Chương 20

Trong mắt Yến Hàm Xuyên, con người chỉ có hai giới tính một cách trực quan nhất. Đột nhiên biến thành sáu loại, nàng vẫn còn chưa thích ứng kịp.

Nhưng có sự hỗ trợ của nghĩa thể cơ khí, sự khác biệt về thể chất bẩm sinh giữa các giới tính thực ra không rõ ràng lắm.

Dù cơ thể con người có mạnh mẽ đến đâu cũng không chịu nổi súng đạn, một loạt đạn bắn ra, là Alpha hay Beta thì có gì khác biệt?

Tin tức tố phát huy tác dụng nhiều hơn trong lúc ve vãn.

Yến Hàm Xuyên nghĩ đến điều này, đột nhiên cảm thấy hành vi đi lang thang khắp nơi của mình trước đây chẳng khác nào cởi hết quần áo chạy long nhong. Không trách được luôn có người đến bắt chuyện, bị từ chối còn trợn mắt nhìn nàng.

Nàng căn bản không nghĩ nhiều, dù sao dân phong thuần phác, tính tình nóng nảy là chuyện bình thường.

Đột nhiên ngồi không yên trên ghế: “Ở đây anh có bán thuốc ức chế không?" Yến Hàm Xuyên hỏi.

"Hả?" Chu Ân gắp đá viên thả vào ly, nhướng mày nhìn nàng.

Yến Hàm Xuyên nghiêm mặt, nói rất nghiêm túc: "Tôi thật sự rất cần."

"Thật sự không hiểu nổi mấy người." Chu Ân lắc đầu, cúi người xuống lấy một vói thuốc từ trong ngăn kéo ném qua: “Hai trăm điểm tín dụng, dùng được một tuần."

"Bên Hắc Trảo Bang, tôi đã chào hỏi rồi, yên tâm đi, bọn họ sẽ không đến gây chuyện nữa."

Chu Ân lau quầy bar, đột nhiên thở dài: “Nói đến lão Đàm, cũng là một người đáng thương, thật đáng tiếc, không biết sau này còn có thể gặp lại anh ta nữa không."

Yến Hàm Xuyên: "Kể tôi nghe xem?"

Chu Ân cũng nổi hứng trò chuyện, dựa vào quầy bar, tự rót cho mình một ly rượu. "Đừng thấy anh ta bây giờ trông tầm thường thế này, trước kia cũng là nhân vật có tiếng, là nhị đương gia của Hắc Trảo Bang, nhưng sau đó mâu thuẫn với lão đại, cụ thể vì sao thì tôi không biết, anh ta muốn ra ngoài làm ăn riêng, không ở Hắc Trảo Bang nữa, lão đại bang phái không đồng ý, liền phái người đến gϊếŧ anh ta."

"Cái quy củ chó má gì vậy!" Chu Ân khinh bỉ nói: “Tôi đã sớm thấy tên Độc Xà đó không phải thứ gì tốt, nếu không phải hắn đánh lén gϊếŧ chết lão đại tiền nhiệm, thì chưa biết chừng bây giờ ai làm lão đại."

"Lão Đàm, thật thảm. Đã chuyển nhà mấy lần, dẫn theo vợ con, bây giờ chỉ dựa vào việc sửa chữa nghĩa thể cho người ta để kiếm sống qua ngày, thỉnh thoảng còn phải làm thêm nhiệm vụ treo thưởng để kiếm thêm thu nhập."

"Không ngờ cuộc sống yên ổn lại kết thúc." Chu Ân bưng ly rượu lên uống cạn, phẫn nộ nói: “Thật muốn diệt sạch cái bang phái rác rưởi này!"

Yến Hàm Xuyên gật đầu, không phủ nhận: “Đúng là rất thảm."

Chu Ân lộ vẻ lo lắng: "Cũng không biết lần này anh ta đi rồi sẽ đi đâu."

Yến Hàm Xuyên hỏi: "Hình như anh rất quan tâm đến anh ta?"

Ông chủ quán bar im lặng một lúc, nửa là cảm khái, nửa là than thở: “Dù sao thì thời buổi này, người có tình có nghĩa không nhiều."

Lại có một khách quen gọi Chu Ân đi, Yến Hàm Xuyên uống hết rượu, đột nhiên cảm thấy nhạt nhẽo, ngay cả việc cặp đôi kia lại cãi nhau cũng chẳng còn thú vị gì, liền tính tiền rời đi.

Thật trùng hợp, nàng xách theo lê đường caramel đi qua ngã tư lần trước, lại thấy Đàm Nghĩa Viễn đang bị đánh, chống đỡ yếu ớt, rõ ràng đang rơi vào thế hạ phong.

Những người tấn công anh ta không dùng súng, chắc là không muốn làm lớn chuyện, sợ thu hút đội cơ động, cũng không dùng dao, trông giống như muốn bắt sống, đoán chừng bắt về có thể còn có một buổi đại hội trừng phạt.