Chỉ là hắn không ngờ lại gặp Dụ Từ ở đây, càng không ngờ phản ứng của cậu lại gay gắt đến thế. Hình như trước mặt hắn, Dụ Từ bao giờ cũng là người cực kỳ bao che người nhà. Phó Trình An cụp mắt nhìn sườn mặt Dụ Từ, trong lòng không biết đang nghĩ gì.
Lúc này Đào Dã đi phía sau cũng đã đuổi kịp. Nhận ra ánh mắt của Phó Trình An, anh không khỏi bước chậm lại, nhướng mày thầm nghĩ: "Có biến rồi đây."
Bên này, cô gái bị Dụ Từ chất vấn dồn dập đến mức đỏ bừng mặt. Cô ta cảm giác như những tâm tư thầm kín của mình đều bị cậu nhìn thấu, vừa thấy xấu hổ nhưng lại vừa không cam lòng bỏ cuộc: "Không, không... em không có ý đó." Cô ta không muốn dây dưa với Dụ Từ, đứng đó với khuôn mặt trắng bệch nhìn về phía Phó Trình An: "Anh Phó, anh thực sự không thích em chút nào sao?"
"Em, em thực sự rất thích anh. Anh thích kiểu con gái như thế nào, em có thể cố gắng học theo..."
Cuối cùng Phó Trình An cũng thu hồi tầm mắt đang đặt trên người Dụ Từ. Hắn nhìn cô gái rồi nói: "Xin lỗi, em không cần cố gắng đâu, cũng chẳng có cách nào cố gắng được."
"Tại... tại sao?"
"Bởi vì ngay từ giới tính đã sai rồi." Phó Trình An cười nhẹ. Hóa ra chuyện kiếp trước hắn phải giấu giếm như mèo giấu cứt, thực ra lại có thể nói ra miệng một cách dễ dàng đến thế. Hắn nhìn cô gái và nói: "Tôi thích đàn ông."
Khoảnh khắc Phó Trình An bình thản thốt ra câu nói ấy, cả ba người có mặt tại đó đều ngẩn người.
Cô gái chết sững tại chỗ, không dám tin nhìn Phó Trình An, nhất thời không xác định được có phải hắn cố tình tìm cớ để từ chối mình hay không. Đào Dã đứng phía sau cũng nghe đến ngây người. Công khai trực tiếp luôn à? Mạnh bạo thế sao?
Về phần Dụ Từ, ngay khi nghe Phó Trình An nói thích đàn ông, tim cậu không tự chủ được mà đập nhanh hơn nửa nhịp. Cậu vô thức quay đầu nhìn Phó Trình An.
Hai người nhìn nhau qua khoảng không. Khoảnh khắc ấy, yết hầu Dụ Từ chuyển động. Trong lòng cậu bỗng nảy sinh một sự thôi thúc kỳ lạ, cực kỳ liều lĩnh nhưng lại khó lòng kìm nén.
Mà cậu thì xưa nay vốn là người nghĩ gì làm nấy.
Thế là ngay giây tiếp theo, cậu bước lên một bước, trực tiếp nắm lấy tay Phó Trình An giơ lên trước mặt cô gái kia. Khóe miệng cậu nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ, dùng giọng điệu đầy tính chiếm hữu và cực kỳ ám muội để khıêυ khí©h: "Giờ thì biết tại sao anh ấy từ chối cô rồi chứ?"
"Bởi vì anh ấy là bạn trai của tôi."
Đào Dã sặc nước bọt ho sù sụ.
Đuôi lông mày Phó Trình An cũng khẽ nhướng lên. Bàn tay đang bị Dụ Từ nắm lấy bỗng nhiên cử động một cách đầy ác ý. Dụ Từ tưởng lầm hắn định rút tay về nên quay đầu trừng mắt cảnh cáo, đồng thời siết chặt tay hơn.
Phó Trình An không nhịn được phải quay mặt đi cười khẽ. Ngũ quan của hắn vốn thiên về nét rắn rỏi, lại thêm đôi mắt sâu hút với nếp mí cực rõ. Bình thường khi không cười trông hắn lạnh lùng, trầm tĩnh, tạo cảm giác xa cách ngàn dặm. Thế nhưng khi cười lên, đôi mắt ấy cong cong, ánh mắt long lanh, dịu dàng như chứa đựng biết bao thâm tình và sự chú tâm.
Dụ Từ nhìn nụ cười ấy đến ngẩn người. Thừa dịp cậu đang thất thần, Phó Trình An trực tiếp đổi thế chủ động, bao trọn bàn tay Dụ Từ trong lòng bàn tay mình.
Dụ Từ cứng đờ cả người, đầu ngón tay khẽ run. Cậu cảm thấy vùng da lòng bàn tay tiếp xúc với nhau như đang bốc cháy. Cảm giác nóng rực lan từ bàn tay lên cánh tay rồi lan ra khắp toàn thân, thiêu đốt hừng hực khiến cậu bỗng thấy đầu váng mắt hoa, chỉ muốn lại gần hắn thêm chút nữa.
"Không thể nào, tôi không tin!"
Cô gái nhìn tư thế ám muội của hai người họ, dường như phải chịu cú sốc rất lớn. Cô ta nhìn chằm chằm Phó Trình An, mặt lúc xanh lúc trắng: "Anh vì muốn từ chối em nên cố tình tìm người đóng kịch đúng không? Từ lúc em vào đại học A đến giờ chưa từng thấy anh thân thiết với ai, sao anh có thể có bạn trai được?"
Nghe những lời dây dưa không dứt như vậy, sắc mặt Dụ Từ hoàn toàn lạnh tanh. Cậu không biết tại sao khi thấy người khác bám lấy Phó Trình An mình lại khó chịu đến thế. Nhưng chút rung động vừa nhen nhóm khi mười ngón tay đan nhau với Phó Trình An lúc nãy đã hoàn toàn bị sự bực bội và giận dữ đè bẹp.
Dụ Từ mắng xối xả: "Anh ấy yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, chúng tôi lưỡng tình tương duyệt, tâm đầu ý hợp, vừa mới bên nhau không lâu không được à?"
"Hơn nữa, cố tình tìm người đóng kịch để lừa cô? Cô là ai? Mặt mũi lớn đến mức nào?"
"Tôi không muốn nghe anh nói!"
Mặt cô gái tái nhợt, cô ta cắn môi cố chấp: "Tôi muốn nghe chính miệng anh Phó nói cơ!"
Dụ Từ hít sâu một hơi, kiên nhẫn đã cạn sạch. Cậu kéo tay Phó Trình An, không muốn tiếp tục dây dưa với người phụ nữ không biết điều này nữa. Cậu nhíu mày đang định rời đi thì đột nhiên bị người ta kéo mạnh vào lòng.
Dụ Từ theo bản năng ngẩng đầu lên, cơn giận trên mặt vẫn chưa tan: "Còn không..."
Lời còn chưa dứt, giây tiếp theo, Phó Trình An đã trực tiếp ôm lấy eo cậu, cúi đầu làm động tác như sắp hôn xuống. Hơi thở hai người quấn lấy nhau trong nháy mắt. Cảm nhận được đôi môi chỉ cách mình 1cm, đồng tử Dụ Từ giãn ra hết cỡ, toàn thân cứng đờ, đầu óc cũng trở nên trống rỗng.
Mẹ nó, Phó Trình An điên rồi phải không?