Thế giới 1 - Chương 11: Vườn trường - Phó Trình An, mẹ nó, anh điên rồi phải không? (1)

Mấy ngày nay Phó Trình An bận tối mắt tối mũi.

Trọng sinh từ kiếp trước về thời điểm hiện tại, dù thành tích học tập của hắn rất tốt, nhưng kiến thức đại học cũng đã quên ít nhiều. Để đối phó với kỳ thi, hắn phải thức đêm thức hôm đọc lại rất nhiều ghi chép.

Hơn nữa nếu so với Dụ Từ, điều kiện kinh tế của hắn lúc này quả thực kém xa. Hắn không muốn lặp lại cảnh tượng như năm hai người bên nhau kiếp trước, chỉ có thể trơ mắt nhìn Dụ Từ phải chiều theo lối sống của mình mà hạ thấp chất lượng cuộc sống.

Vì vậy ngoài việc ôn tập, hắn còn giúp người khác lướt sóng vài mã chứng khoán, kiếm được vài khoản hoa hồng. Sau đó hắn gom số tiền này cùng với hơn ba vạn tiền tiết kiệm trong tay để đầu tư thêm một chút. Tuy chẳng đáng là bao, nhưng có còn hơn không.

Hôm nay vất vả lắm mới giải quyết xong đống việc lặt vặt, hắn vốn định ghé qua khu chung cư Dụ Từ ở xem sao.

Lúc bận rộn thì không cảm thấy gì mấy. Nhưng cái cảm giác rõ ràng biết số điện thoại của Dụ Từ mà lại không thể bấm gọi thật sự rất khó chịu.

Trước đây hắn luôn cho rằng lòng mình cứng như sắt đá. Không ngờ chết đi một lần, dường như đến tính cách cũng trở nên yếu mềm hơn.

...

Hắn rất nhớ, rất nhớ Dụ Từ.

Có điều Phó Trình An vẫn cố kìm nén bản thân không đi tìm cậu. Dù sao hiện tại hai người cũng chỉ mới nói với nhau vài câu, quan hệ dừng lại ở mức biết tên nhau, thậm chí còn chưa được tính là bạn bè bình thường.

Hơn nữa hắn hiểu rất rõ. Dụ Từ là người nhạy cảm và đa nghi. Nếu hắn theo đuổi quá gắt gao sẽ dễ khiến cậu đề cao cảnh giác, chi bằng cứ giữ khoảng cách vừa phải, thả chậm nhịp điệu thì hơn.

Nhưng dù biết rõ điều này, tâm trạng Phó Trình An vẫn chẳng khá hơn là bao. Nhất là khi vừa đυ.ng mặt La Hạo và phải nghe gã tuôn ra một tràng những lời chối tai.

Khi đi bộ đến cổng phía Nam đại học A, một tiệm bánh ngay cổng vừa mới ra lò mẻ bánh táo đỏ. Trong cái se lạnh của buổi tối tháng 10 ở Hoài Giang, mùi thơm của bánh táo đỏ theo làn khói trắng nóng hổi lan tỏa đi rất xa.

Phó Trình An nhớ lại kiếp trước hình như Dụ Từ rất thích món này, nên định ghé mua một ít. Vừa trả tiền nhận bánh xong, đi chưa được mấy bước thì hắn đã bị người ta chặn đường.

Đó là một cô gái mặc áo len rộng thùng thình phối với chân váy ngắn, bên dưới đi tất đen chấm bi. Nói một cách khách quan thì trông cũng khá xinh xắn. Hơn nữa nhìn còn có vẻ quen mắt.

Mãi đến khi nghe cô ta giới thiệu xong, Phó Trình An mới khẽ nhíu mày. Hắn nhớ ra rồi.

Kiếp trước cô gái này cũng từng xuất hiện. Không hiểu vì sao cô ta lại thích hắn, còn kiên trì theo đuổi suốt mấy tháng trời. Cô ta xuất hiện ở mọi lớp học hắn tham gia, thậm chí là mọi nơi hắn đi làm thêm. Dù Phó Trình An đã năm lần bảy lượt từ chối thẳng thừng, nhưng cô gái vẫn không chịu bỏ cuộc, gây ra không ít phiền toái cho công việc và cuộc sống của hắn. Mãi đến sau này khi hắn và Dụ Từ thành đôi, cô ta dường như bị đả kích rất lớn nên mới biến mất hoàn toàn trước mặt hắn.

Chỉ là những chuyện kiếp trước đã trôi qua quá nhiều năm, nên khoảnh khắc vừa nhìn thấy cô ta, Phó Trình An nhất thời không nhớ ra ngay được.

Hắn liếc nhìn túi bánh táo đỏ trên tay. Món này ăn lúc còn nóng là ngon nhất, để trong túi lâu quá sẽ mất ngon.

"Anh Phó, khó khăn lắm hôm nay em mới chặn được anh ở đây."

Cô gái ngước mắt nhìn hắn, đáy mắt lộ rõ vẻ si mê khó kìm nén. Cô ta bước lên một bước, thậm chí còn theo bản năng định kéo tay hắn: "Chỉ kết bạn WeChat thôi cũng không được sao ạ?"

"Xin lỗi." Phó Trình An rút tay về, tránh khỏi cái chạm của cô ta.

"Bình thường tôi ít dùng WeChat lắm."

Nhận ra đây là lời từ chối cực kỳ qua loa và lạnh lùng, vẻ mặt cô gái trông rất tổn thương. Cô ta không nhịn được mà cao giọng: "Tại sao chứ? Chỉ là kết bạn WeChat thôi mà, anh không thể cho em một cơ hội sao?"

Nghĩ đến việc Phó Trình An ngoài giờ học thì chỉ toàn đi làm thêm, cô gái tiếp tục nói: "Em... em biết bình thường anh vất vả lắm, em có thể giúp anh mà. Bố em mở công ty, chỉ cần anh ở bên em..."

Phó Trình An có phản ứng gì thì Dụ Từ không biết. Nhưng khi những lời này lọt vào tai Dụ Từ đang đứng cách đó không xa, sắc mặt cậu gần như lập tức lạnh băng.

Không nói rõ được cảm giác trong lòng là gì, nhưng khi kịp phản ứng lại, cậu đã rảo bước đến chắn giữa Phó Trình An và cô gái kia.

"Nhà cô điều kiện tốt lắm à? Bố cô mở công ty cơ đấy?" Dụ Từ cười khẩy, tuôn ra một tràng như pháo liên thanh: "Thế thì đã sao? Có gì mà ghê gớm?"

Cô gái không biết Dụ Từ là ai, ngớ người ra một lúc rồi đứng đó đầy lúng túng. Nhưng cô ta cũng lờ mờ nhận ra lời mình vừa nói không được thích hợp cho lắm. Cô ta chỉ là quá thích Phó Trình An, muốn tăng thêm chút lợi thế để thành công mà thôi. Nghĩ vậy, mặt cô ta tái nhợt, cố giải thích: "Anh Phó, em..."

Tuy nhiên Dụ Từ chẳng cho cô ta cơ hội mở miệng. "Cô cái gì mà cô? Anh ấy đã từ chối rồi mà cô nghe không hiểu à?" Dụ Từ đang nén một bụng lửa giận nên giọng điệu cực kỳ khó nghe: "Cô tưởng nhà cô có điều kiện thì người khác bắt buộc phải chấp nhận cô chắc? Dựa vào cái gì? Nhà có tiền thì cao quý hơn người khác à? Rốt cuộc cô đang theo đuổi người ta hay đang đứng trên cao coi thường người ta vậy?"

Phó Trình An sững sờ một chút, rồi ngay lập tức nhìn xuống chân Dụ Từ. Dáng đi bình thường, xem ra đã khỏi hẳn rồi.

Thú thật thì đối với những lời cô gái kia vừa nói, trong lòng Phó Trình An chẳng có dao động gì lớn, nên vẻ mặt hắn từ đầu đến cuối vẫn rất lạnh nhạt. Bởi những lời này kiếp trước hắn đã nghe qua rồi, hơn nữa chuyện hắn không có tiền cũng là sự thật không thể chối cãi. Sống lại một đời, hắn còn có những việc quan trọng hơn phải làm, sao có thể để tâm đến sự coi thường hay sỉ nhục của người khác?