Cả khu vực lập tức náo loạn. Người xung quanh chẳng ai dám nhìn về phía Tống Gia Dương, ánh mắt trốn tránh, đầy sợ hãi, như thể sợ sẽ bị lây nhiễm một căn bệnh kỳ quái nào đó. Từng người lặng lẽ đứng dậy, lảng đi tìm chỗ ngồi khác, để lại một khoảng trống lạnh lẽo ngay giữa phòng chờ.
Tống Gia Dương không còn sức chống đỡ. Cánh tay run rẩy buông thõng, cả cơ thể anh ngã quỵ xuống nền. Nhưng ngay lúc đó, một bàn tay đã kịp đỡ lấy anh.
“Bác sĩ đâu?! Ở đây có người ngất xỉu!”
Giọng nói gấp gáp vang lên, kéo sự chú ý của mọi người, nhưng chẳng ai dám tiến lại gần.
Ý thức của Tống Gia Dương mơ hồ, trước mắt chỉ còn là những bóng đen chồng chéo đan xen. Trong số đó, anh thấy thấp thoáng một bóng dáng quen thuộc thoắt ẩn thoắt hiện.
Tối hôm đó, anh đã không mở đoạn video kỳ lạ kia. Sau khi bình tĩnh lại, anh nhận ra có điều bất thường: mạng rõ ràng đã bị cắt, vậy mà tin nhắn vẫn tiếp tục được gửi đến. Quá kỳ quái!
Từ lúc ấy, những tiếng thì thầm khó hiểu bắt đầu vang lên không ngừng trong đầu anh.
Ban đầu, Tống Gia Dương nghĩ mình chỉ bị chấn động não do cú đánh hôm trước, tự nhủ rằng chịu đựng một chút rồi sẽ ổn. Nhưng sau một giấc ngủ, mọi chuyện chẳng hề khá hơn. Những tiếng thì thầm không biến mất, thậm chí còn trở nên rõ ràng hơn.
Ngày qua ngày, tình trạng càng nghiêm trọng. Tiếng thì thầm ấy dần biến thành những tiếng thét chói tai, tựa như muốn xé toạc tâm trí anh. Chỉ khi đó, anh mới nhận ra rằng mọi chuyện không hề bình thường.
Là một người trẻ am hiểu các xu hướng mạng, Tống Gia Dương từng đọc về những hiện tượng siêu nhiên kỳ bí. Thậm chí, anh đã từng nghiên cứu khá sâu chỉ vì tò mò. Nhưng không ngờ, có một ngày, bản thân lại thực sự gặp phải điều kỳ dị này.
Anh thử mọi cách: ăn tỏi, đeo trang sức bạc để trấn áp, thậm chí dùng những vật đó chạm vào đầu mình. Nhưng tất cả đều vô ích.
Tiếng nói bên tai ngày càng lớn, hòa lẫn với thực tại, đến mức anh không thể phân biệt được đâu là thật đâu là ảo. Không còn cách nào khác, anh đành đến bệnh viện, hy vọng sẽ tìm được cách giải quyết.
Nhưng kỳ lạ thay, khi bước vào bệnh viện, những tiếng thét chói tai lại càng dữ dội hơn, tựa như đang tấn công từng góc khuất trong tâm trí anh, không để lại bất kỳ nơi nào yên bình.
Tống Gia Dương gắng sức cuối cùng để kiềm chế bản thân, không mở đoạn video kia ra.
Cơ thể anh đau đớn co rút, toàn thân gập lại như thể muốn chống chọi với cơn bão trong đầu. Và rồi, trong những thanh âm hỗn loạn ấy, anh nghe thấy giọng nói quen thuộc của một chàng thanh niên:
“Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ!”
Tiếng gọi ấy giống như một sợi dây kéo anh khỏi vực thẳm.
Là anh ta! Người đã giúp mình ở tiệm net hôm trước!Tống Gia Dương gần như muốn bật khóc, nhưng cơ thể đã cạn kiệt sức lực, chỉ biết thả lỏng, để mọi chuyện trôi theo dòng chảy.
Khi nghe thấy giọng nói ấy, Tống Gia Dương cảm giác như cơ thể mình dần dần khôi phục sức lực.
Miệng anh bị nhẹ nhàng bẻ ra, một khối vật thể sẫm màu được nhét vào. Nó nhanh chóng tan chảy, vị ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng, rồi trôi xuống thực quản, dịu dàng lấp đầy dạ dày trống rỗng.
Là chocolate. Ngọt quá.Đột nhiên, tiếng ồn ào điên cuồng bên tai biến mất, như thể chưa từng tồn tại.