Chương 27: Tự thân vận động

Chẳng hạn, cô cố gắng tự nấu ăn, tự đi phương tiện công cộng đến trường. Dù tốn thời gian và công sức, không thuận tiện bằng dùng ứng dụng. Nhưng chiếc thìa trong tay là của cô, bước chân đến trường cũng do cô kiểm soát. Cô không muốn phải chờ đợi mông lung vào bất kỳ ai, đến khi cô sốt ruột không chịu nổi họ mới thong dong xuất hiện. Cô thích cảm giác này, dù có mệt mỏi.

Đúng, thực ra là cô sợ phiền phức.

Nếu vì mưa lớn mà không có người giao hàng, cô sẽ phải chờ đợi trong lo âu đến tận tối mịt, vậy tại sao không tranh thủ lúc sáng sớm tự mình mua hết cho xong?

Lần thứ hai vào siêu thị, Trình Thủy đẩy xe đi vòng qua khu hạt khô và rau quả để đến khu trứng sữa.

Sữa của Úc vốn nổi tiếng, một hãng sữa bột nào đó thậm chí còn bị mẹ Trình Thủy điểm danh yêu cầu cô mang hai hộp về vào cuối năm. Nhưng Trình Thủy không mặn mà với sữa lắm. Chưa kể thứ này phải để tủ lạnh, mà cái tủ lạnh tí hon trong phòng cô, nhét hộp sữa 1 lít vào là những thứ khác sẽ bị văng sạch ra ngoài.

Sữa, bỏ qua.

Phô mai và sữa chua thì sao... Trình Thủy khá thích sữa chua, cô bỏ vài túi sữa chua trẻ em vào xe. Loại này nhỏ gọn không tốn chỗ, lại là dạng túi thay vì dạng hũ. Trước đây cô từng mua một hũ sữa chua Hy Lạp to bằng mặt mình, ăn hai tuần không hết. Đến khi ăn tiếp thì đã hỏng, khiến cô bị tiêu chảy suốt ba ngày. Từ đó, cô chỉ mua loại uống hai ba ngụm là hết.

Còn phô mai thì thôi đi. Thối quá.

Tuy nhiên khu vực này còn bán loại bánh ngô tam giác và bánh quy cứng cực khô để ăn kèm với sốt, nhai vừa giòn vừa thơm. Dù rất cứng nhưng càng nhai càng thấy hương lúa mạch đậm đà. Nghĩ đến hương vị đó, cô bắt đầu thèm thuồng và quơ lấy vài gói bỏ vào xe.

Tiếp đó, cô đẩy xe đến khu vực yêu thích nhất của mình: mì gói và đồ hộp.

Dĩ nhiên cô vẫn rất thích mì bò cải chua hay Thang Đạt Nhân, nhưng siêu thị chuỗi ở Sydney không cập nhật xu hướng nhanh như vậy. Chỉ có các loại mì gói thương hiệu nước ngoài với bao bì xanh trắng, sợi mì vàng nhạt nhìn chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào. Hoàn toàn không có.

Trình Thủy vốn đang hơi đói, nhìn thấy bao bì mấy gói mì đó xong là thấy no luôn.

Sự lựa chọn hàng đầu của cô ở siêu thị hiện tại vẫn là mì Shin Ramyun. Loại mì này vừa thơm vừa cay, húp một bát canh nóng hổi. Thỉnh thoảng cô còn cho thêm trứng chần, lòng đỏ trứng màu cam hòa quyện vào nước dùng đỏ rực khiến người ta không thể cưỡng lại. Cô không ngần ngại nhét đầy mì Shin vào xe. Ngoài ra mì trộn Việt Nam cũng rất ngon vì gia vị bám chặt vào từng sợi mì.

Ngoài hai loại này ra, những loại khác đối với Trình Thủy đều là "thảm họa", thảm họa của mọi thảm họa. Ngay cả khi Trình Thủy nhịn đói ba ngày ba đêm, cô cũng không bao giờ muốn đυ.ng vào những thứ đồ ăn như cám lợn đó.

Trình Thủy nghiến răng nhìn lướt qua hàng dãy bao bì xanh xanh vàng vàng kia, rồi lấy thêm một gói Shin Ramyun nữa.