Chương 26: Nàng đến đúng nơi rồi

Một đám người xông đến sạp hoành thánh. Hai gã hán tử, một trái một phải, kẹp chặt lấy Bích Đào, vừa thở hổn hển vừa hét lên với những người khác trên phố: "Ở đây!"

Bích Đào thuận theo lực của họ, khẽ cúi người xuống, bất giác cảm thấy tư thế này có chút quen thuộc... Nàng tự nhiên mượn lực từ vai của hai gã hán tử, tìm cho mình một tư thế thoải mái hơn.

Đợi đến khi tú bà béo lùn kia cũng thở hổn hển chạy tới, gương mặt đầy giận dữ còn chưa kịp bộc phát, Bích Đào đã treo mình ngẩng đầu lên, nở một nụ cười rạng rỡ với bà ta.

Giọng nàng ngọt ngào, mềm mại: "Đại nương à, đừng giận, ta không có chạy, ta đói quá nên ăn chút hoành thánh... Người trả tiền giúp ta nhé."

Tú bà không hề bị Bích Đào mua chuộc. Bà ta chỉ tay vào Bích Đào định buông lời tục tĩu, nhưng vừa cử động, ông chủ sạp hoành thánh đang giữ Bích Đào cũng động theo.

"Báo quan... Ta, ta muốn báo quan!" Ông chủ sạp trợn tròn mắt, sắc mặt từ đỏ chuyển sang tím bầm. Ông ta vậy mà lại nắm chặt lấy cổ tay Bích Đào, khiến nàng cũng có chút kinh ngạc nhướng mày.

Lúc Bích Đào ăn được nửa chừng, ông chủ sạp thấy tướng ăn của nàng, lại thấy nàng chỉ đi đôi giày cỏ rách không đủ giữ ấm, đã nghi ngờ nàng không trả nổi tiền. Ông ta nhận ra đám người của tú bà đang lùng sục khắp nơi. Bọn chúng chuyên đi lùng bắt những nữ nhi xinh đẹp, bán đi làm nô tỳ, làm thϊếp, làm kỹ nữ. Gần đây chúng lại gia nhập Thanh Hoa Thần giáo gì đó, có thêm không ít tráng hán không biết từ đâu tới, suốt ngày tụ tập ở khách điếm Duyệt Lai, qua cửa sổ nhìn đám đông trên phố với ánh mắt thèm thuồng.

Nữ tử nhà lành chẳng mấy ai dám ra đường nữa. Bọn chúng đã bắt không ít nữ nhi trong đám lưu dân, thậm chí cả nam tử ưa nhìn cũng không tha, chẳng biết đã bị bán đi đâu.

Nhưng ông chủ sạp không ngờ, bọn chúng lại đang truy bắt cô nương này!

Tú bà nheo mắt, ngón tay đang chỉ Bích Đào liền chĩa thẳng vào mũi ông ta, hạ giọng gằn lên hung ác: "Sao hả? Ngươi không muốn làm ăn nữa, hay là lão thọ tinh thắt cổ chê mình sống lâu rồi?"

Ông chủ sạp như diều đứt dây, khí thế lập tức xìu xuống mấy phần. Thực ra ông ta không thể đắc tội với bọn người này. Nhưng ông ta vẫn gân cổ lên hét: "Nàng ta, nàng ta ăn không trả tiền, ta buôn bán nhỏ lẻ, có người ăn quỵt mà không được báo quan sao!"

Ông chủ sạp vừa hét lên, những người buôn bán xung quanh cũng ngoái đầu nhìn sang. Tàu nát còn ba cân đinh, trên con phố này có không ít người làm ăn buôn bán, tuy có cạnh tranh nhưng cũng có những người hàng xóm tốt bụng biết tương trợ lẫn nhau.

Tú bà thấy vậy liền do dự một lúc, rồi hừ lạnh một tiếng nói: "Hét cái gì, đưa tiền cho ngươi là được chứ gì, buông tay cô nương kia ra! Móng chó của ngươi sờ mó đi đâu thế hả? Lão già không biết xấu hổ..."

Nhưng khi tú bà quay lại nhìn chồng bát lớn trên bàn, cũng phải kinh ngạc liếc nhìn Bích Đào. Ăn khỏe quá!

Ông chủ sạp bị dọa sợ đến mức đứng đó run như cầy sấy. Trên đời này, có được hai phần lương tri đã là hiếm, thêm một chút dũng khí lại càng đáng quý.

Lần đầu tiên trong đời Bích Đào cảm nhận được thiện ý từ một người xa lạ. Nàng nhìn tấm lưng gù xuống vì sợ hãi của ông chủ sạp với ánh mắt có chút kỳ diệu, rồi cong mắt mỉm cười.

Tuy nhiên, người bình thường cuối cùng vẫn không thể gây sự với một đám tà giáo có tổ chức. Trong chốn nhân gian như luyện ngục này, ai nấy đều lo thân mình chưa xong, có thể chìa tay ra giúp người một lần đã là người tốt lắm rồi. Dũng khí và lương tri của ông chủ sạp chỉ đủ chống đỡ đến đây.

Ông ta run rẩy nhận lấy khoản "phí bịt miệng" nhiều hơn một chút từ tay tú bà, thậm chí không dám nhìn xem cô nương kia bị dẫn đi như thế nào.

Bích Đào bị một đám người dẫn đi, vào trong khách điếm Duyệt Lai, bị ném vào một căn phòng, tay cũng bị trói lại.

Bích Đào không hề hoảng sợ. Nàng ngắm nghía sợi dây thừng trên tay một lúc, không thử cởi ra, mà tìm đến chiếc giường có chăn bông ấm áp, vùi mình vào đó, ăn no uống đủ rồi bắt đầu ngủ gà ngủ gật.

Tình thế hiện tại có thể nói là do một tay Bích Đào tạo ra. Nhân lúc bỏ chạy, nàng đã tìm hiểu gần như toàn bộ tình hình ở trấn Tứ Động. Làm nghề gì dễ kiếm cơm, đi đâu làm công được trả nhiều tiền, thậm chí nàng còn hỏi cả tiểu nhị trong tửu lầu. Bích Đào phát hiện, rời khỏi thôn Thạch Ca, muốn ăn no vẫn không hề dễ dàng.

Bích Đào đã vạch ra vài con đường. Tốt nhất là nữ cải nam trang đi làm công, nhưng khổ nỗi nàng trời sinh xinh đẹp, không thể làm được. Hơn nữa, thời buổi này cả nam tử lẫn nữ tử xinh đẹp đều không an toàn. Nữ tử đi làm công càng khó khăn hơn, xuất giá trở thành lối thoát tốt duy nhất.

Thế nhưng, một nữ tử từ nơi thôn quê hẻo lánh như Bích Đào, không gia thế, không bối cảnh, chỉ dựa vào nhan sắc thì cũng không gả vào được nhà nào tốt. Nhà không tốt thì vẫn không được ăn no. Chẳng lẽ vì miếng ăn mà đi làm thϊếp cho một lão già rụng hết răng?

Cách duy nhất khả thi là ẩn cư trong núi sâu, dù sao Bích Đào cũng biết săn bắn. Nhưng nàng đã ẩn cư bao nhiêu năm rồi, ẩn cư mà không có tiền thì khổ sở vô cùng! Nàng muốn ăn thịt, ăn thịt, ăn thịt! Không phải loại thịt thú rừng tự nướng qua loa, tự làm không ngon! Nàng muốn ăn ở quán!

Một nữ tử xinh đẹp đang tuổi xuân thì như nàng, muốn an thân lập nghiệp, ăn no mặc ấm ở chốn phồn hoa là điều không thể. Ra ngoài làm việc chưa hết ngày đã bị người ta dòm ngó, kết cục cuối cùng không ngoài việc bị bắt, bị bán.

Bích Đào không sợ, nàng chỉ thấy phiền phức. Đằng nào cũng bị bán, vậy thì nàng cứ trà trộn vào cái tà giáo này vài ngày trước đã. Bọn chúng trả tiền tám bát hoành thánh toàn thịt cho nàng mà không chớp mắt, còn cho thêm nhiều như vậy. Nhìn tú bà kia eo to như cái lu, ngày thường chắc chắn ăn uống rất tốt.

Tuy Bích Đào từ nhỏ không được ai dạy dỗ, nhưng việc phân biệt tốt xấu dường như đã khắc sâu vào xương tủy nàng từ lúc sinh ra. Người tốt thì không thể hại, không thể lừa, nhưng bọn xấu xa này thì có thể "chơi" một chút. Bích Đào định bụng sẽ kiếm chút tiền trong cái ổ tà giáo này rồi mới đi.

Đã quyết định xong, Bích Đào yên tâm ngủ trong hang ổ của kẻ địch. Khi trời tối, nàng bị người ta lôi dậy, mơ màng bị nhét vào một cỗ xe ngựa. Cứ thế, họ đi suốt một đêm. Xe ngựa tuy có hơi xóc nảy nhưng điều kiện tốt hơn xe lừa nhiều. Trước hết, Bích Đào không bị lạnh, trong xe thậm chí còn có túi sưởi, vừa to vừa ấm, Bích Đào thấy lạnh liền ôm lấy nó.

Kết quả là sáng hôm sau, nàng bị người ta chỉ vào đầu mắng xối xả: "Cả đêm ta không ngủ được, ngươi cứ rúc vào lòng ta làm gì? Ngươi muốn bú sữa à?!"

Bích Đào mở mắt ra mới phát hiện, à, thứ nàng ôm cả đêm để sưởi ấm không phải túi sưởi, mà là tú bà. Nàng cười khúc khích, không bú sữa nhưng phải ăn cơm. Sau đó, nàng lại ăn đến mức khiến tú bà phải mắng chửi không ngớt, gọi nàng là đồ thùng cơm, đồ lợn ngu. Bích Đào vừa gặm bánh bao nhân thịt bóng mỡ, vừa hừ hừ hai tiếng coi như tiếng lợn kêu.

Cứ như vậy đi thêm bốn năm ngày, Bích Đào thật sự ăn ngon ngủ kỹ. Hơn nữa, ngoài việc ăn khỏe ra thì nàng vô cùng ngoan ngoãn, tú bà dần dần cũng không còn hung dữ với nàng nữa.

Ngày thực sự đến Sùng Xuyên, tú bà trang điểm cho nàng một phen, chải tóc, đeo trang sức, thay y phục xinh đẹp. Thậm chí còn mua cho nàng một cây kẹo hồ lô.

Bích Đào liếʍ cây kẹo hồ lô ngọt lịm, mặc chiếc váy màu hồng cánh sen quét đất, bên ngoài khoác một chiếc áo bông có lông vũ, làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng như trăng rằm của nàng. Nàng mỉm cười, đôi mắt hoa đào đa tình, đầu cài đầy những chuỗi ngọc rẻ tiền cũng tựa như trân phẩm. Nàng giống như một đóa hoa bích đào kép nở trái mùa giữa trời tuyết trắng.

Nàng cẩn thận cắn một quả sơn tra bọc đầy đường giòn tan, nhai kỹ nuốt chậm, rồi mới cười tươi hỏi tú bà: "Đại nương à, lại định bán ta đi nữa sao? Ở đó có được ăn no mặc ấm không?"

Tú bà cũng thấy lạ. Cả đời làm nghề buôn người, bà ta đã thấy kẻ tìm sống tìm chết, phát điên muốn bỏ trốn, kẻ tính tình dữ dằn hơn muốn đồng quy vu tận cũng có. Nhiều hơn là những kẻ lòng như tro tàn, lấy nước mắt rửa mặt, hoặc những kẻ rụt rè sợ sệt, chưa gì đã sợ đến phát bệnh, hoặc tự bỏ đói mình đến gầy gò vàng vọt không bán được giá. Xui xẻo vô cùng.

Cả đời bà ta chưa từng gặp một "con lợn" nào vừa ngoan ngoãn, nghe lời, lại hoạt bát đáng yêu như thế này. Trong nghề của họ, những người bị mua đi bán lại đều được gọi là "lợn".

Bà ta hừ cười một tiếng, giọng điệu quả thật đã dịu đi mấy phần. Mang theo một chút thiện ý hiếm hoi, bà ta dặn dò Bích Đào: "Ăn no mặc ấm thì có là gì? Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời như lúc đi theo ta, sơn hào hải vị, mặc vàng đeo bạc sẽ không thiếu phần ngươi."

Bích Đào ngoan ngoãn gật đầu.

Tối hôm đó, nàng được đưa vào một sân viện lớn. Thành Sùng Xuyên quả thật tốt hơn trấn Tứ Động không chỉ trăm lần. Tường thành nguy nga, giờ này trên phố vẫn còn nghe thấy tiếng ồn ào, có thể ngửi thấy mùi thơm của thức ăn từ con phố phía trước bay tới. Bích Đào nheo mắt hít sâu, hửm? Hình như có mùi móng giò!

Tòa nhà lớn này chỉ cách con phố chính một con phố, cửa lớn sơn son, sân viện tám lớp, tòa nhà này tọa lạc ở một nơi thật đẹp, náo nhiệt mà vẫn tĩnh lặng. Đám tà giáo này thật có tiền, giàu nứt đố đổ vách.

Nàng đến đúng nơi rồi.

Bích Đào được người ta dẫn đi, vào từ cửa sau, bị mấy người xem xét hồi lâu trong một sân viện hẻo lánh nhưng đèn đuốc sáng trưng. Nàng vẫn ngoan ngoãn đứng yên, nghe lời như tú bà đã nói. Bảo xoay vòng thì xoay vòng, hỏi gì cũng dịu dàng đáp lại.

Nàng cười tủm tỉm, không giống một con lợn bị bán, mà giống như một tân nương sắp gả cho lang quân trong lòng.

Quả nhiên, đám tà giáo thu nhận người cũng rất hài lòng. Người đẹp thì không khó tìm, trong hầm của chúng cũng có mấy người, nhưng ai nấy đều phải dạy dỗ phiền phức muốn chết! Giống như người trước mặt, vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn hiểu chuyện, một người cũng không có!

Tú bà dẫn Bích Đào đi mấy ngày, rất nhàn nhã, thậm chí còn dặn bọn họ không cần nhốt nàng vào hầm. "Chỉ cần cho nó ăn no mặc ấm là được, nhốt người lại, lúc chiêu đãi các đại nhân, khó tránh khỏi ảnh hưởng đến "thành sắc"."

Cái gọi là "thành sắc" ở đây chính là dung mạo. Mỹ nhân không chỉ nhìn vào mày mắt xương cốt, mà khí chất, trạng thái cũng rất quan trọng. Mấy người đều tỏ vẻ đồng tình.

Nhưng cũng có người cảnh giác, vuốt râu càm ràm: "Lê bà bà đâu phải không biết bọn chúng khó dạy thế nào, giả vờ ngoan ngoãn cũng không phải là không có."

"Nhưng người được bà đặc biệt quan tâm, bao nhiêu năm qua đây là người đầu tiên, yên tâm đi, sẽ không bạc đãi nó đâu."

Đến khi giao dịch xong xuôi, Bích Đào sắp bị người ta dẫn đi. Tú bà được gọi là Lê bà bà cũng chuẩn bị rời đi.

Bích Đào liên tục quay đầu lại, vẻ mặt lưu luyến, muốn nói lại thôi. Cuối cùng, nàng giằng ra khỏi người đang kéo mình, nói: "Đại nương, đại nương đừng đi mà, ta có lời muốn nói với người..."

Lê bà bà đã leo lên xe ngựa rồi, thấy Bích Đào đuổi theo, nghe vậy liền khó hiểu thò đầu ra khỏi xe, còn có chút buồn cười: "Làm gì thế, chẳng lẽ ngươi còn không nỡ xa ta à?"

Những người xung quanh nghe vậy đều không nhịn được cười, không ngăn cản Bích Đào đến gần xe ngựa nữa. Bích Đào mấy ngày nay thật sự quá ngoan ngoãn, những người đi cùng Lê bà bà cũng hoàn toàn không đề phòng nàng.

Bích Đào đến bên xe ngựa, vẫy tay với Lê bà bà nói: "Chỉ một câu thôi, là lời hay ý đẹp, đại nương ghé sát lại đây một chút..."

Lúc Lê bà bà vì cái bụng to của mình mà khó nhọc cúi đầu xuống, trong lòng vẫn còn nghĩ, lần sau đến đây phải hỏi thăm tình hình của cô nương này xem sao. Nếu nàng ngoan ngoãn nghe lời như bà ta nói, ít nhất không lo đến tính mạng, biết đâu còn được quý nhân để mắt tới, từ đó một bước lên mây, trở thành người giàu sang thực sự.

Bà ta lòng dạ đen tối, ra tay tàn nhẫn, lần đầu tiên trong đời lại hy vọng một "con lợn" có kết cục tốt đẹp.

Thế nhưng, suy nghĩ của bà ta nhanh chóng bị một cây trâm đâm vào bên cổ ghim chết tại chỗ. Người chuyên đi săn nhạn cuối cùng lại bị nhạn mổ vào mắt. Cây trâm này là do chính tay Lê bà bà chọn cho Bích Đào. Tuy rẻ tiền nhưng rất sắc bén.

Bích Đào quả thật có một lời tốt đẹp muốn nói với bà ta, dù sao trên đường đi bà ta đối xử với Bích Đào cũng không tệ. Bích Đào nói: "Đại nương à, kiếp sau đừng làm điều ác nữa."

Dù bà ta đối xử với Bích Đào không tệ, nhưng nàng không thể để người này rời đi tiếp tục buôn bán những người khác. Giống như nàng nhất định sẽ gϊếŧ chết con sói đã đối đầu với mình, để tránh nó quay về bầy gọi đồng bọn đến báo thù.

Bích Đào sớm đã biết bà ta tên là Lê bà bà, trong giới buôn người cũng có chút tiếng tăm. Suốt chặng đường, Bích Đào giả vờ ngoan ngoãn, cả ngày "ngủ mê", nghe đám người kia không hề kiêng dè, dùng giọng điệu khoe khoang kể lại những việc làm tàn ác của chúng. Nàng đã hiểu ra chúng thu thập những "thiên nữ" và "thiên quân" này để làm gì. Nàng nghe được tà giáo Thanh Hoa này đã làm những chuyện gì, và sắp làm những chuyện gì, thực sự nghe đến mức chính nàng cũng phải kinh hãi.

Bích Đào thực ra còn muốn nói: Kiếp sau bà hãy làm người cho tốt nhé. Nhưng không biết tại sao, Bích Đào có linh cảm bà ta kiếp sau có lẽ không được làm người nữa rồi. Kẻ gϊếŧ người, làm hại tính mạng người khác không có kiếp sau, sẽ bị đày xuống U Minh địa ngục.

Lúc máu phun ra, những người xung quanh thấy được ánh mắt kinh ngạc và sợ hãi của Lê bà bà, đồng loạt lao về phía Bích Đào.

Bích Đào thầm nghĩ: Thấy chưa, ta đã nói rồi, da người không có lông bảo vệ, rất mỏng manh, đâm một nhát là máu chảy đầm đìa, chẳng mấy chốc là chết!

"Mẹ kiếp! Lại thêm một đứa cứng đầu! Cổ của Lê bà bà thủng rồi!"

"Thất quản sự, bà ta tắt thở rồi..."

Lê bà bà lặng lẽ ngã khỏi xe ngựa, thân hình to lớn rơi xuống đất "bịch" một tiếng. Giống như một tiếng chuông tử ngắn gọn tổng kết cả cuộc đời tội lỗi của bà ta. Cái xác béo ú làm con ngựa hoảng sợ.

Bích Đào nhanh chóng bị mấy người hợp lực đè xuống, lôi kéo, xốc nách, chân không chạm đất mà bị kéo về phía hậu viện. Nực cười là mười mấy tên hán tử lại sợ Bích Đào vùng lên làm bị thương người khác. Tay Bích Đào bị giữ chặt, thậm chí không hề giãy giụa, có người còn đứng cách xa nàng. Bọn họ vẫn chưa hết bàng hoàng vì cảnh tượng vừa rồi.

Bọn họ thấy nàng xinh đẹp như vậy, một giây trước còn dịu dàng vô hại, tươi cười rạng rỡ, mà thủ pháp gϊếŧ người lại gọn gàng đến thế. Lê bà bà chết ngay tại chỗ! Đây quả thực là một bộ xương khô khoác da hồng phấn! Một con rắn độc sặc sỡ!

Có người đang la hét, ngựa đang hí vang. Kẻ đang đè nàng nhổ một bãi nước bọt, chính là gã hán tử râu dê đã hứa với Lê bà bà sẽ đối xử tốt với Bích Đào.

Hắn đích thân ấn cổ Bích Đào, đẩy nàng vào hầm, xô vào gian trong cùng. Gian này chuyên dùng để giam giữ những kẻ "tội ác tày trời", khó trị.

"Ở yên trong đó, không thì gϊếŧ chết ngươi!"

Gã hán tử râu dê phải vội vàng ra ngoài xử lý đám đông hỗn loạn, hung dữ chỉ vào Bích Đào, "rầm" một tiếng đóng sập cánh cửa gỗ cũ nát lại. Hình như bên ngoài còn khóa lại nữa.

Bích Đào bị xô ngã nửa nằm trên đất. Ngay lúc cánh cửa gỗ cũ kỹ quen thuộc như ở miếu hoang đóng lại, nàng đã cầm chắc trong tay cây trâm mà trong lúc hỗn loạn vẫn không quên cài lại lên đầu.

Cái hầm đất này vừa nhìn đã biết là được đào một cách thô sơ, ánh sáng bên trong rất yếu, chỉ có một ngọn đèn dầu. Bích Đào lăn một vòng trên đất, cầm cây trâm dựa sát vào tường, động tác vô cùng nhanh gọn. Nàng quỳ một gối trên đất, người nhoài về phía trước, cổ rụt lại. Đó là tư thế chuẩn bị chiến đấu với dã thú.

Nàng nghe thấy trong hầm đất này có tiếng thở nặng nề như của dã thú. Nhưng đợi một lúc, Bích Đào càng nghe càng thấy tiếng động không đúng lắm. Hình như không phải dã thú?

Bích Đào cảnh giác đứng dậy khỏi góc tường, quan sát toàn bộ không gian, đi về phía có ánh sáng vài bước, rồi phát hiện cách đó không xa có một chiếc giường.

Trên giường có một người.

Chính xác hơn là một... nam tử? Tay chân bị bẻ cong, tứ chi bị trói chặt, y phục còn có chút xộc xệch.

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.