Khác với nhiều trường đại học trong nước, trượt môn ở đại học Sydney không chỉ cần nộp phí và thi lại, mà còn phải học lại cả môn đó từ đầu. Điều này có nghĩa là - phải nộp lại học phí hàng chục triệu đồng cho một học kỳ.
Vì tiền và vì thể diện, Trình Thủy thà chết cũng không bao giờ vắng mặt trong bất kỳ kỳ thi nào. Lỡ như trường không cho thi lại thì cô chẳng biết kêu ai… Lại còn một đống dịch vụ viết thuê và cơ quan khiếu nại như hổ đói chực chờ bóc lột du học sinh. Cô đã thấy nhiều nạn nhân tin vào các cơ quan khiếu nại, nộp tài liệu và tiền rồi bị lừa chạy mất.
[Tớ cũng chưa thi (che mặt).]
[Tớ có bài kiểm tra trực tiếp... Giờ thì tiêu rồi.]
[Liệu trường có gửi email thông báo không cần thi nữa không nhỉ.]
[Không biết, trong hòm thư không có tin nhắn nào.]
[Cầu cho kỳ thi giữa kỳ bị hủy.]
[+1]
…
[Chết tiệt! Tại sao lại xảy ra tấn công khủng bố đúng lúc kỳ thi giữa kỳ của tôi chứ! Bài thuyết trình mà tôi thức trắng đêm làm thì sao mà nộp cho trường đây? Trả lại học phí cho tôi, Đại học Sydney!]
Thoát khỏi nhóm chat, nhóm chat nhỏ ba người trong gia đình Trình Thủy cũng có rất nhiều tin nhắn chưa đọc và cuộc gọi nhỡ. Bố mẹ cô lo lắng đến phát điên khi xem tin tức trong nước.
Trong vài tiếng đồng hồ cô ngủ vì quá mệt, mẹ cô đã gọi điện thoại liên tục. Nhắn tin WeChat, gọi điện thoại xuyên quốc gia. Cô, dì, cô hai, dượng cũng gọi đến tới tấp, nhưng cô không nhận được cuộc nào.
Vừa lúc có một cuộc điện thoại khác gọi đến, cô vội vàng nghe máy. Mẹ cô ở đầu dây bên kia im lặng một giây. Sau đó với giọng nghẹn ngào, trách móc cô, lo lắng cho cô, hỏi tình hình ở Sydney thế nào.
Trình Thủy cũng không biết chính xác đã xảy ra chuyện gì. Tin tức thì mỗi người nói một kiểu, cô cũng nửa tin nửa ngờ về lời đồn tấn công khủng bố. Chiều nay, cô đã ở tại hiện trường. Tiếng gào thét như dã thú đó, tiếng xé thịt xé da... Cô cảm thấy nó giống một loại bệnh truyền nhiễm hơn.
Mặc dù tất cả các nguồn tin của cô đều đến từ mạng xã hội và nhóm chat trên WeChat, nhưng cô vẫn cố gắng hết sức để trấn an mẹ rằng cô vẫn ổn. Cô ở nhà học trực tuyến cả ngày, không hề ra ngoài, không có chuyện gì cả.
Hai mẹ con họ gọi điện thoại một hai tiếng đồng hồ. Bố cô thỉnh thoảng lại xen vào vài câu. Cuộc trò chuyện đến cuối, lòng Trình Thủy cũng bình tâm lại rất nhiều, trở nên mềm nhũn. Nghĩ đến gia đình ở bên kia đại dương, cô cay xè sống mũi. Nỗi nhớ như gai quấn lấy khắp người, nghẹn lại khiến cô vô thức gật đầu liên tục dù ở bên kia không nhìn thấy.