩ gì, Phó Trình An cười khẽ. Hắn đưa túi bánh táo đỏ trên tay cho Dụ Từ: "Coi như quà tạ lỗi, ăn không?"

"Bánh táo đỏ?"

Ngửi thấy mùi thơm, Dụ Từ ngẩn người, cầm lấy thì phát hiện bánh vẫn còn nóng: "Quán này khó mua lắm đấy."

Vì hương vị quá thơm ngon lại rẻ, nên quán bánh này cực kỳ nổi tiếng ở đại học A. Ngày nào cũng có người xếp hàng dài dằng dặc, bánh vừa ra lò là hết veo ngay. Dụ Từ tuy thích ăn nhưng lười đi xếp hàng mua.

Phó Trình An gật đầu: "Lúc nãy đi ngang qua, tình cờ không phải xếp hàng."

Cả buổi chiều ngồi với Đào Dã, trong bụng ngoài rượu ra chẳng có gì, giờ được ăn một miếng bánh táo đỏ nóng hổi, Dụ Từ không kìm được mà nheo mắt thỏa mãn.

Nhắc đến Đào Dã, Dụ Từ mới sực nhớ ra mình dường như đã bỏ quên cái gì đó. Cậu theo bản năng nhìn ra sau lưng... người đâu rồi? Đúng lúc này, điện thoại trong túi rung lên. Dụ Từ cũng chẳng nghĩ nhiều, lấy điện thoại ra mở khóa ngay trước mặt Phó Trình An.

Đào Dã: [Anh em không muốn làm kỳ đà cản mũi đâu, tôi đi tìm người khác uống rượu đây.]

Đào Dã: [Tiện thể, tôi cược với cậu một chai Pétrus 82.]

Đào Dã: [Vị học trưởng Phó này chắc chắn cũng thích cậu.]

Đọc đến mấy chữ cuối cùng, Dụ Từ theo bản năng nghiêng màn hình điện thoại về phía mình. Cậu thầm mắng Đào Dã một câu, nhưng lại không kìm được mà liếc nhìn dòng tin nhắn đó thêm lần nữa.

Phó Trình An không để ý đến sự khác thường của Dụ Từ, nhưng việc cậu lấy điện thoại ra lại nhắc nhở hắn một chuyện. Mở giao diện quét mã QR, hắn nhìn Dụ Từ: "Kết bạn WeChat không?"

Vốn dĩ Dụ Từ định chủ động xin phương thức liên lạc của Phó Trình An, nhưng hiếm khi thấy đối phương chủ động, cậu không nhịn được mà làm kiêu: "Chẳng phải lúc nãy anh bảo cơ bản không dùng WeChat sao?"

"Em nghe thấy à?" Phó Trình An khẽ nhướng mày: "Vậy lưu số điện thoại cũng được."