Khi nhận thức được điều này, nỗi sợ hãi và hoảng loạn bắt đầu lan rộng như lửa cháy trong lòng mọi người.
Không internet, không đường ra ngoài, họ chẳng khác gì những con cá mắc kẹt trong chậu nước, hoàn toàn phụ thuộc vào sự kiểm soát của người khác. Dù lòng tin vào chính quyền vẫn còn tồn tại, sự bất an âm ỉ trong lòng người dân là điều không thể tránh khỏi.
Thành phố Tân Hải đã phản ứng kịp thời, ngắt mạng internet nhanh chóng, nhưng những thành phố khác chậm hơn một bước đã để lộ ra một lượng lớn thông tin.
Những bài viết, hình ảnh và video từ các thành phố này nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội, tạo nên một cơn sóng hoang mang rộng khắp.
[ Tôi đang gọi video với người yêu, đột nhiên anh ấy bật cười không ngừng, ngã lăn ra sàn, điện thoại rơi sang một bên. Sau đó, tôi nhận được một đoạn video từ anh ấy. Chuyện gì đang xảy ra thế này? A a a a a! ]
[ Có ai ở Tân Hải không? Chủ bài đăng gửi bài xong rồi mất tích, liệu có chuyện gì xảy ra không vậy? ]
[ Không rõ, đồng nghiệp của tôi ở Tân Hải cũng không liên lạc được. Chết tiệt, tôi còn phải nộp phương án tối nay nữa! ]
[ Tôi gọi điện cũng không được! ]
[ A a! Cả thành phố Trơn Bóng cũng thế! Tôi và bố đang xem TV, tự dưng mất mạng luôn! ]
[ Lâm Tuyền cũng vậy! ]
[ Đông An cũng thế! ]
Mười phút sau, bài đăng này hiển thị lỗi 404.
Ngay sau đó, hàng loạt bài viết nghi vấn khác xuất hiện. Nhưng cứ mỗi khi được đăng lên, chúng nhanh chóng bị xóa. Những người tỉnh táo bắt đầu nhận ra có điều gì đó bất ổn.
[ Mẹ tôi còn đang ở Tân Hải, tôi phải đi tìm bà ấy! ]
[ Anh em, tìm được chưa? Tình hình thế nào rồi? ]
Không có bất kỳ phản hồi nào từ chủ bài đăng.
***
Thực tế, thành phố Tân Hải giờ đây đã trở thành một “hố đen” khổng lồ, nơi tất cả đều có thể vào nhưng không thể ra, thu hút sự chú ý và hoang mang từ khắp mọi nơi.
Trên các con phố, người ta bắt gặp không ít người đang đi lại thì đột nhiên bật cười một cách không kiểm soát, khiến bạn bè hoặc người đi cùng hoảng sợ lùi lại.
Trong trường học, khi giáo viên đang giảng bài, một học sinh bất ngờ phá lên cười lớn.
“Cười cái gì mà cười?! Lớp học nghiêm túc chút đi!” Giáo viên tức giận, ném một viên phấn về phía học sinh.
Không ai ngờ rằng, viên phấn vừa chạm vào trán, học sinh ấy lập tức ngã xuống sàn. Toàn thân run rẩy dữ dội, nhưng nụ cười trên gương mặt lại không hề dừng lại.
Cả lớp học nháo nhào. Giáo viên hoảng hốt, lập tức gọi cấp cứu.
Thế nhưng, trước khi xe cứu thương kịp đến, một học sinh khác trong lớp lại xuất hiện tình trạng tương tự.
Những hiện tượng kỳ lạ này không ngừng lan rộng, diễn ra khắp nơi trong thành phố: ở bệnh viện, công viên, nhà hàng, văn phòng làm việc… Tiếng cười vang vọng khắp nơi, nhưng cũng hòa lẫn với những tiếng thét hoảng loạn và sợ hãi.
Điện thoại cấp cứu thì bận rộn không ngừng, đường dây quá tải, số nhân viên y tế lại không đủ đáp ứng nhu cầu.
Cả thành phố Tân Hải nhanh chóng rơi vào trạng thái vận hành quá sức, như một chiếc máy đang bị ép đến mức hỏng hóc.
Bên ngoài thành phố, những người theo thuyết âm mưu rơi vào trạng thái kích động và cuồng loạn, không ngừng tìm kiếm các dấu hiệu của điều bất thường.
[ Đây chắc chắn là âm mưu của một tổ chức nào đó! ]
[ Nói nhảm! Cái gì cũng đổ lỗi cho bọn họ. Sao không tự nhìn lại chính mình? Hơn nữa, lần này rõ ràng có siêu năng lực tham gia! ]
[ Thật đáng sợ! Tại sao liên tục xảy ra những sự việc kỳ lạ như vậy? Vì sao mọi người lại bật cười không ngừng? Đáp án nằm trong đoạn video này! Hãy nhấn vào để xem ngay! ]