Chương 8

“Có ai đó đã ném chiếc đồng hồ này.” Điền Bân không vội lại gần, ánh mắt đầy cảnh giác.

Phí Sĩ Lan trầm ngâm một lát, rồi bình tĩnh nói:

“Đưa 【E1320】 cho ta.”

Hiểu ý, Điền Bân nghiêng người, cẩn thận đưa chiếc “nhiệt kế” đặc biệt vào tay anh.

Phí Sĩ Lan xoa hai bàn tay vào nhau, nhận lấy chiếc “nhiệt kế.” Sau đó, anh cúi xuống, đặt nó cách chiếc đồng hồ khoảng nửa mét trên mặt đất, động tác vừa dứt khoát vừa thận trọng.

Ngay khi buông tay, chiếc “nhiệt kế” lập tức có phản ứng bất thường. Đôi mắt ở phần cuối ống pha lê bất ngờ mở ra, để lộ một tròng mắt đỏ rực, trừng trừng nhìn thẳng vào chiếc đồng hồ như đang quan sát kẻ thù.

Bên trong ống pha lê, chất lỏng đỏ tươi bắt đầu sôi trào, không ngừng nén lại rồi lại bành trướng dữ dội, giống như một cơn bão bị nhốt trong không gian chật hẹp.

Bất ngờ, một tiếng rắc vang lên, và chiếc “nhiệt kế” phát nổ! Mảnh pha lê vỡ vụn, văng tung tóe khắp nơi.

Chất lỏng màu đỏ bên trong nhanh chóng biến đổi, tựa như sinh vật sống. Nó hóa thành vô số mạch máu nhỏ li ti, giống như những xúc tu mảnh mai của một con bạch tuộc, bò loằng ngoằng trên mặt đất, tất cả cùng hướng về phía chiếc đồng hồ.

Khi những “xúc tu” đỏ chạm vào chiếc đồng hồ, đôi mắt đỏ rực trong chiếc “nhiệt kế” đột ngột phát ra một tiếng thét chói tai, xé toạc màn đêm tĩnh mịch.

Tiếng thét ấy không chỉ khiến người nghe cảm thấy như màng nhĩ bị xuyên thủng mà còn mang theo một loại áp lực vô hình, khiến Điền Bân không kìm được mà lùi lại vài bước. Trái tim anh đập thình thịch, cảm giác như bị một bàn tay lạnh lẽo bóp chặt.

Điền Bân vội bịt tai, ánh mắt chăm chú dõi theo những mạch máu đang co lại với tốc độ chóng mặt. Chúng khô quắt, teo tóp, yếu ớt vươn ra thêm chút nữa trước khi hoàn toàn dừng lại. Ánh sáng trong tròng mắt nhanh chóng vụt tắt, rồi tan rã thành vô số hạt bụi đỏ li ti.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn chúng biến mất, không để lại dấu vết nào.

Chiếc đồng hồ vẫn nằm im, không hề bị ảnh hưởng.

Hồi lâu sau, Điền Bân ngẩng đầu, nhìn Phí Sĩ Lan đang cau mày nghiêm trọng, giọng khô khốc:

“Đây… là thứ gì?”

***

【Chào buổi tối, hoan nghênh quý vị đến với bản tin sáng sớm.

Mở đầu là tin tức nóng hổi: Vụ án gϊếŧ người hàng loạt "4•21" đã chính thức khép lại. Trong quá trình truy bắt, nghi phạm bị lực lượng trị an tiêu diệt ngay tại hiện trường.

Theo thông tin được biết, kẻ này đã sát hại ít nhất 29 người, gây ra hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Để đảm bảo an toàn cho người dân, Sở trị an tuyên bố sẽ tăng cường tuần tra vào ban đêm. Đồng thời, nhắc nhở mọi người hạn chế ra ngoài khi không cần thiết, đặc biệt vào buổi tối, và nên đi cùng người khác nếu phải ra ngoài.

Tin rằng, trong tương lai, lực lượng trị an nhất định sẽ làm tốt hơn, mang lại môi trường an toàn và đáng tin cậy hơn cho thành phố chúng ta.

Tiếp theo là bản tin kinh tế…】

***

Cho mình xin một phút quảng cáo truyện mới hoàn, nếu điều này gây phiền bạn thì hãy bấm qua chap mới ở dưới nhé <3 Mãi yêu <3.

[Không Phải Niên Hạ Trà Xanh Là Người Tốt Sao? Sao Lại Là Lệ Quỷ?]

Ôn nhu, bao dung, kiên cường, mang Phật tính, sở hữu Âm Dương Nhãn (thụ) × Niên hạ bệnh kiều, khủng bố lệ quỷ, giả vờ đáng thương yếu đuối nhưng thực chất cố chấp và đầy chiếm hữu (công).

Ôn nhu ca ca × Niên hạ tâm cơ, thẳng thắn nhưng ẩn chứa mưu kế.

Hứa Di sống gần khu nhà của mình, nhưng gần đây đã có ba người đàn ông chết một cách kỳ lạ. Anh lo sợ mình sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo nên quyết định từ bỏ công việc hộ lý và rời khỏi nơi này.

Tuy nhiên, người bệnh mà anh chăm sóc suốt một năm bất ngờ níu lấy tay anh, cầu xin anh đừng đi. Chính lúc ấy, Hứa Di phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: người bệnh đó không hề có mạch đập!

Hoảng sợ rời khỏi bệnh viện, Hứa Di tình cờ gặp một nhân viên câm tại quán cà phê gần đó. Nhưng hôm nay, cậu ta lại mang một vẻ khác lạ đến đáng sợ, khiến anh bất giác nhớ đến người bệnh không mạch đập kia.

Người nhân viên câm biết ý định rời đi của Hứa Di. Bằng ngôn ngữ câm điếc, cậu ra hiệu với anh:

"Em thích anh. Cùng em xuống địa ngục đi."

Trong khoảnh khắc ấy, da đầu Hứa Di tê dại.

Khó khăn lắm, Hứa Di mới thoát khỏi cái chết từ tay một linh hồn quỷ dữ. Anh nghĩ rằng mình đã an toàn, nhưng cảm giác bị ai đó âm thầm dõi theo vẫn không hề biến mất.

Dù ở phòng khách, phòng ngủ hay phòng tắm… anh đều cảm nhận được một đôi mắt lặng lẽ dõi theo mình.

Cuối cùng, Hứa Di buộc phải chấp nhận sự thật: anh đang bị một con quỷ theo dõi.

Mỗi khi anh chìm vào giấc ngủ, con quỷ thường thì thầm bên tai:

"Anh… Em ghen tị lắm."

"Em ghen tị đến phát điên khi anh cười với người khác, khi anh nói chuyện với họ."

"Đời này, anh chỉ có thể ở bên em, chỉ có thể thích mình em, chỉ có thể thuộc về em."

Nếu truyện này hợp với bạn, hãy tìm trong trang cá nhân của mình nhé <3.