Trình Thủy khϊếp sợ nhíu mày, nhấn vào bình luận trả lời cho bình luận cuối cùng.
[Hả? Sao tôi không thấy tin tức nào nói có người nằm trên đường ray vậy? (sợ hãi.jpg) (toát mồ hôi.jpg)]
[Hay là có người tự tử? Tôi tìm không thấy.]
[Cái này phải không? (Hình ảnh: Cầu cảng đột ngột xảy ra vụ tấn công, cảnh sát Sydney phong tỏa đường sắt)]
[Nói mơ hồ quá, vụ tấn công gì thế? Vụ án nổ súng à?]
[Hình như có người phục kích những người đi bộ chạy bộ buổi sáng trên cầu cảng, đánh nhau suốt một đoạn đường. Cả hai đều phải gọi xe cứu thương.]
[Thế thì phong tỏa đường ray làm gì? Không thể nào xé rách được lưới sắt cách ly đâu.]
[Hình như là xé thật đấy...]
[Đù, giả đấy nhỉ.]
Cuộc tranh cãi về độ chắc chắn của lưới sắt vẫn tiếp diễn, nhưng Trình Thủy không còn hứng thú để đọc tiếp. Cô chánnản tựa vào cửa sổ toa tàu. Chiếc ô ướt sũng dính vào quần, mùi ẩm mốc sau cơn mưa tràn ngập toa tàu. Mùi mồ hôi, tiếng ho, mùi thuốc lá liên tục xộc vào mũi. Quần áo của cô cũng ẩm ướt và bết dính. Một cảm giác chán nản bất ngờ ập đến, tấn công vào trái tim vốn đã phiền não của cô.
Cầu cảng Sydney là cây cầu nối liền phía bắc và phía nam Sydney. Không chỉ có tàu hỏa, tàu điện ngầm đi qua mà người đi bộ cũng có thể lên cầu, có đường đi riêng. Ô tô và xe buýt thông thường đi qua giữa cầu.
Ngoài cây cầu này, Sydney hầu như không có phương tiện giao thông công cộng đường bộ nào khác có thể đi từ phía bắc sang phía nam. Nếu cầu cảng xảy ra tắc nghẽn hoặc bất kỳ vấn đề giao thông nào, điều đó đồng nghĩa với việc giao thông của Sydney bị tê liệt.
Về mặt lý thuyết, chính quyền Sydney nên dốc sức bảo trì giao thông cầu cảng. Nhưng đáng tiếc, họ đã không làm như vậy. Cây cầu này vẫn cứ trục trặc liên tục.
Và khi có trục trặc, tàu không thể đi qua, vậy phải làm thế nào bây giờ?
Trình Thủy không hề ngạc nhiên khi nghe thấy thông báo trên loa. Cô gần như không hiểu từ nào, chỉ nghe rõ câu yêu cầu tất cả hành khách xuống tàu ngay lập tức. Sau đó, cửa toa tàu lại "đinh đinh đinh" mở ra.
Đúng vậy, tàu không thể đi qua thì cứ thế mà dừng thôi, hành khách mau xuống đi.
Trình Thủy xách ô và túi lên, trong lòng đã không còn lời nào để nói. Cô nhìn đồng hồ, ba bước gộp lại làm hai bước ra khỏi ga. Cô tìm thấy trạm xe buýt dưới cơn mưa tầm tã và bắt đầu chờ đợi trong vô vọng.
Mưa vẫn cứ rơi, những hạt mưa dường như ngày càng nặng hạt hơn. Một cơn gió bất ngờ ập đến, suýt chút nữa thổi bay chiếc ô của Trình Thủy. Sau lưng cô là một hàng người xếp dài, có người đội mũ trùm, có người che ô. Tất cả đều lộ vẻ bực bội trên mặt. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo tràn vào mũi. Cô hít một hơi, lau nước trên màn hình điện thoại. Một tay tựa vào cột trạm xe buýt, tay còn lại nhắn tin.