Chương 23: Một nốt ruồi son đỏ như chu sa

"Đồ ngốc này!" Chu Minh chỉ muốn làm như mấy lão ngoan cố trong Cổ Tiên tộc, gõ vào đầu Bích Đào mà mắng nàng là đồ con lợn.

Nhưng cứ nhìn mãi, nhìn mãi, hắn lại thấy Địa Sát Quỷ Vương hiện thân...

Ngân Hán Cổ của Thiên giới có thể ghi lại mọi thứ ở hạ giới, kể cả âm hồn. Có thể nói, một khi cuộc thi bắt đầu, vạn vật nơi trần thế đều trở thành tai mắt chân tay cho Ngân Hán Cổ, không một chi tiết nhỏ nào có thể thoát khỏi sự theo dõi của nó.

Chu Minh thấy Địa Sát Quỷ Vương kia lại bị Bích Đào làm cho cảm động đến rơi cả huyết lệ.

Mí mắt Chu Minh giật mạnh mấy cái. Hắn kín đáo liếc nhìn xung quanh rồi vội tua nhanh hình ảnh của Bích Đào trên Ngân Hán Cổ.

Vẻ mặt hắn từ chỗ chỉ hận rèn sắt không thành thép, dần chuyển sang một sắc thái kỳ quái.

"Ừm... vị tiểu tiên này cũng lợi hại thật, chẳng trách ngươi lại để tâm đến nàng ta như vậy."

"Địa Sát Quỷ Vương sống bằng cách ăn ác quỷ, tu vi càng cao thì càng hỗn loạn, hung bạo, hiếm khi giữ được nhân tính. Có thể khiến Địa Sát Quỷ Vương động chân tình, cũng coi như là tạo hóa của nàng ta."

Chu Minh đột ngột quay đầu lại, vừa hay thấy trên vai trái của mình dần dần có một gương mặt người được ngưng tụ từ linh khí.

Gương mặt này tuấn mỹ đoan trang, trông còn trẻ hơn cả Chu Minh, khi cười khoé miệng thậm chí còn có lúm đồng tiền nhỏ. Nhưng bất cứ ai nhìn thấy cũng không thể nhầm hắn với một thanh niên hay thiếu niên.

Chỉ vì đôi mắt kia không hề vẩn đυ.c, mà là một đôi mắt đã thật sự trải qua bao bể dâu. Dù hắn đang cười, trong đôi mắt ấy cũng chỉ có sự tĩnh lặng, trống trải mênh mông.

"Ra mắt tiên..."

"Ây, đừng đa lễ thế chứ, sao lại cất đi rồi, xem tiếp đi! Ta mới lần đầu thấy ác quỷ rơi lệ đấy..."

Chu Minh vừa định đứng dậy hành lễ, nghe vậy mông nhấc lên được nửa thì lại ngồi xuống.

Cái đầu ghé sát lại không phải ai khác, chính là người đã cất nhắc Chu Minh lên làm Tiên Đốc, cũng là chủ nhân của Bồng Lai – Đông Vương Công.

Ngài đã đạt tới cảnh giới Thái Tiên, sức mạnh Ngũ hành có thể điều động dưới Thiên quy đã sớm không thể đo đếm được. Người phàm đều ngưỡng mộ thần tiên có thể hô mưa gọi gió, dời non lấp biển. Mà khi đã đến cảnh giới Thái Tiên, mọi quy tắc của vạn vật thế gian đều có thể sử dụng. Nếu ngài muốn, hủy diệt một tinh giới cũng chỉ trong một ý niệm.

Thế nhưng, ngài lại chẳng có chút dáng vẻ nào của một "lão cổ hủ Cổ Tiên tộc". Suốt ngày thần xuất quỷ nhập, thích nhất là bất thình lình ló cái đầu ra từ sau lưng người khác.

Vậy mà quay đầu nhìn lại, mới phát hiện ngài còn lười đến mức chẳng thèm ngưng tụ ra thân thể đi kèm. Nếu không nhờ chính khí ngút trời, trông ngài thật sự còn giống quỷ hơn cả Địa Sát Quỷ Vương.

Đông Vương Công thường ngày chuyên thích rình mò chuyện riêng tư của Chu Minh. Chẳng biết lúc nào sẽ đột nhiên ló đầu ra dọa hắn giật nảy mình như thế này.

Thú thật, Chu Minh nhậm chức ở Bồng Lai tiên đảo mấy trăm năm, mãi đến hai hôm trước lúc gõ trống bên cạnh Tiên Đế mới được thấy toàn bộ thân thể của Đông Vương Công. Dù sao thì ngài cũng không dám ở trước mặt cả Tiên Đế và Đông Cực Thanh Hoa Đại Đế mà chỉ hiện ra một "cái đầu người chết" để gây chú ý.

Lão gia hỏa này vậy mà lại có dáng vẻ của một thiếu niên tuấn tú.

Hiện giờ cuộc thi đã bắt đầu được gần hai ngày, Tiên Đế đã nhắm mắt nhập định, Đông Cực Thanh Hoa Đại Đế thì chẳng biết đã xuất hồn đi đâu. Tam Quan Thiên Địa Thủy còn lại cũng dần từ tư thế ngồi thẳng tắp chuyển sang thả lỏng...

Thế là Đông Vương Công lại xách cái đầu chạy loạn khắp Trùng Tiêu Lục Ngự Đài.

Giọng Đông Vương Công đầy vui vẻ: "Lần này ngươi lại giở trò gì đấy?"

Chu Minh: "...Không có."

Hắn vội vàng tắt Ngân Hán Cổ đang theo dõi Bích Đào, sợ Đông Vương Công thật sự chú ý đến nàng.

Đông Vương Công "chậc" một tiếng, cười tủm tỉm nhìn Chu Minh: "Ta thấy thành tích của đám Công đức tiên vị cũng rất khá, lần này trở về, ngươi lại có thêm vài trợ lực rồi. Sao nào, định chính thức khai chiến với Cổ Tiên tộc rồi sao?"

Chu Minh: "..." Hắn hít một hơi thật sâu.

Rồi hắn nhạy bén cảm nhận được vài luồng thần thức mạnh mẽ quét qua, bèn bất kính trừng mắt liếc vị "quý nhân" của mình.

"Nói nhỏ chút..." Truyền âm không được sao? Cứ phải gây thù chuốc oán cho hắn.

Trong một thời gian rất dài sau khi Chu Minh gia nhập Bồng Lai tiên đảo, hắn luôn cảnh giác đề phòng vị thủ lĩnh của nam tiên này. Dù sao thì Bồng Lai của ngài cũng là một trong các Cổ Tiên tộc, tuy không thuộc Lục bộ của Thiên giới, nhưng lại nắm quyền giám sát nam tiên trong Lục bộ.

Chu Minh là một Công đức tiên vị, mà trong mắt hắn, Cổ Tiên tộc đều là cá mè một lứa, cùng một giuộc. Khi ấy Đông Vương Công ra mặt mời chào, e là muốn nắm thóp, túm được điểm yếu của hắn, muốn hắn trèo cao ngã đau để dễ bề khống chế.

Lúc đó Chu Minh vừa mới phi thăng không lâu, phát hiện Thiên giới cũng tranh quyền đoạt lợi, sóng ngầm cuồn cuộn y như hoàng tộc hạ giới, đây chính là "chiến trường" quen thuộc của hắn. Hắn còn thật sự sợ rằng lên Thiên giới, ai nấy đều dửng dưng lễ độ như phật sống tại thế, khiến cho cái kẻ luôn toan tính như hắn trông thật hèn hạ.

Vừa hưng phấn, hắn lại vừa rơi vào thế đơn độc không nơi nương tựa. Lúc đó, các Công đức tiên vị không đoàn kết, hoặc bị Cổ Tiên tộc thu nạp, hoặc bị chèn ép đày tới những chức tiên quèn chẳng ai thèm ngó ngàng.

Lúc Đông Vương Công chìa cành ô liu* ra, Chu Minh đã quyết "biết rõ núi có hổ vẫn cứ đi vào núi". Dù sao nếu làm tiên mà cứ vô danh tiểu tốt, hắn thà chết còn hơn!

*Cành ô liu: Biểu tượng của hòa bình, ở đây là lời mời hợp tác.

Ban đầu, ở bên cạnh Đông Vương Công, hắn thận trọng từng bước, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Những việc Đông Vương Công giao cho hắn toàn là những chuyện đắc tội với Cổ Tiên tộc. Cả ngày không phải giám sát người này, thì cũng là khiển trách người kia trên Ngân Hán Cổ.

Mỗi lần như vậy, hắn vừa lo cho tiền đồ mờ mịt, vừa không nhịn được mà cáo mượn oai hùm, nhân cơ hội lôi kéo các Công đức tiên vị. Khi đó, một tên "cẩu công đức" mới leo lên như hắn, cầm lông gà làm lệnh tiễn, rất bị người ta căm ghét, đặc biệt là Cổ Tiên tộc.

Người có cẩn thận đến mấy cũng có lúc phạm sai lầm. Mấy lần xung đột thật sự với Cổ Tiên tộc, sai lầm bị tóm được, lòng Chu Minh đã nguội lạnh. Nhưng cuối cùng, lại là Đông Vương Công ra mặt, không nói hai lời mà bảo vệ hắn.

Thời gian trôi qua, đợi đến khi hắn thật sự ngồi vững trên ghế Tiên Đốc, tiên giai cũng đã đến Huyền Tiên, đức năng xứng vị, Chu Minh cuối cùng mới hiểu được con người Đông Vương Công.

Ngài đơn thuần là bị úng não! Úng nặng!

Năm đó thu nhận hắn, chỉ vì muốn xem hắn lươn lẹo kéo bè kết phái, dã tâm bừng bừng ngấm ngầm mưu tính, đối đầu với Cổ Tiên tộc cho... thú vị.

Đông Vương Công ở bên cạnh Tiên Đế trông ra dáng người, thân ở tiên vị cao, được chúng tiên kính trọng, nhưng thực chất lại như một kẻ trong tà giáo. Mỗi ngày ngài đều đi khắp nơi tìm trò vui, sống đủ rồi nhưng lại không muốn đi lấp đầy Tinh Hán Luân Chuyển Âm Dương Quỹ, suốt ngày chỉ mong Cửu Thiên sụp đổ cho xong chuyện.

Chỉ cần Cửu Thiên xảy ra chuyện, ngài chạy đến xem náo nhiệt còn nhanh hơn bất cứ ai. Thường xuyên đứng trước mặt "khổ chủ đang chịu tội" mà cười phá lên, nếu không phải mỗi lần chỉ hiện ra cái đầu, lúc ngài cười người ta có thể nhìn xuyên qua cổ họng thấy cả hậu đình* của ngài.

*Hậu đình: Ở đây là cách nói hài hước, ý chỉ cười ngửa cổ.

Sau này, trật tự giữa hai người đảo ngược. Thường là Chu Minh, vị Tiên Đốc thuộc hạ khéo léo trăm bề, phải đi dọn dẹp mớ hỗn độn cho ngài, duy trì thể diện cho vị Bồng Lai tiên chủ này.

Lần trước Chu Minh ngấm ngầm khıêυ khí©h Cổ Tiên tộc để tranh giành quyền lợi trong cuộc thi, Đông Vương Công đã vui đến mức suýt cười vỡ cả đầu. Suốt ngày dán mắt vào Ngân Hán Cổ xem diễn biến, còn công khai giúp Chu Minh chửi nhau với mấy "lão cổ hủ" cậy mình tiên giai tiên chức cao mà ăn nói ngang ngược.

Giờ đây thấy Chu Minh tắt Ngân Hán Cổ theo dõi Bích Đào, ngài còn tỏ ra không vui.

"Ây, sao lại tắt rồi, ta thấy lần này e là nàng ta khó mà trở về được."

"Cổ Tiên tộc tức giận với nhiều hành vi của nàng ta lắm. Ngươi dù có chặn được người của Lôi bộ giở trò, cũng không ngăn được các bộ tộc khác đã xuống hạ giới đâu... Chậc, ngươi lại phải tìm một tiểu thị giả mới rồi!"

Chu Minh: ... Ngài kiềm chế chút đi, ngài quên mình cũng là Cổ Tiên tộc à?

Không thấy những ánh mắt của các Cổ Tiên tộc khác bắn tới sắp xuyên thủng hai người rồi sao?!

Cổ Tiên tộc không phân chia xuất thân theo họ, tên của họ cũng đến từ trời đất, nhật nguyệt, phong vũ, lôi điện... vạn vật. Họ phân chia phe phái dựa trên tiên chức.

Ngoài Lục bộ tiên tộc là Lôi, Đấu, Binh, Giám, Y, Minh, còn có Bồng Lai, Côn Lôn, và thêm một Sơn Thủy bộ không nhậm chức ở Thiên giới.

Đông Vương Công cai quản Bồng Lai tiên đảo, cũng là một trong các Cổ Tiên tộc, nhưng bây giờ ngài chính là một kẻ phản bội Cổ Tiên tộc trắng trợn. Nếu không phải vì tiên giai quá cao, lại mang danh thị giả của Tiên Đế, thì sớm đã bị người ta xử lý rồi.

Chu Minh muốn giữ thái độ khiêm tốn, ít nhất là không tiếp tục gây thù chuốc oán trước mặt thế lực đối địch nhưng Đông Vương Công rõ ràng không cho phép hắn làm vậy.

Chu Minh không thèm để ý đến ngài. Ngài lại tự mình lẩm bẩm: "Tiếc quá, tiếc quá đi, Thiên giới bao nhiêu năm rồi chưa xuất hiện một người thú vị như vậy?"

"Ta nghe nói vị tiểu tiên tử dám yêu dám hận này, trước khi hạ giới chỉ mải sàm sỡ Minh Quang Thiên Tiên, tiên nguyên yếu đến mức không chịu nổi truyền tống phóng linh, bị xoay cho ngốc luôn rồi ha ha ha ha..."

Chu Minh mặt không cảm xúc nhìn vào cổ họng Đông Vương Công, thật muốn đâm một kiếm xuyên qua, xiên ngài thành một cái đầu heo quay. Vẻ bực bội trên mặt không hề che giấu.

Hắn đã thấy có vài tiên vị cấp cao đang lặng lẽ theo dõi Bích Đào. Lần này Bích Đào thật sự là... vạn người chú mục.

Đông Vương Công thấy hắn không vui, cuối cùng cũng thu lại nụ cười.

Cái đầu nhẹ nhàng cụng vào vai Chu Minh, lại nói: "Nhưng nàng ta cũng có chút vận may đấy. Cuộc thi thì không xong rồi, nhưng đợi đến khi kết thúc, sau khi bị trừ tiên linh, nàng ta vẫn có thể dựa vào tình phụ tử cảm động trời đất mười tám năm với vị Địa Sát Quỷ Vương này mà sống tốt ở Minh giới."

"Vận may tốt thì kiếm được một chức quan ở Minh giới, làm lại từ đầu, từ từ thăng tiến lên cũng không phải là không thể."

Đúng là như vậy, Chu Minh cũng dự định thế. Nhưng nói toạc ra thế này, đến lúc đó nếu có tiên nhân cùng tiên giai với Bích Đào bị giáng xuống mà không có cơ duyên này, những Cổ Tiên tộc có thù cũ với nàng khó mà không ngáng đường.

Đông Vương Công lúc này không biết bị chạm phải dây thần kinh nào, lại phá lên cười ha hả.

Chu Minh chỉ muốn đá cái đầu của Đông Vương Công như đá bóng.

Do Đông Vương Công cười quá khoa trương, một vài "lão cổ hủ" tức giận mà không dám nói, mặt ai nấy đều dài ra như mặt lừa.

Mà một vị nữ tiên chi chủ khác thường được đặt lên bàn cân cùng Đông Vương Công, thì lông mày lại giật liên hồi.

Tây Vương Mẫu là thần nữ trên đỉnh núi Côn Lôn, sinh ra cùng gió tuyết, tính tình lạnh lùng nghiêm khắc, luôn tuân theo quy củ. Cả đời ngài ghét nhất là hạng "hỗn thế ma vương" như Đông Vương Công.

Thượng cổ khi Tiên giới chưa lập, Côn Lôn tiên sơn của ngài tọa lạc ở nhân gian, Bồng Lai tiên đảo dĩ nhiên cũng ở hạ giới. Hai giới tu sĩ cùng là chính đạo, nói là tương trợ lẫn nhau, cùng chống yêu ma, nhưng thực chất đệ tử hai bên luôn so kè cao thấp, đúng là kẻ thù truyền kiếp!

Sau này tuy cùng phi thăng, lại cùng nhận chức phụ tá Tiên Đế, thường xuyên ra vào cùng nhau, bịt mũi xử lý công vụ vạn giới. Nhưng dù cho bãi bể hóa nương dâu một nghìn tám trăm vạn lần, Tây Vương Mẫu tuyệt đối không ưa nổi cái dáng vẻ điên cuồng như ma của Đông Vương Công.

Mà Đông Vương Công cũng từng tuyên bố: "Bồng Lai tiên đảo không cùng loại với cái "gò đất con con" Côn Lôn kia."

Gò đất con con? Côn Lôn tiên sơn của ngài chống đỡ trời đất, nguy nga ngạo nghễ! Lúc đó Tây Vương Mẫu tức đến mức suýt nữa đã xông đến Bồng Lai lật tung cả hòn đảo.

Nay thời thế đổi thay, vô số năm tháng đã trôi qua, những chuyện xưa đều thành mây khói. Nhưng Tây Vương Mẫu ngồi trên đài sen, nhìn thấy cái đầu của kẻ thù truyền kiếp đang nhảy nhót kia, vẫn bất giác nghiến chặt răng hàm.

Thứ mất mặt xấu hổ! Phì!

Mà đúng lúc này, thị giả bên cạnh thấy ngài nhập định, lại nhỏ giọng thì thầm.

"Hôm nọ ta đọc cổ tịch, có một cuốn nói về chuyện cũ của Tây Vương Mẫu nương nương chúng ta với Đông Vương Công..."

Tây Vương Mẫu tay kết liên ấn, thầm nghĩ chắc chắn là ghi lại cảnh họ chém gϊếŧ nhau sống chết ở hạ giới. Và chắc chắn Côn Lôn đã thắng thế. Kiếm tu Côn Lôn thiên hạ vô song, Bồng Lai tiên đảo toàn sinh ra mấy thứ chim gà chó lợn cáo, không phải yêu cũng chẳng phải ma, tàng ô nạp cấu, toàn loại tạp chủng, phì!

Kết quả lại nghe hai thị giả kia nói: "Nghe nói hai vị này... cùng nhau tu luyện... phi thăng... yêu mến lẫn nhau... quyến luyến vạn năm..."

"Nghe nói trong đại chiến Tiên Ma thượng cổ... Đông Vương Công vì cứu Tây Vương Mẫu mà tự hủy tiên thân nên thường chỉ hóa thành một cái đầu... Hu hu hu cảm động quá... Vậy tại sao bây giờ người có tình lại không thành đôi được..."

"Ây, dĩ nhiên là vì Đông Vương Công chỉ còn lại một cái đầu thôi... Nam tử chỉ còn cái đầu thì làm được gì, không nỡ làm lỡ dở Tây Vương Mẫu nương nương chứ sao."

Với những tiên nhân cấp cao ở cảnh giới của Đông Vương Công và Tây Vương Mẫu, ngũ quan thông ngũ hành, dù có thì thầm nhỏ đến đâu, thậm chí truyền âm nhập mật cũng không qua được tai mắt họ. Nhưng dĩ nhiên họ sẽ không đi so đo với tiểu tiên về mấy chuyện buôn dưa lê này.

Thế nhưng:...

Đông Vương Công: "A ha ha ha ha ha ha... Ọe... Ha ha ha ha... Ôi mẹ ơi ha ha ha ha..."

Tây Vương Mẫu: "..."

Tiếng cười của Đông Vương Công như ma âm rót vào tai, Tây Vương Mẫu nhịn không được nữa, hóa linh bay vυ"t đi. Nàng không thể so đo với tiểu tiên, chẳng lẽ còn không thể so đo với hắn sao?!

Tây Vương Mẫu đột ngột ngưng linh hiện thân giữa không trung, ngay sau cái đầu đang cười sằng sặc của Đông Vương Công!

Tay áo bào màu tuyết phấp phới, một cước đá bay cái đầu của Đông Vương Công đi.

Chu Minh: "..." Đá hay lắm!

Chúng tiên Cửu Tiên tộc: "..."

Có người không nhịn được liếc nhìn về phía Tiên Đế, nhưng thấy ngài vẫn bất động như núi, dường như không hay biết gì. Tam Quan Thiên Địa Thủy tai được một phen yên tĩnh, vội nhắm mắt che giấu cảm xúc. Để cho hắn làm trò, mặt mũi của tiên vị cấp cao đều bị hắn làm mất hết, đáng đời!

Cái đầu của Đông Vương Công mang theo luồng gió lạnh buốt, đâm sầm vào Ngân Hán Cổ khổng lồ trên trời.

Cuối cùng cũng không cười nữa.

Tây Vương Mẫu thuần túy là căm ghét ngài, cú đá này thật sự không nhẹ, đầu ngài lăn trên đất, đầu óc quay cuồng, mắt trợn trắng dã.

Mà lúc này, sự chú ý của chúng tiên đã chuyển từ cái đầu của ngài đi nơi khác.

Ngân Hán Cổ bị va vào rung chuyển không ngừng, hình ảnh đúng lúc này vừa vặn chuyển đổi, tạm dừng ở một nơi u tối.

Đó là một hầm chứa dưới trần gian, trong hầm có một chiếc giường gỗ cũ nát, trên giường là một người bị trói chặt tay chân, y phục xộc xệch.

Đầu bị một mảnh vải trắng che lại, mảnh vải phập phồng cho thấy hơi thở nặng nề của hắn.

Xương tay chân của nam tử bị bẻ cong một cách dị dạng, thậm chí không thấy được mặt, chỉ có thân thể tráng kiện căng tràn sức sống phô bày trước mắt mọi người, tạo nên một cú sốc thị giác mạnh mẽ.

Y bào của hắn có màu sẫm, nhưng dưới ánh đèn leo lét lại ánh lên những hoa văn chìm, đủ thấy giá trị không hề rẻ. Nhưng giờ đây nó đã bị cố ý cắt rách nhiều chỗ, còn làm bị thương da thịt bên dưới.

Vết máu đã khô lại không những không làm tổn hại đến vẻ đẹp của thân thể này, mà vì làn da trắng như ngọc thượng hạng, nó còn mơ hồ tăng thêm một cảm giác bị hành hạ ngược đãi đầy khêu gợi.

Thương tích nặng như vậy, nhưng hắn không hề tỏ ra yếu ớt. Hơi thở phập phồng khiến thân hình thon dài căng tràn sinh lực, dường như có thể vùng lên bất cứ lúc nào, khiến người ta không thể dời mắt.

Tuy đầu và mặt người này bị mảnh vải trắng quấn kín, lại vô tình để lộ một góc cằm, nơi có một nốt ruồi son đỏ như chu sa, run rẩy theo từng nhịp thở gấp gáp, khiến sắc mặt các vị tiên nhân đều đột ngột biến sắc.

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.