Chương 25

Chung Nhân Bảo tiện tay đặt chiếc mũ của người đàn ông lên cáng cứu thương, rồi vỗ tay như ra lệnh:

“Được rồi, mọi người giải tán hết đi, nghỉ ngơi sớm một chút.”

Nghe vậy, các khách trọ liền lục tục trở về phòng.

Khách sạn này mấy ngày nay liên tục xảy ra chuyện kỳ lạ, mạng không có, điện thoại cũng khó gọi, chẳng khác nào bị cô lập trên một hòn đảo hoang. Trong lòng ai nấy đều tự nhủ, đợi trời sáng tốt nhất phải rời khỏi nơi quái quỷ này ngay lập tức, ở thêm nữa chẳng biết còn gặp phải tai họa gì.

Chung Nhân Bảo quay sang Nguyễn Châu, cười cười:

“Anh, em về ngủ trước đây.”

Nguyễn Châu không nhịn được hỏi:

“Cậu thật sự không định đến bệnh viện xem sao?”

Chung Nhân Bảo, vẻ mặt đầy xúc động, quay sang Nguyễn Châu:

"Anh, anh đúng là người tốt bụng. Nếu anh đã kiên trì như vậy thì sáng mai em sẽ đi. Còn giờ thì… ngủ quan trọng hơn."

Thấy Chung Nhân Bảo chẳng mảy may bận tâm, Nguyễn Châu cũng chẳng còn lời nào để nói, chỉ khẽ thở dài.

Sáng hôm sau, hai người xách theo vài túi đồ lớn đến bệnh viện.

Trong khi Nguyễn Châu ngồi nghỉ tại khu chờ tầng một, Chung Nhân Bảo xung phong đi hỏi thăm xem người đàn ông kia đang nằm ở phòng nào.

Nguyễn Châu lấy điện thoại ra, tiện tay lướt qua và bất ngờ phát hiện trên WeChat có tin nhắn chưa đọc.

Người gửi được lưu trong danh bạ là: Sếp.

Nguyễn Châu sững người.

Sếp nhắn tin cho mình?

[Ở đó không?]

[Ở đó không?]

[Ở đó không?]



Liên tục mười mấy tin nhắn, thậm chí có cả những tin được gửi vào lúc rạng sáng.

Trong đầu Nguyễn Châu chợt lóe lên suy nghĩ:

Điện thoại mình bị nhiễm virus rồi sao?

Dù gì thế giới này làm gì có cái ứng dụng nhắn tin này!

Nguyễn Châu thử nhắn lại:

[Anh là ai?]

Phía bên kia lập tức trả lời:

[Là tôi đây! Cậu trốn việc lâu như vậy, tôi tìm mọi cách liên lạc không được. Tôi nhắn tin điên cuồng, cậu mà không trả lời thì tôi định báo công an luôn đấy!]

Nguyễn Châu bán tín bán nghi:

[Thật không? Tôi không tin.]

Mình đã xuyên qua, sếp còn có thể bắt mình đi làm sao?

Một lát sau, đối phương gửi một đoạn video. Ảnh bìa video hiện lên màu xám, không rõ nội dung bên trong.

[Không tin hả? Cậu mở video này ra mà xem, có phải công ty chúng ta hay không!]

Nguyễn Châu định nhấn vào video thì bất ngờ nghe thấy một tiếng động từ ghế bên cạnh.

Quay đầu nhìn, Nguyễn Châu thấy một thanh niên trẻ, mặt mày tái nhợt, tay siết chặt lấy điện thoại, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Hơi thở của cậu ta dồn dập, như thể có một luồng khí lạnh quét thẳng vào l*иg ngực, từng tiếng thở phì phò đầy nặng nhọc.

Nguyễn Châu lập tức nhận ra cậu thanh niên này – chính là người đã giúp cậu đổ nước ở tiệm net hai hôm trước.

Tống Gia Dương há hốc miệng, cố hít từng hơi lớn như muốn duy trì ý thức. Phía dưới cổ áo không thể nhìn rõ, nhưng những đường hoa văn màu đen bò dọc trên cơ thể cậu ta trông như rễ cây cổ thụ, chậm rãi ăn sâu vào từng tấc da thịt.

Cậu chống khuỷu tay lên đầu gối, mồ hôi rơi lã chã xuống sàn nhà, vẻ đau đớn đến khó tả.

Muốn nhờ người bên cạnh gọi giúp bác sĩ, Tống Gia Dương nghiêng đầu sang, nhưng ánh mắt hoảng loạn của cậu khiến người nọ giật bắn.

Người ngồi bên cạnh trừng mắt kinh hoàng, lập tức bật dậy khỏi ghế, lùi ra xa, hét toáng lên:

“Có người sắp c•h•ết rồi!”