Chương 27

Cảm giác như được tái sinh, Tống Gia Dương mở mắt. Anh thấy một chàng thanh niên đang nửa quỳ trước mặt mình.

Ánh sáng từ trần nhà hắt xuống, rải lên khuôn mặt anh ta những tia sáng nhỏ li ti, làm đôi mắt màu trà ánh lên vẻ dịu dàng và ấm áp.

Mắt Tống Gia Dương đỏ hoe, nơi khóe miệng phát ra tiếng nức nở khe khẽ, yếu ớt mà đầy cảm xúc.

“Ăn thêm chút nữa đi.”

Nguyễn Châu đỡ anh ngồi vững, vỗ nhẹ lên lưng như để trấn an, rồi đưa thêm một khối chocolate khác, nhẹ nhàng đặt vào tay anh.

Tống Gia Dương toàn thân mệt lả, mồ hôi túa ra như tắm, khuôn mặt tái nhợt và không còn sức để đứng. Chỉ qua một cái nhìn thoáng qua, Nguyễn Châu đã nhanh chóng nhận ra: Cậu ấy bị tụt huyết áp.

Không đầy hai phút sau, bác sĩ vội vã chạy đến, ngồi xuống kiểm tra tình trạng của Tống Gia Dương.

Nguyễn Châu vừa đỡ anh, vừa bổ sung thông tin cần thiết cho bác sĩ. Qua khoảnh khắc tiếp xúc gần gũi ấy, Nguyễn Châu cảm nhận được cơ thể gầy gò quá mức của Tống Gia Dương. Tựa như một làn da mỏng manh bọc lấy khung xương, anh có thể cảm nhận rõ từng đốt xương nổi lên dưới lòng bàn tay mình.

Và cũng chính lúc này, Nguyễn Châu nhận ra những dấu vết mờ nhạt mà Tống Gia Dương đang cố tình che giấu – trên người cậu ấy có vết thương.

Sau khi bác sĩ hoàn tất kiểm tra, chuẩn bị đưa anh đi truyền dịch, Tống Gia Dương ngập ngừng quay lại, ánh mắt thoáng vẻ do dự:

“Có thể... cho tôi xin cách liên lạc với anh không?”

Nguyễn Châu lắc đầu, giọng nói bình thản nhưng đầy tiếc nuối:

“Xin lỗi, điện thoại tôi hỏng rồi.”

Ánh mắt Tống Gia Dương thoáng qua chút thất vọng. Cậu cúi đầu, định rời đi. Nhưng đúng lúc đó, Nguyễn Châu nghe rõ tiếng thông báo tin nhắn từ điện thoại của mình vang lên – âm thanh ấy khiến không khí như ngưng lại trong chốc lát.

Tống Gia Dương mỉm cười nhẹ, giọng khẽ như gió thoảng:

“Không sao đâu, cảm ơn anh.”

Anh nhìn cậu rời đi, bóng dáng gầy yếu ấy khiến Nguyễn Châu có một cảm giác khó tả.

Quay trở lại ghế chờ, Nguyễn Châu thấy Chung Nhân Bảo đã xuất hiện từ lúc nào.

“Ca, bệnh viện không cho thăm bệnh, nói là thông tin bảo mật. Thôi, em về đây!” Chung Nhân Bảo nói, vẻ mặt vô cùng thoải mái.

Nguyễn Châu định nói điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.

Cũng chẳng phải chú ruột tôi nằm viện, bận tâm làm gì chứ.

Nguyễn Châu xách giỏ hoa quả, chuẩn bị rời đi thì đột nhiên, từ phía sau vang lên một tràng cười lớn, sắc bén đến chói tai.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha...”

Tiếng cười ấy thuộc về ông lão khi nãy đã tránh xa Tống Gia Dương. Âm thanh của ông ta vang vọng cả khu vực, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

Không ít người lập tức lùi lại, né xa khỏi khu vực, ánh mắt đầy cảnh giác. Có vài người nhanh chóng rút điện thoại ra quay video, vẻ mặt pha lẫn tò mò và hứng thú, như thể đây là một trò giải trí kỳ lạ.

Chung Nhân Bảo lập tức kéo mạnh tay Nguyễn Châu, sợ anh lại có ý định xen vào chuyện của người khác.

“Đây là hiểu lầm,” Nguyễn Châu thầm nghĩ. Anh biết rõ chuyện của Tống Gia Dương chỉ đơn giản là tụt huyết áp, và anh đã giúp đúng lúc nhờ có chocolate. Nhưng trường hợp của ông lão này lại hoàn toàn khác – rõ ràng ông ấy có bệnh nền, mà anh đâu phải bác sĩ, tiến lên cũng chẳng làm được gì.