Bạn thân vì làm việc quá sức mà đột ngột qua đời ở cương vị trưởng phòng thiết kế. Vân Vô Lự chán ghét cuộc sống thành thị đầy lo toan bận rộn, hắn từ chức trở về vùng nông thôn, quyết định bắt đầu cu …
Bạn thân vì làm việc quá sức mà đột ngột qua đời ở cương vị trưởng phòng thiết kế. Vân Vô Lự chán ghét cuộc sống thành thị đầy lo toan bận rộn, hắn từ chức trở về vùng nông thôn, quyết định bắt đầu cuộc sống làm ruộng.
Không ngờ ngày đầu tiên về quê, đã có người tới cửa nhiệt tình giới thiệu công việc cho hắn.
"Anh bạn trẻ, ông có một công việc muốn giới thiệu, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở bao dạy kỹ thuật, biên chế trọn đời, tặng kèm hai thú cưng vô địch đáng yêu cùng một khu mộ xa hoa, cháu có hứng thú không?"
"Không được, cháu chỉ muốn an an tĩnh tĩnh làm một kẻ vô dụng thôi..." Vân Vô Lự theo bản năng từ chối, rồi chợt khựng lại: "Khoan đã, có thú cưng à?"
Người đàn ông cười, khuôn mặt đầy nếp nhăn: "Có, bây giờ có thể đến chỗ làm xem luôn!"
Buổi tối, Vân Vô Lự nhìn thấy hai thú cưng vô địch đáng yêu kia một con chó ngao địa ngục hai đầu cao hai mét và một linh thể biết bay, biết nói tiếng người là một ngọn đèn trường minh.
"Chúc mừng cháu chính thức nhận việc, trở thành Thành Hoàng đời tiếp theo." Người đàn ông cười, xoa xoa tay: "Tuy công việc này có chút nguy hiểm, nhưng cháu yên tâm, chúng tôi tặng kèm mộ địa xa hoa!"
Vân Vô Lự: "..."
[Hay là bây giờ ông chôn cháu luôn đi.]
Nhắc nhở thân thiện:
1. Truyện thuộc thể loại hằng ngày, chậm nhiệt, ấm áp, không kinh dị.
2. Truyện này là giả tưởng, miếu Thành Hoàng chỉ mượn một phần truyền thuyết dân gian, có yếu tố sáng tạo, xin đừng kiểm chứng.
3. Trong truyện có rất nhiều linh dị thần quái trong truyền thuyết, sẽ chú thích nguồn gốc.
(Lưu ý: Tác phẩm chỉ là hư cấu, không cổ súy mê tín dị đoan, cũng không nên áp dụng vào thực tế.)
Tóm tắt có tâm:
Vân Vô Lự từ chức về quê, tính toán bắt đầu cuộc sống làm ruộng. Lại ngoài ý muốn trói buộc với hệ thống Minh Phủ, kế thừa một miếu Thành Hoàng đổ nát, trở thành Thành Hoàng đời tiếp theo. Dưới trướng còn có hai vị thần hộ vệ Thành Hoàng đang khóc lóc đòi ăn. Vân Vô Lự đành phải xắn tay áo, nghiêm túc làm nhiệm vụ Thành Hoàng.
Hắn dùng tâm bảo vệ dân lành, xây dựng miếu Thành Hoàng. Trong quá trình này, cảm nhận được sự ấm áp và ý nghĩa của cuộc sống phàm trần. Danh tiếng miếu Thành Hoàng dần dần tăng cao, còn kéo theo sự phát triển kinh tế địa phương.
Tác phẩm sử dụng ngôn ngữ nhẹ nhàng, chữa lành, vẽ ra một bức tranh thế ngoại đào nguyên đầy màu sắc kỳ ảo. Mỗi nhân vật nhỏ trong truyện đều có câu chuyện cảm động đằng sau. Linh Phong chờ đợi lời hẹn ước 50 năm trước, mèo hoang tìm được nơi nương tựa, vong linh si tình vì người mình yêu tạo nên một giấc mộng đẹp. Những câu chuyện này có cười có khóc, mang đậm hơi thở cuộc sống con người, đáng để đọc.