Vân Thăng là linh hồn của một tinh cầu nằm sâu trong vũ trụ. Cậu đã chắt chiu từng chút tài nguyên, dùng hết sức mạnh bản thân để nuôi lớn một giống loài đáng yêu. Đám trẻ nhà cậu chẳng những chăm chỉ …
Vân Thăng là linh hồn của một tinh cầu nằm sâu trong vũ trụ. Cậu đã chắt chiu từng chút tài nguyên, dùng hết sức mạnh bản thân để nuôi lớn một giống loài đáng yêu.
Đám trẻ nhà cậu chẳng những chăm chỉ, dũng cảm mà còn rất biết cách tự sửa mình mỗi khi mắc lỗi.
Dưới sự dẫn dắt của cậu, lũ trẻ đã kiên cường vượt qua bão tố, đánh đuổi kẻ thù xâm lược, từng có lúc quyết chiến sống mái với cả Trùng tộc hung hãn.
Giống loài ấy ngày càng lớn mạnh, trở thành một thế lực đáng gờm.
Đổi lại, cơ thể Vân Thăng cứ thế tàn tạ dần sau những lần che chắn cho tụi nhỏ, để rồi khi sức cùng lực kiệt, cậu chìm vào giấc ngủ dài đằng đẵng.
Nhưng cũng chẳng sao cả. Bởi lẽ nền văn minh cậu dày công vun đắp sẽ thay cậu vươn ra biển lớn ngân hà, dòng máu ấy sẽ còn chảy mãi, trường tồn cùng thời gian.
Chẳng biết bao lâu sau, Vân Thăng lờ mờ tỉnh giấc tại một góc khuất heo hút nào đó giữa ngân hà.
Cậu ngồi co ro, vẫn ôm khư khư bắp ngô gặm dở, đôi tai dỏng lên nuốt từng lời của tên thợ săn đang say sưa kể lể về bộ tộc Gabel khét tiếng.
Những chi tiết nhuốm màu máu tanh trong câu chuyện làm cậu sợ đến mức sống mũi cay xè, nước mắt cứ thế trào ra giàn giụa.
Đám đông xung quanh thấy thiếu niên thanh tú khóc lóc thì định bụng tiến lên an ủi vài câu, nào ngờ chưa kịp mở miệng đã thấy cậu ôm chặt bắp ngô, nghẹn ngào thốt lên: “Sao mà khổ thế không biết! Bị người đời chế giễu, bị chèn ép đủ đường, lại còn bị tẩy chay... tụi nhỏ sống sao nổi đây?”
Trái tim già nua của Vân Thăng đau như cắt.
Trong khi đó, đám người nghe chuyện thì mặt mày nghệt ra, chẳng hiểu cậu đang thương cảm cho ai.
Phải biết rằng Gabel là những kẻ điên rồ khét tiếng khắp vũ trụ, sở hữu khả năng phân tách chủng tộc kỳ dị và có mặt ở mọi ngóc ngách thiên hà.
Chúng cường hãn, tàn nhẫn và ngang ngược vô lý.
Bên cạnh nhiệm vụ tiêu diệt kẻ thù không đội trời chung là Trùng tộc, thú vui của chúng chính là vơ vét tài nguyên đến tận cùng xương tủy.
Kinh khủng hơn, chúng từng nhiều lần mưu toan bắt cóc ý thức của các hành tinh về làm vật thí nghiệm, mổ xẻ nghiên cứu không ghê tay.
Đứng đầu bộ tộc điên loạn ấy là Sur, kẻ đã sống từ những ngày đầu tiên khi giống loài mới hình thành.
Hắn dẫn dắt người trong tộc tắm máu Trùng tộc, mở rộng bờ cõi bằng sắt thép và bạo lực, gieo rắc nỗi khϊếp đảm cho muôn loài.
Một bạo chúa đúng nghĩa, tàn độc và không ai dám làm trái ý.
Người đời sợ hãi Gabel, cũng chẳng ai hay biết rằng trái tim của những kẻ điên ấy đã chết lặng từ vài trăm năm trước, chôn vùi cùng vị thần và quê hương duy nhất của họ.
Mọi thứ chỉ thay đổi khi âm thanh quen thuộc ấy một lần nữa vang lên: “Bắp ngô ngon quá đi mất! Mình thích ăn ngô nhất, mai mốt mình sẽ trồng đầy ngô trên người, như vậy mới đủ nuôi đám nhóc ở nhà chứ!”
Đó chính là quê hương, là tín ngưỡng duy nhất mà họ hằng khao khát!
Nỗi xót xa trào dâng trong l*иg ngực khiến Vân Thăng không kìm được tiếng nấc.
Cậu thương đám nhỏ ở nhà chịu nhiều thiệt thòi, quyết tâm sau khi trở về sẽ trồng cả một rẫy ngô để vỗ béo chúng nó, bù đắp những tháng ngày cơ cực.
Cùng lúc đó, tại một nơi nào đó, những kẻ điên lại đang rưng rưng nước mắt. Chúng muốn dời cả vũ trụ về quê hương, bởi vị thần tối cao của chúng đã phải chịu quá nhiều thiệt thòi rồi.
Khổ thân mấy người hóng chuyện đứng bên cạnh, mặt mũi cứ ngẩn tò te, đầu óc quay cuồng chẳng phân biệt nổi rốt cuộc trong vở bi kịch, ai mới là kẻ đáng thương thật sự.
bộ này hay, chỉ là không biết khi nào mới có chương mới