Chương 25: Giao nhận "kiểm hàng"

Ngày hôm sau, tuyết tạnh.

Bích Đào vừa rời khỏi thôn Thạch Ca, trời bỗng hửng nắng, quang đãng vạn dặm không mây, ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi mặt đất trắng xóa. Đất trời huy hoàng đến mức khiến người ta không mở nổi mắt.

Trong lòng Bích Đào dâng lên một cảm giác khoáng đạt và sảng khoái chưa từng có.

Thế giới bên ngoài thật tuyệt vời!

Điểm tuyệt vời nằm ở chỗ nàng đã bán mình đi rồi mà ngày nào bụng cũng đói meo!

Tên buôn người ít nói, suốt ngày đêm không ngừng thúc xe. Trên đường, Bích Đào chỉ được chia cho hai cái màn thầu cứng như đá để cầm hơi. Theo lời hắn nói thì chỉ ba ngày là tới, nhưng phương tiện di chuyển của họ lại là xe lừa.

Nói về con lừa, hai cái tai dài như thỏ, mặt dài như ngựa, kêu "gá gá gá" như ngỗng, cũng có con siêng năng. Nhưng đa phần chúng đều kết hợp hình dáng của ngựa, sự nhảy nhót của thỏ và tính bướng bỉnh của ngỗng, dắt không đi, đánh thì lùi.

Bị xóc nảy suốt bốn ngày ròng, xương cốt Bích Đào như muốn vỡ ra từng mảnh, cuối cùng họ cũng dừng lại ở một trấn nhỏ.

Trấn này tên là Tứ Động.

Bích Đào từ nhỏ sống ở sơn thôn, nơi xa nhất từng đến là khu chợ ở huyện thành, chưa bao giờ thấy một thành trấn nào đông đúc, phồn hoa náo nhiệt đến vậy. Trước đây, vì gánh nặng kiếm tiền nuôi gia đình đè nặng trên vai, mỗi ngày chuyện nàng nghĩ nhiều nhất là chữa bệnh cho bà bà, làm sao để bà bớt ho ra máu. Những thứ hay ho ngon lành và đẹp mắt ở chợ huyện đều không có duyên với Bích Đào.

Lần này, chiếc xe lừa dừng lại bên cạnh một khách điếm tên Duyệt Lai trên con phố chính của trấn Tứ Động. Đến đây Bích Đào mới biết, kẻ mua nàng không phải là người mua cuối cùng, mà còn phải giao nhận "kiểm hàng".

Bích Đào được phép xuống xe, đứng trên con phố sầm uất, tò mò nhìn ngang ngó dọc. Dù bị bán đi, mấy ngày nay đều lăn lộn trên xe lừa, nhưng nhờ mái tóc vốn mềm mượt như lụa trông nàng không hề lôi thôi nhếch nhác.

Lúc rời thôn Thạch Ca, Bích Đào ăn mặc quá mỏng manh. Trên đường đi, tên buôn người sợ nàng lại đổ bệnh khó giao hàng nên đã đưa cho nàng một chiếc áo bào xám chần bông để giữ ấm. Kiểu dáng chiếc áo này xấu không thể tả, miếng vá chồng lên miếng vá, lại còn là kiểu của nam tử, nhưng không thể làm lu mờ đi vẻ đẹp của Bích Đào.

Mấy người trong khách điếm nhìn ra từ cửa sổ cũng phải sáng mắt lên. Cấp trên đã chỉ thị rõ lần này phải là "hàng thượng đẳng", vì "con cá" cần câu lần này không phải dạng vừa. Mấy lô hàng trước đưa tới đều không vừa ý, khiến cả đám bọn họ cũng bị vạ lây. Lần này đưa người này đến, chắc hẳn sẽ làm cấp trên hài lòng.

Trong số những người đến giao nhận có một tú bà, thân hình béo lùn, tướng mạo xấu xí nhưng ánh mắt lại sắc bén, khí chất trầm ổn, rõ ràng là người có võ nghệ. Mấy gã hán tử vạm vỡ đều đứng vây quanh bà ta, cho thấy bà ta là kẻ cầm đầu trong nhóm.

Qua cửa sổ, bà ta đánh giá Bích Đào từ trên xuống dưới như một món hàng, ánh mắt đó không giống như đang nhìn một con người, mà như tên đồ tể đang ngắm một con lợn béo, tính toán xem chỗ nào bán được bao nhiêu tiền.

Tay bà ta bưng một vốc hạt dưa, vừa cắn vừa quay đầu nhìn tên buôn người đã đưa Bích Đào tới, giọng điệu đầy châm chọc: "Ối chà, Lưu Lão Tứ khá lắm, lần này hàng đưa tới cũng thuộc loại "thượng đẳng" đấy. Ngươi mò được ở đâu thế? Trên đường không làm bẩn rồi chứ?"

"Ngươi nói cái gì thế! Ta có thê tử rồi!"

Tên buôn người đưa Bích Đào tới đỏ mặt tía tai, đây là lần đầu tiên hắn làm cái nghề buôn người này. Nếu không phải nhà quá thiếu tiền, có đánh chết hắn cũng không làm!

Nhưng tú bà kia lại hừ lạnh một tiếng, nhổ toẹt vỏ hạt dưa ra rồi nói: "Phàm là giống đực, thấy giống cái xinh đẹp nào mà chẳng muốn nếm mùi. Giả vờ đứng đắn cái con mẹ nhà ngươi?! Đợi ta cho người kiểm tra, nếu nó đúng là hàng thượng đẳng còn nguyên vẹn, một xu cũng không thiếu của ngươi. Nếu không thì... hừ!"

Tú bà ném vốc hạt dưa trong tay xuống, dẫn theo mấy gã hán tử đi ra cửa.

Kết quả là, bóng người xinh đẹp vừa nãy còn đang ngó nghiêng bên cửa sổ, đến lúc tú bà dẫn người ra thì bên cạnh xe lừa đã trống không, làm gì còn bóng người nào?! Chỉ còn lại một con lừa đang đứng đó nhai cỏ khô sùi cả bọt mép, thấy mọi người vây lại thì kinh hãi trợn tròn mắt lừa, giật giật đôi môi dày cộp rồi phun cả đám cỏ vụn vào người bọn họ.

Tú bà quệt mặt, gầm lên: "Mẹ kiếp nhà nó! Người chạy rồi! Mau chia nhau ra đuổi theo!"

Ngay cả tên buôn người Lưu Lão Tứ vừa giao hàng xong trong nhà còn chưa kịp nhận tiền cũng vội vàng chạy ra ngoài tìm người cùng.

Nếu Bích Đào muốn chạy trốn trên đường đi, đối phó với một nam nhân trưởng thành đối với nàng còn dễ hơn săn một con sói. Da sói đáng tiền nhưng sói lại sống theo bầy, gϊếŧ một con sẽ bị cả đàn báo thù. Bích Đào tuy thân thủ linh hoạt, nhưng muốn lột được một tấm da sói nguyên vẹn cũng phải chịu chút thương tích.

Nhưng người thì khác, da người rất mỏng manh, mỏng như tờ giấy. Không có lớp lông bảo vệ, lại có bao nhiêu là yếu huyệt, chỉ cần đâm nhẹ một nhát là máu đã phun ra xối xả, chẳng mấy chốc là chết.

Bích Đào không bỏ chạy, không đâm chết tên buôn người, coi như hắn cũng đủ thành thật. Phần lớn thời gian Bích Đào đều ôn hòa, lễ phép, nói năng nhỏ nhẹ, dường như cả đời này sẽ chẳng bao giờ nổi giận với ai. Nhưng những kẻ trong thôn có ý đồ xấu với nàng, không phải nàng chưa từng lặng lẽ thủ tiêu. Vứt vào trong núi, đến xương cũng không tìm thấy. Sau này người trong thôn ngày càng cô lập nàng và bà bà, cũng không hoàn toàn là do lỗi của bà...

Thực ra trong mắt nàng, người và súc sinh đều như nhau. Nếu tên buôn người này thật sự như lời tú bà kia nói, muốn "nếm mùi", thì giờ này có lẽ đã cứng đờ trong hố tuyết nào đó rồi.

Nhưng lúc này, Bích Đào thực ra cũng không chạy đi đâu cả. Nàng bị trấn nhỏ phồn hoa này thu hút, chủ yếu là do đói. Không tìm chút gì ăn, nàng sẽ chết đói mất. Phải biết rằng câu "ngoài đường có xương chết rét" trên đời này không phải là lời nói suông. Nàng đã thấy mấy người như vậy rồi.

Tuy Bích Đào không có tiền nhưng trên người ít ra cũng có một chiếc áo chần bông. Hơn nữa, nàng gặp người luôn tươi cười, ai cũng có thể bắt chuyện đôi câu, tướng mạo lại quá đoan trang, phong thái quá ung dung, khiến người ta bỏ qua trang phục của nàng, càng không đoán ra được thân phận của nàng.

Nàng thậm chí còn lần theo mùi thơm, lẻn vào một tửu lầu có người kể chuyện để nghe một đoạn. Chuyện kể về việc Thanh Hoa Đại Đế của Thanh Hoa Thần giáo đã hiển linh, ngăn chặn dịch bệnh bùng phát ở thành Hà Đô, ban thần dược, cứu sống thành công hàng vạn người.

Người kể chuyện thao thao bất tuyệt, nào là khi ấy trời quang như cầu vồng, pháp tướng Thanh Hoa Đại Đế hiện ra giữa không trung, vai gánh nhật nguyệt song luân, vẻ mặt từ bi phái thị giả xuống trần gian cứu khổ ban thuốc. Lời kể còn ngầm ám chỉ nguồn gốc của trận dịch bệnh này là từ phật tông ở thành Hà Đô. Rằng các tăng nhân ai nấy đều béo tốt, bụng đầy mỡ dân, dùng yêu pháp cướp đoạt sinh khí của bá tánh, còn nói trong cháo mà phật tông phát có độc bệnh.

Bích Đào nghe một cách lơ đãng, chỉ chăm chăm tìm chút gì để ăn. Vừa hay bên cạnh có một lão giả, răng đã rụng hết, đồ ăn trên bàn gần như không động đến. Lão có vẻ là một tín đồ trung thành của Thanh Hoa giáo, nghe kể chuyện mà cứ gật gù ra vẻ say sưa. Thấy Bích Đào đưa tay lấy đồ ăn trên bàn mình, lão không ngăn cản, còn rót cho nàng một bát trà. Lão khuyên nàng hãy đi theo Thanh Hoa Đại Đế, nói rằng ngài có thể giải trừ mọi khổ nạn ở nhân gian, còn có thể độ người lên trời thành tiên.

Bích Đào hỏi ông ta: "Vậy sao người không nhập giáo?"

Lão giả nói mình tuổi cao sức yếu, chân cẳng không tốt, người ta không nhận, nếu không lão nhất định sẽ cùng các giáo chúng đi truyền giáo cứu khổ cứu nạn. Hóa ra muốn đi theo vị Thanh Hoa Đại Đế này ngưỡng cửa cũng khá cao, già yếu bệnh tật đều không được.

Điểm tâm thật ngon. Lời lão già nói nàng không nghe vào tai câu nào, nhưng đồ ăn thì vừa ăn vừa gói mang đi.

Sau khi rời khỏi tửu lầu, Bích Đào đã có hiểu biết sơ bộ về giáo phái của Thanh Hoa Đại Đế này. Đây là một tà giáo. Dù người kể chuyện nói rất sinh động, mọi người trong đại sảnh nghe cũng vô cùng phấn khích. Nhưng tên buôn người kia nói đưa nàng đi làm "thiên nữ", được ăn sung mặc sướиɠ, e rằng hoàn toàn là nói phét.

Nàng nhét bánh điểm tâm vào người, ra khỏi cửa ăn vài ba miếng đã hết. Bụng vẫn đói.

Địa Sát Quỷ Vương vì một con thỏ béo được giữ lại mười lăm ngày mà cảm động đến khóc, không phải vì hắn mau nước mắt dễ cảm động, mà vì Bích Đào thật sự đang ở tuổi ăn tuổi lớn, ăn như một cái động không đáy.

Không phải Bạch Đọa cố tình đối xử tệ với Bích Đào, ngày nào cũng chỉ cho nàng ăn bánh bột để nàng suy dinh dưỡng mà chết. Mà vì Quỷ Vương đã chết quá lâu, ở nhân gian không có chút tích cóp nào. Những công chức Minh giới như bọn họ ở nhân gian cũng phải đi theo con đường chính đạo để kiếm tiền, không được dùng pháp lực cá nhân làm rối loạn trật tự nhân gian.

Thời buổi loạn lạc, dân chúng lưu lạc khắp nơi, tiền bạc ở nhân gian đâu có dễ kiếm như vậy? Bạch Đọa sau khi làm xong công việc ở Minh giới, mới hóa thân ở nhân gian, mà còn không được là ban ngày, dựng một sạp hàng, làm chút việc trừ tai giải ách, kiếm vài đồng đổi lấy bánh bột. Lại không biết nói lời ngon tiếng ngọt như dân giang hồ, chỉ biết nói thật, thường xuyên vạch trần việc ác người ta đã làm, nên bị người ta thẹn quá hóa giận đập phá sạp hàng không biết bao nhiêu lần.

Bích Đào bình thường một mình ăn hết mấy cái bánh trong một bữa. Thật ra, về sau một mình Bạch Đọa căn bản không nuôi nổi nàng, nếu không có Trọc Hiền giúp đỡ, Bạch Đọa chắc chắn có thể phá kỷ lục không ăn không uống của Cửu Thiên. Bởi vì hắn ăn thêm một miếng thì nữ nhi sẽ ăn bớt đi một miếng.

Nhưng bây giờ Bạch Đọa hối hận, vô cùng hối hận. Tại sao lúc đó hắn không cố gắng kiếm nhiều tiền hơn, để nữ nhi có một cuộc sống tốt hơn cơ chứ?! Nếu lúc đó hắn chăm chỉ kiếm tiền, để nữ nhi ăn uống no đủ, thì bây giờ nữ nhi ngoan của hắn không đến nỗi vừa mới trốn thoát khỏi tay bọn ác đồ, chạy chưa được mấy bước đã dính chặt vào sạp hoành thánh của người ta!

Bích Đào đang ăn hoành thánh. Món này nàng đã thấy rất nhiều lần ở chợ huyện nhưng chưa từng được nếm thử. Thịt và bột lại có thể làm thành món ăn thế này sao? Ngon quá!

Bích Đào ăn xong hai bát, lại bảo chủ quán nấu thêm năm bát nữa.

"Trọc Hiền, ta thật sự hối hận." Bạch Đọa nhắm mắt, tuy mặt không cảm xúc nhưng giọng nói đầy đau khổ.

Trọc Hiền cũng cảm thấy có gì đó nghẹn lại trong cổ họng. Hai người họ theo dấu Bích Đào suốt chặng đường, chỉ muốn xem xem đến khi nào nàng mới có thể thoát hiểm. Thậm chí không tiếc đổi công việc với các Địa Sát Quỷ Vương khác mấy lần, truy bắt thêm rất nhiều ác quỷ mới đổi được cơ hội theo Bích Đào đến trấn Tứ Động.

Nhưng vì hôm đó hai người họ đã dọa cho ba người nhà họ Lý ở thôn Thạch Ca thành kẻ ngốc, tuy là dẫn dắt oan hồn những đứa trẻ bị họ hại chết đến báo thù, tính ra là nhân quả luân hồi, không vi phạm quy tắc. Nhưng nhằm vào hành vi lách luật của hai người, Minh giới đã ra một quy định mới: Địa Sát Quỷ Vương không được lấy việc công làm việc tư, không được tham gia hay can thiệp vào bất cứ chuyện gì liên quan đến thí sinh. Nếu không sẽ nghiêm trị không tha!

Vì vậy, hai vị Địa Sát Quỷ Vương đầy tình phụ tử này chỉ có thể đơn thuần đi theo Bích Đào, hoàn toàn không thể làm gì cho nàng, cũng không được cho nàng bất kỳ ám thị nào nữa.

Họ đau lòng nhìn Bích Đào ăn uống thỏa thích, trong lòng lo lắng thúc giục nàng: Mau đi đi, nữ nhi ngoan!

A a a a a! Chạy mau, chạy mau đi, bọn chúng sắp đuổi tới nơi rồi!

Thực ra bọn họ đã lượn lờ trên phố mấy vòng rồi. Nhưng vì chỗ Bích Đào ngồi vừa hay ở sau cái nồi lớn, nồi sắt nấu hoành thánh lúc nào cũng bốc hơi nghi ngút, hôm nay trời quang mây tạnh, không một gợn gió, hơi nóng bốc lên vừa hay che khuất bóng dáng Bích Đào. Bọn họ đi qua đi lại mấy lần mà vẫn không phát hiện ra nàng!

Cũng không thể trách bọn họ không tìm thấy Bích Đào, dù sao ai mà ngờ được chứ? Một nữ tử bị bán đi, không chạy vào xó xỉnh nào trốn, không tìm người cầu cứu, lại ngang nhiên tìm một sạp hoành thánh để ăn. Một bát rồi lại một bát. Ngay cả tiền cũng không có.

Nàng ta bị điên à?!

Bích Đào vừa ăn vừa nhìn bọn họ chạy qua chạy lại, trong lòng còn nghĩ, mấy vị này chân cẳng thật nhanh nhẹn, chẳng trách có thể làm tín đồ của Thanh Hoa Đại Đế. Chỉ là mắt hơi kém.

Bích Đào ăn hết tám bát hoành thánh lớn, lần đầu tiên trong đời cảm thấy no. Bụng căng tròn, ấm áp, thật thoải mái. Lúc này nàng mới đứng dậy khỏi bàn, cười với ông chủ sạp hàng đã có chút cảnh giác.

Sau đó, nàng giơ tay gọi những người không biết đã chạy qua trước mặt mình bao nhiêu lần: "Này! Mấy huynh đệ, ta ở đây này!"

Ở một nơi không ai nhìn thấy, hai vị Quỷ Vương tuyệt vọng nhắm mắt.

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.