Thế giới 1 - Chương 5

Diệp Thúy Hương bực bội trong lòng. Bà và góa phụ nhà họ Chu đều lấy chồng chưa bao lâu đã thành góa phụ, đều ở một mình nuôi con trai khôn lớn. Thế mà bà thì phải gồng lưng mạnh mẽ, chịu bao nhiêu khổ cực để gánh vác cái nhà này. Trong khi bà góa nhà họ Chu suốt ngày tỏ ra yếu đuối chẳng làm được gì, có chuyện chỉ biết diễn cái nét đáng thương, tội nghiệp đi nhờ vả người ta giúp đỡ.

Bà vốn chẳng thèm quan tâm, cho đến một lần bà nhận đống quần áo của mụ ta gửi tới. May vá lộn xộn, mặc không được, mà bán cũng không xong. Bà qua bắt đền, thế mà mụ ta khóc như mưa, còn bảo thấy con gái trên phố hay mặc kiểu đó nên mới may theo.

Ờ, biết con trai bà lên thành phố học rồi, tiền đồ như gấm rồi, nhưng như thế thì có liên quan gì tới Diệp Thúy Hương? Lúc phát vải xuống, bà đã nói rõ ràng yêu cầu phải may kiểu quần áo thế nào, còn đưa cả mẫu cho tham khảo. Mụ ta không làm theo thì thôi còn tỏ vẻ tủi thân. Làm hỏng, không bán ra được thì nhà bà phải chịu thiệt đây này.

Giờ đến cả con dâu ăn ngon mặc đẹp bà cung phụng bấy lâu lại chạy sang làm dâu nhà đó, bà vui mới lạ.

Nghe con trai nói thế, bà cũng thông suốt vài phần: "Ừ nhỉ, con bé đó có biết việc nhà cửa gì đâu. Hồi đó còn nghĩ nhà mình chẳng có nhiêu việc, cưới về rồi cùng lắm trông coi cửa hàng với sắp xếp, thu dọn quần áo là xong. Giờ nó đòi gả sang nhà Chu kia, mụ đó may quần áo thôi cũng khóc lên khóc xuống, thằng Gia Minh thì chẳng thấy ra đồng được ngày nào. Để mẹ xem con bé đó sau này sống kiểu gì."

Mẹ chồng nàng dâu, thể nào cũng phải có một người chịu thiệt. Giữa Lý Bích Sương cắm sừng con trai bà trước ngày cưới hay mụ góa phụ nhà họ Chu suốt ngày tỏ vẻ đáng thương kia, bà chẳng ưa nổi ai. Ai chịu thiệt bà cũng hóng.

Vừa mới nhẹ lòng đi đôi chút, Diệp Thúy Hương lại vỗ tay cái bốp: "Chị em một nhà, lại ở chung với nhau bao lâu nay, con bé Hồng Phong có học theo cái thói của Lý Sương kia không?"

Bà có cảm tình tốt với Lý Hồng Phong, nhưng trước giờ hai người ít khi tiếp xúc với nhau. Giờ lại có chuyện của Lý Bích Sương, bảo bà không có khúc mắc trong lòng thì thật vô lý.

Nghe đến đây, Đoạn Thanh Ân dừng tay lại.

Trong cốt truyện gốc, đúng là vì chuyện của Lý Bích Sương mà Diệp Thúy Hương có ác cảm vô cớ với Lý Hồng Phong. Bà cho rằng cô cùng một kiểu xấu xa như nhà họ Lý. Mãi về sau khi lâm bệnh, được một tay Hồng Phong chăm sóc tận tình, quan hệ mẹ chồng nàng dâu giữa hai người mới dần tốt lên. Tiếc là chưa được bao lâu, Diệp Thúy Hương đã ra đi vì bạo bệnh.

Anh buông quần áo trong tay xuống, nghiêm túc nói chuyện với mẹ: "Mẹ, lần này rõ ràng là vấn đề của Lý Bích Sương. Nhà họ Lý mà thương Hồng Phong thật lòng thì họ tới đây xin lỗi rồi hủy hôn với chúng ta rồi. Đằng này họ cứ nhất quyết đòi em ấy phải gánh thay cho Lý Bích Sương. Họ không suy nghĩ thử xem, nhà mình đối đãi với con họ như người nhà bấy lâu nay, giờ tự dưng đòi đổi người, nhà mình sao không oán trách? Thế thì làm sao đối xử tốt với Hồng Phong được?"

"Huống chi em ấy sắp thi đại học rồi, sau này còn muốn học lên đại học. Đang thời điểm quan trọng thế này, họ vì thanh danh của Lý Bích Sương mà vội vàng đẩy em ấy sang nhà mình, chẳng lẽ không lo chúng ta ép không cho Hồng Phong học đại học sao?"

Thấy Diệp Thúy Hương lắng nghe, Đoạn Thanh Ân lại phân tích: "Nhà đó xử sự như thế rõ ràng chẳng coi em ấy ra gì, chỉ biết bắt em ấy chịu khổ thay cho Lý Bích Sương. Bị đối xử như vậy, có ngốc đến đâu thì ít nhiều cũng sẽ lạnh lòng."

Diệp Thúy Hương nghe thấy có lý, càng thêm khó chịu trong lòng: "Người ta nói cưới vợ phải xem nhà mẹ đẻ. Giờ thì hay rồi, Hồng Phong tốt như thế mà nhà mẹ đẻ chẳng coi nó ra gì. Sau này nhà mình có cần giúp đỡ chắc cũng chẳng trông cậy được ai."

Đoạn Thanh Ân bật cười.

Diệp Thúy Hương hỏi anh cười cái gì, anh đáp: "Mẹ nghĩ sai rồi. Nhà họ Lý nghèo rớt mấy chục năm nay thì giúp được gì nhà mình? Cái nhà mới xây kia còn lấy tiền bồi thường của cha mẹ Hồng Phong đấy. Còn mẹ nhìn Hồng Phong thử xem. Em ấy vừa học giỏi, vừa làm việc lanh lẹ, sau này biết đâu còn được lên thành phố làm việc cho nhà nước. Tách em ấy khỏi cái nhà đó mới tốt."

Diệp Thúy Hương không hiểu: "Sao lại tốt? Không có nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa thì cuộc sống sau này sẽ khổ lắm."

"Không có nhà mẹ đẻ nhưng vẫn còn nhà chồng mà."

Đoạn Thanh Ân bắt đầu phân tích cặn kẽ: "Mẹ cứ nghĩ thử xem. Cha mẹ Hồng Phong mất rồi, bác trai bác gái lại đẩy em ấy ra làm thế thân cho con gái, trong lòng em ấy buồn đến thế nào. Lúc này nhà chúng ta mà đối xử tốt với em ấy, em ấy nhất định sẽ ghi nhớ cả đời. Nếu em ấy một lòng nghĩ cho nhà mình thì chẳng phải sẽ tốt hơn mấy cô con dâu suốt ngày chỉ nghĩ đế chuyện lấy đồ từ nhà chồng về nhà mẹ đẻ à? Mẹ nói xem, đây có phải chuyện quá tốt rồi không?"

"Với lại, Lý Bích Sương nóng lòng muốn đá mình đi như vậy, cô ta mà thấy mẹ thương yêu Hồng Phong như con ruột chắc chắn sẽ chẳng mấy dễ chịu. Thế là mình coi như hả được cơn tức này rồi."

"Đúng, đúng!"

Diệp Thúy Hương như được khai sáng, lập tức thông suốt mọi chuyện.

Là một người mẹ chồng, điều bà mong muốn nhất chẳng phải là một cô con dâu hết lòng vì nhà chồng sao?

Chỉ cần con dâu toàn tâm toàn ý chăm lo cho nhà chồng, vậy thì nhà bà lời to rồi!

Bà bỗng thấy hăng hái lên hẳn, lập tức cầm quần áo lên tiếp tục làm.

"Nghe con nói vậy, mẹ thấy chúng ta cưới Hồng Phong về là chuyện tốt đấy. Thanh Ân, mẹ hiểu rồi. Con chờ đó, chờ Hồng Phong về nhà mình, mẹ nhất định sẽ xem con bé như con gái ruột!"