Chương 26

Cô ta quay người lại, lấy ra một con dao găm từ bức tường đầy dao phía sau, lưỡi dao có răng cưa, bên cạnh còn có rãnh máu, ngón tay khẽ động, con dao nhỏ xoay tít trong tay cô ta: “Reaper, bảo bối của tôi.”

Nó được đặt lên quầy, lưỡi dao sắc bén sáng loáng.

“Tôi không am hiểu lắm, cô cứ chọn đi.” Yến Hàm Xuyên nói.

“Được rồi.” Đàm Nghĩa Viễn nghe ra đây không phải là lời từ chối, bèn thảo luận với chủ cửa hàng, hai bên đôi co mặc cả, không ngờ anh ta lại là một cao thủ mặc cả, nói đến nỗi mặt Gina xanh mét, suýt nữa thì đánh nhau.

Mỗi người mang theo một khẩu súng lục, hai khẩu súng ngắn, một con dao găm, mua thêm một ít lựu đạn. Mang theo quá nhiều đồ sẽ ảnh hưởng đến hành động, cướp vũ khí của kẻ địch mới là chính đạo.

Yến Hàm Xuyên trả tiền, hàng sẽ được giao đến tận nhà vào buổi tối, nhưng con dao găm thì nàng trực tiếp đeo bên hông mang đi.

Cảm giác rất quen thuộc. Khi còn ở cấp thấp, nàng luôn mang theo một con dao găm, cái gì cũng dùng được, mãi đến khi nàng trở thành một trong những người mạnh nhất, mới bỏ thói quen này.

Vật lạ trên eo như đưa nàng trở về quá khứ, trở về thời điểm phải vật lộn để sinh tồn. Yến Hàm Xuyên nheo mắt lại, đột nhiên hứng thú nổi lên.

Ban đầu nàng chọn giúp Đàm Nghĩa Viễn, chỉ là cảm thấy mình nên làm một việc tốt theo nghĩa thông thường, để chứng minh nàng là một người bình thường có máu có thịt, chứ không phải là một kẻ điên biếи ŧɦái bị trò chơi sinh tồn làm tê liệt.

Vì vậy, nàng luôn có thái độ tùy tiện, kiểu làm cũng được không làm cũng được, dù sao nếu thất bại, nàng vẫn có thể tìm một người đáng thương khác để giúp đỡ, làm một “việc tốt” khác.

Nhưng lúc này, một sự thôi thúc đang dâng trào trong l*иg ngực Yến Hàm Xuyên, đó là nhịp tim dữ dội trước vô số lần cận kề cái chết, là adrenaline tăng vọt, là máu phun ra khi phản công, là tiếng cười sảng khoái sau khi thoát chết trong gang tấc.

Lông mày nàng khẽ động đậy, chỉ một thay đổi nhỏ như vậy, đã khiến nàng từ một con rối lạnh lùng trở thành một người sống thực sự.

Yến Hàm Xuyên cong khóe môi, thưởng thức sự dao động cảm xúc khó có được này.

Nàng biết, mình là một người bình thường, vẻ ngoài thờ ơ chỉ là lớp ngụy trang để nàng thích nghi với môi trường mà thôi, nếu không thì khi nghĩ đến việc giúp đỡ người khác, sao nàng lại có thể hưng phấn như vậy chứ?

“Đi, đến Luân Hồi.” Yến Hàm Xuyên hiếm khi chủ động lên tiếng.

Bên ngoài một tòa nhà nhỏ trên phố Hòa Bình, hai người mặc đồ đen kín mít ngồi xổm trong con hẻm phía sau, một lần nữa xác định mục tiêu duy nhất của chuyến đi này - giải quyết Gasco.

Không còn tên cầm đầu này, những thành viên còn lại của Hắc Trảo Bang chắc chắn sẽ tan đàn xẻ nghé, bọn chúng đều là một lũ kẻ liều mạng, sống ngoài vòng pháp luật, không coi trọng đạo nghĩa, cũng sẽ không có khái niệm trả thù.

Gasco chết, Đàm Nghĩa Viễn mới có thể có được cuộc sống yên bình thực sự.

Đặc điểm của hắn ta rất dễ nhận biết, một gã đầu trọc có chân trái là nghĩa thể máy móc, thích mặc áo khoác đen.

Lúc này, Hắc Trảo Bang đang chiếm giữ trung tâm thương mại bốn tầng này.

Theo kế hoạch của Yến Hàm Xuyên, một mình nàng là đủ rồi, nhưng Đàm Nghĩa Viễn kiên quyết không đồng ý, anh ta không thể chấp nhận việc có người mạo hiểm vì mình.

Nhìn người khác cứu mạng mình, còn mình chỉ trốn ở một bên, Đàm Nghĩa Viễn không làm được.