Quyển 1: Minh tinh giả dối vs Shipper dịu dàng, chu đáo - Chương 4: Gọi tôi là Ôn Tùng Dung

Tay nghề nấu ăn của Ôn Tùng Dung giỏi hơn hẳn so với tưởng tượng của Quyền Hành. Món ăn vừa lên bàn, mùi thơm của trứng xào cà chua, thịt băm hấp trứng và canh rau xanh hòa quyện vào nhau, khiến khung cảnh bữa cơm đơn giản bỗng trở nên ấm áp, chỉ mấy món bình dân vậy thôi mà Quyền Hành đã ăn liền ba bát cơm.

“Trước đó anh chưa ăn sao?” Ôn Tùng Dung nhìn chiếc nồi chỉ còn trơ một muỗng cơm mà sững người.

Cậu cứ nghĩ người này đã dùng bữa ở nhà hàng rồi, ai ngờ lại ăn khỏe đến mức quét sạch hai phần ba cơm và đồ ăn của cả hai người.

Quyền Hành đang uống canh, nghe vậy ngẩng đầu nhìn cậu.

Mái tóc vừa gội chưa kịp sấy khô, mềm mại dính vào thái dương, làm dịu đi vẻ sắc bén trong ánh mắt, khiến khuôn mặt hắn thoáng trông ngoan ngoãn hơn.

Nhưng lời nói ra lại phá tan cảm giác ngoan ngoãn đó, khiến Ôn Tùng Dung chết sững: “Ừ, vẫn đói. Nấu thêm cho tôi đi.”

Lời nói của Quyền Hành rất không khách sáo, hoàn toàn không có ý thức mình là khách không mời mà đến, thậm chí còn coi đó là điều hiển nhiên mà yêu cầu chủ nhà vào bếp nấu thêm cho mình.

[Đúng rồi! Ký chủ đại nhân, kẻ ác chúng ta là phải như thế này!]

Hệ thống bị mùi thơm đánh thức, lơ lửng bên cạnh Quyền Hành, ngửi mùi thơm trên bàn ăn mà không kìm được hít hít mũi, vừa nuốt nước bọt vừa cổ vũ Quyền Hành: [Anh làm tốt lắm! Chắc chắn cậu ta sẽ nổi giận, tôi luôn sẵn sàng quay video đăng lên mạng!]

Quyền Hành nghe tiếng léo nhéo bên tai, không đáp, chỉ nhàn nhã chờ xem phản ứng tiếp theo của nhân vật chính.

Ôn Tùng Dung im bặt, ôm cái nồi cơm trống không, nhìn đống thức ăn trên bàn đã sạch gần như không còn vụn, cảm giác cái bụng mới no được nửa chừng lại bắt đầu réo.

Cậu nhìn chằm chằm người đàn ông đang ngẩng đầu nhìn mình bằng ánh mắt sáng rực, im lặng một lúc, cuối cùng đổ muỗng cơm còn lại vào bát của hắn, rồi quay người vào bếp: “Tôi nấu thêm một chút mì nhé, món ăn trên bàn anh phải ăn hết, không được lãng phí.”

[Ủa?] Hệ thống có chút ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn bóng lưng Ôn Tùng Dung.

Không ngờ đối phương thật sự vào bếp, tiếng đặt chảo sắt lên bếp ga vang lên lanh canh, Quyền Hành thu tầm mắt về, bụng đã căng no đối diện với bàn thức ăn trơ trọi vài miếng.

[Hệ thống.] Hắn như nhớ ra điều gì đó, nhìn sang cục lông nhỏ đang lơ lửng bên cạnh.

[Tôi đây.] Hệ thống đang đau đầu lật xem cuốn sổ tay "hướng dẫn kẻ ác".

[Hướng dẫn kẻ ác điều 1: Ra lệnh một cách cao ngạo, tư thái bề trên cho nhân vật chính làm việc.]

Chẳng phải đã đúng rồi sao? Sao nhân vật chính lại không phản ứng gì nhỉ?

[Cậu đói không?] Quyền Hành nhìn hệ thống bỗng nhiên biến ra một quyển sách rồi “sột soạt” lật trang, hắn tùy tiện giật lấy, lật xem một cách hờ hững.

Hắn không bỏ qua tiếng động mà hệ thống tạo ra khi hai người đang ăn: [Hệ thống có ăn được không?]

[Đói ký chủ.] Hệ thống hiểu ra điều gì đó từ câu hỏi của hắn, lập tức mắt sáng lên trả lời: [Được ký chủ!]

[Vậy mau ăn đi, đặc biệt để dành cho cậu.] Ánh mắt Quyền Hành lướt qua từng điều trong sách, ánh mắt đầy suy tư: [Phải ăn hết sạch nhé, làm được không?]

[...] Hệ thống không nói gì nữa, Quyền Hành nghi ngờ nghiêng đầu, liền thấy cục lông xám kia hoàn toàn chui vào trong bát, điên cuồng càn quét.

“...”

Khi Ôn Tùng Dung bưng hai cái chảo lớn trở ra, bàn ăn đã sạch bóng, thậm chí cái chảo còn sáng loáng đến mức có thể soi gương.

Sự nghi ngờ rằng người kia không thể ăn nổi nữa tan biến sạch, cùng với đó là nỗi hối hận mơ hồ vì đã đưa hắn về nhà.

Cậu đặt chảo mì trước mặt Quyền Hành, giọng dè dặt, cố che đi chút thương hại trong mắt: “Ăn đi, không đủ thì tôi nấu thêm.”

Cậu không biết hắn đã phải chịu đựng những gì mà lại đói đến vậy.

Quyền Hành có vẻ hơi ngại, bưng chảo lên ăn lặng lẽ. Ôn Tùng Dung ngập ngừng một lát rồi gắp quả trứng trong bát mình bỏ vào bát hắn, sau đó mới cúi đầu ăn tiếp.

Ánh mắt Quyền Hành vẫn dõi theo mái đầu cúi thấp của Ôn Tùng Dung, khẽ nhếch môi, tự chuốc họa vào thân, rồi vội cuộn mì giả vờ ăn, thực ra lại đút hết cho hệ thống.

[Trứng! Ký chủ! Cho tôi trứng đi!] Hệ thống hăng hái hít hà, đòi ăn như cún con.

Quyền Hành lấy thìa múc trứng, hệ thống há miệng thật to, nhưng quả trứng lại bị hắn đưa vào miệng mình.

Hắn từ tốn nhai, bỏ mặc hệ thống trố mắt, rồi gắp cho nó ít mì: [Ăn trứng không tốt đâu, bé ngoan, ăn mì đi.]

Hệ thống nhìn thấy quả trứng thì hai mắt sáng rỡ, vội vàng giục Quyền Hành, nó thấy hắn đặt đũa xuống, cầm thìa lên, múc quả trứng ra.

Nó há miệng thật to, nhưng quả trứng không được đưa vào miệng nó, mà bị Quyền Hành tự ăn.

Quyền Hành từ tốn nhai, trong lúc hệ thống còn đang ngơ ngác, hắn cầm đũa gắp mì cho nó: [Hệ thống bé bỏng, ăn trứng không tốt đâu, há miệng ra.]

[Ồ.] Hệ thống mơ hồ lại bị nhét thêm một miếng mì nữa, không hề nghi ngờ lời nói của Quyền Hành.

Quyền Hành liếc nhìn cục lông xám đang hạnh phúc xoay tròn, trong mắt có một tia sáng lấp lánh.

Khi ký hợp đồng với hệ thống, hắn đã được nói rõ: cục lông nhỏ này là hệ thống kẻ ác mới ra lò, đến giúp hắn trọng sinh, cản đường nhân vật chính.

[Anh chết sớm quá! Quá trình trưởng thành của nhân vật chính không gặp anh nên đã xảy ra sự cố.] Đó là nguyên văn lời của đối phương.

Một thế giới mục nát, dơ bẩn như vậy mà lại có cái gọi là nhân vật chính chân thiện mỹ.

Quyền Hành cảm thấy có chút buồn cười, là một linh hồn đã chết, hắn đã im lặng rất lâu trong không gian trống rỗng tối tăm, cuối cùng dưới sự dụ dỗ của đối phương đã chấp nhận giao dịch... trở thành một kẻ ác dù có gây ra bất cứ trở ngại hay làm điều ác gì, cũng không thể ngăn cản nhân vật chính chân thành và tốt đẹp kiên cường, tiến đến hạnh phúc.

Hệ thống mới này giữ lời hứa, nhanh chóng tặng một gói quà kẻ ác, bao gồm cửa hàng hệ thống, “Hướng dẫn kẻ ác”, và cả bàn tay vàng đã hứa.

Ánh mắt Quyền Hành lướt qua mục "bàn tay vàng mỗi tuần một lần" hiện đang có màu xám và không thể nhấp vào, dừng lại trên “Hướng dẫn kẻ ác”.

Nội dung trong hướng dẫn rất đơn giản, theo hệ thống thì đó là tinh túy được đúc kết từ nhiệm vụ của những tiền bối.

Hắn nhớ lại nội dung vừa đọc.

[Hướng dẫn kẻ ác điều 2: Tạo chướng ngại cho những việc nhân vật chính muốn làm.]

Mắt hắn hơi cong lên, một tay chống cằm nhìn chằm chằm vào người thanh niên ngồi đối diện.

Ôn Tùng Dung ăn không nhanh, khi ăn thì ăn một miếng lớn, nhưng dường như sợ nóng, đôi môi đỏ mọng phải chạm vào thức ăn nhiều lần, xác nhận lâu rồi mới nuốt.

Biểu cảm rất tập trung, còn có chút bảo vệ thức ăn, một tay che trước bát, mu bàn tay căng cứng, mang theo sự cảnh giác mà có lẽ chính cậu cũng không nhận ra.

Quan sát đối phương, Quyền Hành nhanh chóng nhét nốt miếng mì cuối cùng vào miệng hệ thống, mặc kệ cục lông đang nóng hổi như đang chiên xào trong miệng, hắn đặt đũa xuống, cười rạng rỡ mở lời: “Lôi Phong, ăn từ từ thôi sẽ không nóng.”

“Phụt... khụ khụ khụ.” Động tác ăn cơm của Ôn Tùng Dung bị tiếng gọi bất ngờ của hắn làm cho giật mình, miệng cậu ngậm chặt, ho khan mấy lần mới kìm lại được đồ ăn sắp trào ra.

Cậu ho khá khó chịu, khóe mắt hơi đỏ, khó khăn lắm mới nuốt được mì xuống, đột nhiên cảm thấy có một thứ gì đó mát lạnh chạm vào môi mình.

Cậu cúi đầu, thấy một bàn tay có khớp xương rõ ràng đang cầm một chiếc thìa sứ đựng canh, trong lúc ngẩn người, cậu ngẩng đầu lên, thấy một gương mặt tuấn tú phóng đại đang ghé sát, ánh mắt đầy trìu mến, giọng nói dịu dàng: “Sao lại bất cẩn thế, nào, uống chút canh đi Lôi...”

Ôn Tùng Dung đưa tay đẩy món ăn mà Quyền Hành đút, nhanh chóng bưng bát lên uống một ngụm canh lớn, nói nhanh để cắt ngang lời nói còn lại của Quyền Hành: “Gọi tôi là Ôn Tùng Dung.”

Biết thế đã không nói bừa.

Ôn Tùng Dung liếc nhìn hắn, hơi nghi ngờ, cảm giác như đang bị trêu chọc, nhưng vẻ mặt Quyền Hành lại chân thành đến mức khiến cậu dao động.

“Cậu vừa bảo mình tên là Lôi...” Quyền Hành lại mở lời, Ôn Tùng Dung nhanh chóng ngắt lời: “Vì học tập tấm gương tốt Lôi Phong, đó là thần tượng của tôi.”

“Ồ.” Quyền Hành thản nhiên rụt tay về, nhếch cằm, nhìn Ôn Tùng Dung thở phào nhẹ nhõm tiếp tục ăn mì, trong mắt tràn đầy ý cười.

[Làm tốt lắm ký chủ đại nhân!] Hệ thống nuốt hết mì trong miệng xuống, giọng điệu hưng phấn: [Chúng ta không vì việc ác nhỏ mà không làm, một chuyện nhỏ như ăn uống mà anh cũng có thể tạo ra chướng ngại cho nhân vật chính, lo gì chuyện lớn không thành!]

[... Cảm ơn lời khen.] Quyền Hành cười cười.

Sau khi ăn xong, Ôn Tùng Dung dọn bát đũa đi rửa, khi đứng dậy, cậu thấy Quyền Hành đã chạy đến trước sofa, bật TV và chăm chú đổi kênh.

Đối phương không có chút khoảng cách nào, thân hình cao lớn hoàn toàn chìm vào chiếc sofa đơn của cậu, còn lấy gối ôm của cậu để ôm, đôi mắt xinh đẹp phản chiếu màu sắc sặc sỡ của màn hình TV.

Ôn Tùng Dung khẽ cau mày, nhưng không nói gì, đi thẳng vào bếp.

Tiếng bát đũa va chạm lách cách từ trong bếp truyền ra, vẻ mặt Quyền Hành bình thản, tay cầm điều khiển đổi kênh.

Hệ thống lơ lửng trên không lại có chút thất vọng, cất chiếc camera đã được dựng sẵn trên bàn phòng khách, cánh tay nhỏ xíu bóc một quả quýt từ trong đĩa ra, vừa bóc vỏ vừa nói chuyện với Quyền Hành: [Sao cậu ta không tức giận nhỉ?]

Nếu nhân vật chính không tức giận thì làm sao nó quay video để đăng lên mạng, trở thành “phốt” của đối phương sau khi debut.

Hệ thống khó hiểu ăn hết mấy quả quýt, vừa nhai nhóp nhép vừa tính toán điểm ác nhân mà Quyền Hành đã kiếm được hôm nay: [+1, +2, +1000... ký chủ đại nhân, hôm nay anh có tận 1866 điểm ác đấy.]

Hệ thống rất vui, không ngờ ký chủ ngày đầu tiên đã có nhiều điểm ác nhân như vậy.

[Điểm cao nhất là lúc nào?] Quyền Hành không bất ngờ.

[Chắc chắn là lúc anh bắt nạt nhân vật chính...] Hệ thống nói, lật lại thời gian, nhưng lại thấy không đúng: [Ủa? Là cách đây hai tiếng.]

Hai tiếng trước, quay ngược lại là lúc ở trong nhà hàng.

Hệ thống suy nghĩ: [Ở nhà hàng anh có bắt nạt nhân vật chính đâu?]

[Chắc là của người khác.] Quyền Hành suy nghĩ về cơ chế tính điểm kẻ ác, trong lòng đã có chút phỏng đoán.

[Ồ đúng rồi, người khác hiểu lầm mối quan hệ của anh và nhân vật chính, anh đã hãm hại nhân vật chính.] Quyền Hành còn chưa nói xong, hệ thống đã tự cho là đã hiểu ra và lải nhải.

[... Đừng ăn nữa.] Quyền Hành đổi kênh vài lần, đều không xem được vì TV của Ôn Tùng Dung không có gói VIP, cuối cùng, hắn chán nản dừng lại ở một kênh phim hoạt hình miễn phí.

Bên tai là giọng nói trẻ con của những con vật được nhân hóa kết bạn với nhau, hắn chán nản giật lấy quả quýt trên tay cục lông, định đặt sang một bên: [Cậu sắp ăn hết quýt của nhân vật chính rồi.]

Một cậu bé vừa mới trưởng thành dựa vào việc giao hàng để kiếm tiền mua được một ít trái cây, đừng để hệ thống phá hoại hết...

Khó khăn lắm mới nảy sinh lòng tốt muốn cứu quả quýt cuối cùng cho Ôn Tùng Dung, Quyền Hành vừa cầm lên, liền thấy Ôn Tùng Dung vừa rửa bát xong đi ra khỏi bếp, vừa cởi tạp dề vừa đi tới, ánh mắt rơi trên tay hắn.

Quyền Hành sững lại, ánh mắt nhìn theo ánh mắt của đối phương trên tay mình, rồi từ từ chuyển sang những vỏ quýt vương vãi trên bàn và chiếc giỏ trái cây trống rỗng.

Hệ thống ngoan ngoãn bay trở lại bên cạnh hắn, hoàn toàn không cảm nhận được sự lúng túng đang đông cứng lại, nó quyến luyến nhìn về phía quả quýt.

Quyền Hành đối mặt với Ôn Tùng Dung, khi cậu tiến lại gần, hắn thở dài, bóc vỏ quả quýt còn lại, đặt vào tay Ôn Tùng Dung.

Ôn Tùng Dung cúi đầu nhìn quả quýt, im lặng một lúc, bóc từng múi một và ăn, Quyền Hành liếc sang hệ thống, ánh mắt lạnh như dao.

Hệ thống tự cho là đã hiểu ý hắn, vội vàng nhìn điểm ác: [Tăng rồi, tăng rồi ký chủ đại nhân.]

[...] Quyền Hành nhắm mắt lại, lại nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc la oai oái của đối phương: [Ơ? Sao điểm ác của tôi cũng tăng lên vậy?!!]