Chương 24

Hắn như gom hết chút hơi tàn còn sót lại, vừa bò vừa lăn, vội vàng lao ra khỏi phòng Nguyễn Châu mà không dám ngoái đầu nhìn lại.

Hai mắt hắn mất kiểm soát, đảo loạn trong hốc mắt, xoay tròn như thể đang cố chạy trốn khỏi cơ thể chính mình.

Tay hắn run rẩy bấu víu lấy lan can, ánh mắt trừng trừng nhìn chất lỏng màu đen rỉ ra từ từng lỗ chân lông trên người mình. Đôi chân chẳng còn chút sức lực, run lên không ngừng.

Hắn thậm chí không dám nhớ lại những gì vừa xảy ra.

Nếu không phải thanh niên kia liên tục nói chuyện, giữ cho ý thức hắn không hoàn toàn tan rã, thì ngay khoảnh khắc nhìn thấy quái vật hỗn loạn kia, hắn đã bị nhấn chìm vào cơn cuồng loạn, bị tồn tại không thể diễn tả ấy xé nát thành tro bụi!

Và “Thần” lại còn nói muốn ăn nó...

Ăn...

Hắn rùng mình. May mắn thay, bản thân không hề có ý đồ công kích gì với “Thần.” Nếu không, có lẽ giờ này hắn đã trở thành một món ăn trên bàn tiệc mất rồi!

Chỉ cần nghĩ lại hình ảnh vừa xảy ra – cái kẻ trông bề ngoài giống con người kia, nhưng thực chất là một tồn tại vượt ngoài sức tưởng tượng – ý thức của hắn lại bắt đầu chao đảo, sụp đổ.

Cơ thể không chịu nghe lời, hắn loạng choạng bước đi. Một chân bỗng hụt khỏi bậc thang, kéo theo cả người ngã xuống cầu thang, lăn dài như một khúc gỗ mục.

“Rầm!”

Cú va chạm mạnh vào bức tường cuối cầu thang khiến đầu óc hắn choáng váng. Chiếc mũ đội trên đầu rơi xuống đất, và ý thức cuối cùng cũng bị bóng tối nuốt chửng.

“Chuyện gì vậy?”

Tiếng động lớn khiến Chung Nhân Bảo lập tức chạy lên cầu thang. Vừa vặn, hắn đối diện với Nguyễn Châu, người cũng vừa đuổi theo từ trong phòng.

“Thúc thúc của cậu hình như ngất xỉu rồi.” Nguyễn Châu cười gượng, giọng nói pha chút bối rối.

Chung Nhân Bảo nhíu mày nhìn người đàn ông xa lạ đang nằm sõng soài trên sàn cầu thang. Bộ quần áo trắng, vết sẹo dài trên mặt... Đây đâu phải là thúc thúc của hắn!

Tiếng ồn đã làm kinh động không ít khách trọ. Từng người mở cửa nhìn ra, thấy cảnh tượng này thì hoảng hốt.

“Mau! Mau đưa người này xuống!”

Mọi người xúm lại, hợp sức nâng người đàn ông bất tỉnh từ bậc cầu thang xuống. Chung Nhân Bảo không quên nhặt chiếc mũ rơi và giữ trong tay.

“Kêu xe cứu thương đi!”

Có tiếng nói vang lên, pha chút khẩn trương.

Nguyễn Châu đứng bên cạnh, vẻ mặt thoáng áy náy:

“Nhân Bảo, xin lỗi cậu. Là tại tôi... khiến thúc thúc cậu gặp phải chuyện này...”

Chung Nhân Bảo vỗ nhẹ lên vai Nguyễn Châu, giọng trầm ổn an ủi:

“Đừng tự nhận lỗi về mình. Người ta xảy ra chuyện là vấn đề của họ, không liên quan gì đến cậu đâu.”

Nguyễn Châu: "… Cậu đúng là thoáng tính thật đấy!"

Tiếng còi xe cứu thương vang lên mỗi lúc một gần.

Dù mạng ở đây không tốt, nhưng số khẩn cấp vẫn may mắn kết nối được. Vài nhân viên y tế mặc áo blouse trắng nhanh chóng nhảy xuống từ xe cứu thương, thuần thục đưa người đàn ông lên cáng rồi chuyển thẳng vào xe.

“Ai là người nhà của bệnh nhân?”

Nguyễn Châu liếc nhìn Chung Nhân Bảo, thấy Chung Nhân Bảo vẫn đứng yên không có ý định lên tiếng. Nghĩ mình nên ra mặt, Nguyễn Châu vừa định bước lên xe thì bị Chung Nhân Bảo kéo tay giữ lại.

“Cậu là người nhà của hắn chắc?” Chung Nhân Bảo hỏi, giọng đầy thách thức.

Nguyễn Châu lắc đầu: "Tôi không phải, nhưng cậu mới là người nhà hắn đấy!"

Chung Nhân Bảo hừ nhẹ, nghiêm giọng đáp:

“Vậy thì đừng gây chuyện.”

Quay sang phía nhân viên y tế, cậu lớn tiếng nói:

“Người này là khách thuê phòng trong khách sạn, không có người thân ở đây.”

Nguyễn Châu: "…"

Nói xong, Chung Nhân Bảo nhận thấy ánh mắt của Nguyễn Châu nhìn mình đầy khó tả. Chung Nhân Bảo hạ giọng, giải thích:

“Đừng tự chuốc phiền phức vào người. Bệnh viện sẽ kiểm tra danh tính và liên lạc với người nhà ông ta. Người này chắc chắn có gia đình hoặc con cái, chúng ta không cần phải lo.”

Nguyễn Châu lặng lẽ lùi ra sau vài bước, giữ khoảng cách với Chung Nhân Bảo thêm một chút.

Trong lòng Nguyễn Châu thầm nghĩ: Làm bạn bè thì tốt đấy, nhưng nếu làm người nhà thì đúng là lạnh lùng thật.