Chương 21: Thiên hồn tổn thương

Tại một ngôi miếu hoang phía đông thôn Thạch Ca, huyện Dương Giang, nước Thanh Liêu.

Ngày hai mươi chín tháng giêng, gió lạnh buốt cuộn theo những hạt tuyết li ti, vùi lấp cả thôn làng trong một màu trắng xóa mênh mông.

"Bà bà, con săn được một con thỏ rừng rồi đây! Tối nay chúng ta sẽ có thỏ béo ăn, còn có thể để dành một nửa qua năm mới!"

Giọng nói trong trẻo vọng vào từ ngoài cửa, tiếng đôi ủng da lạo xạo trên nền tuyết lạnh, mang theo niềm vui trong trẻo chỉ riêng thiếu niên mới có.

Bích Đào xách một con thỏ béo đã chết cóng từ lâu, hăm hở chạy vào ngôi miếu hoang bốn bề lộng gió.

Đây là nhà của nàng.

Là mái nhà chung của nàng và bà bà.

Thế nhưng, đống lửa thường ngày vẫn cháy không biết từ khi nào đã bị gió lạnh bốn phía lùa vào thổi tắt. Dường như, ngọn gió ấy cũng thổi bay luôn cả sinh khí của người đang ngồi trước đống lửa, người vẫn thường co ro trong mớ da thú vụn vặt để chống rét.

Bích Đào đứng ngay ở cửa, nhìn thấy thân hình gầy gò của bà bà vẫn ngồi đó. Giữa đám da thú, chiếc cổ già nua gục xuống một cách thiếu tự nhiên. Mái tóc bạc rối bù không hiểu sao lại được chải chuốt gọn gàng, không che đi vẻ mặt an nhiên của bà bà.

Chẳng cần tới gần cũng biết, người đó hẳn đã cứng đờ từ lâu, hệt như con thỏ trong tay nàng.

Chắc chắn cũng lạnh buốt như một tảng băng.

Hóa ra người sắp đến đại hạn thực sự biết được ngày chết của mình. Thảo nào sáng sớm nay bà bà sống chết ép Bích Đào phải vào núi sâu khi tuyết đã phủ kín đường, bảo nàng đi xem cái bẫy đã đặt từ hai tháng trước, còn quả quyết rằng nhất định sẽ săn được đồ ăn tết.

Cánh cửa miếu cũ nát không khép chặt bị gió lạnh thổi tung, đập mạnh vào tường kêu "ầm" một tiếng.

Tiếng động ấy mang theo cái lạnh thấu xương, như một gậy cảnh tỉnh giáng xuống đầu, khiến nàng bừng tỉnh.

Nhưng Bích Đào vẫn đứng lặng ở đó, mặc cho gió lạnh xâm thực, hồi lâu không nhúc nhích.

Từ khi có ký ức, nàng đã sống nương tựa vào bà bà.

Nàng là do một nhà họ Lý ở phía tây thôn sinh ra. Nhưng vì là một đứa nữ nhi chẳng thể nối dõi tông đường lại tốn cơm tốn gạo, nên vừa lọt lòng đã bị người phụ thân đang mong nhi tử đến phát điên xách lên núi vứt đi, trên người không có lấy một mảnh vải che thân.

Thời buổi này, mạng người như cỏ rác, mà mạng của nữ nhi thì đến cỏ rác cũng không bằng.

Đương nhiên, những chuyện này đều là do bà bà kể lại cho nàng.

Chính bà bà đã tốt bụng nhặt nàng về. Bà nói, may mà lúc nàng bị vứt đi là giữa tháng tư, trời đã ấm lên, phơi sương phơi nắng hồi lâu mà vẫn không chết, tiếng khóc còn rất vang.

Bà bà tìm thấy nàng dưới một gốc đào dại đang nở hoa trong núi, trên người nàng khi đó còn vương đầy những cánh hoa đào màu xanh biếc.

Vì thế, bà bà đặt tên cho nàng là Bích Đào.

Cuộc sống nương tựa của hai người cũng chẳng có tình tiết nào cảm động sâu sắc. Từ lúc Bích Đào bắt đầu có ký ức, bà bà đã là người ít nói ít cười, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn dọc, làm việc gì cũng như thể bị người ta ép buộc.

Bà bà là một bà lão cô độc đã mất hết người thân, vì nạn đói mà lưu lạc đến nơi này, nương náu trong ngôi miếu hoang tàn.

Bích Đào đã hỏi bà bà hơn một lần: "Tuổi bà đã cao, thân mình còn khó giữ, tại sao lại nhặt con về?"

Bà bà luôn nói rằng vì mạng nàng chưa đến lúc tận.

Bà cứu Bích Đào, nhưng cũng chẳng tỏ ra yêu thương nàng là bao, chưa bao giờ cho nàng sắc mặt tốt. Thậm chí có lúc, bảy tám ngày liền bà bà chẳng nói với nàng câu nào.

Dù lúc nhỏ Bích Đào có bắt giun đất ăn ngon lành, hay khi lớn hơn một chút trèo cây ngã sấp ngã ngửa, bà bà cũng chẳng bận tâm. Kể cả khi nàng bị đám nhóc hoang dã trong thôn đánh cho đầu không ra đầu, mông không ra mông, bà bà cũng không hỏi một lời, càng không nghĩ đến việc chữa thương cho nàng.

Dường như chỉ cần nàng còn sống là đủ.

Đối với nàng, bà bà cũng chẳng có kỳ vọng gì, nuôi nàng như nuôi một con chó. Đến bữa ăn thì "xuýt xuýt" gọi nàng lại, thức ăn luôn là bánh bột khô khốc chan với nước lã.

Hỏi ra thì bà bà đều nói là đi xin của dân làng.

Vì vậy, lúc nhỏ Bích Đào luôn nghĩ rằng người trong thôn đều là người tốt, ngày ngày làm thật nhiều bánh bột để bố thí cho hai bà cháu.

Mãi cho đến khi Bích Đào lớn lên, ngày càng trổ mã xinh đẹp yêu kiều, những đứa nhóc năm xưa từng thượng cẳng chân hạ cẳng tay với nàng, chửi nàng là con chó hoang, bắt đầu quay sang lấy lòng nàng với ý đồ đen tối. Lúc đó nàng mới biết, người trong làng làm gì có lòng tốt như vậy.

Bản thân họ còn chẳng mấy khi được ăn bánh bột, nói gì đến chuyện bố thí? Sở dĩ nữ nhi ruột chỉ bị vứt bỏ chứ không bị ăn thịt, chẳng qua là vì năm đó chưa phải năm đói kém mà thôi.

Bích Đào không phải chưa từng gặng hỏi đến cùng, thậm chí còn lén theo dõi bà bà.

Nhưng sau vài lần tự dưng ngất đi một cách khó hiểu, nàng cũng không truy cứu chuyện này nữa.

Ngay cả lúc này đây, Bích Đào nhìn gương mặt lạnh ngắt của bà bà, thấy cũng không khác mấy so với dáng vẻ lúc ngủ trong ký ức tuổi thơ, nàng biết mình nên lao đến khóc lóc thảm thiết.

Thế nhưng, trong lòng nàng lại chẳng thể tìm thấy chút cảm xúc nào gọi là bi thương đau đớn, thậm chí còn khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao thì bà bà cũng là một bà lão bệnh tật quấn thân gần hai mươi năm. Bích Đào đã mời hết các lang trung trong vòng mười dặm tám thôn đến khám, nhưng chẳng ai nhìn ra bà bị bệnh gì, chỉ thấy bà nôn ra máu không biết bao nhiêu lần.

Người thường mà nôn ra máu thì đã là bệnh nặng sắp chết nhưng bà bà thì cứ nôn ra máu mà không chết.

Không chỉ không biết moi đâu ra bánh bột suốt hai mươi năm, mà ngần ấy năm trời, trên mặt bà bà cũng không hề có thêm một nếp nhăn nào... Điều lợi hại nhất là có khi bà bà ngủ liền bốn năm ngày, tỉnh dậy cũng quên ăn. Bích Đào đã lén đếm, lần lâu nhất bà bà chín ngày không ăn không uống, mà vẫn không chết.

Tất cả những chuyện này đều quá phi lý.

Bích Đào vốn định đợi qua năm mới sẽ đưa bà bà đến một nơi hẻo lánh không người ở để sinh sống.

Bởi vì người trong thôn đã bắt đầu nghi ngờ bà bà là một lão yêu bà, đang âm thầm bàn tính chuyện thiêu sống bà bà.

Vì trưởng thôn, người duy nhất biết chữ trong thôn, đã nói "lão nhi bất tử thị vi tặc" (người già không chết là kẻ trộm). Lão yêu tặc này, chỉ bằng sức một mình, đã trộm hết lương thực của cả thôn.

Nếu không thì giải thích thế nào chuyện một bà lão lang thang như bà bà không những không chết đói, mà còn nuôi lớn được một cô nương xinh như hoa như ngọc?

May thay, giống như Bích Đào đã nghĩ, bà bà không định sống qua mùa đông này, để rồi bị dân làng hợp sức thiêu chết vào mùa xuân năm sau.

Bích Đào thậm chí không cảm thấy bà bà đã chết, mà chỉ cảm thấy cuối cùng bà cũng đã trút được "gánh nặng" là nàng để trở về nơi bà vốn thuộc về.

Bao nhiêu năm qua thật sự đã vất vả cho bà rồi, chắc hẳn bà đã phải nhẫn nhịn rất khổ sở.

Mặc dù Bích Đào cũng không hiểu nổi chuyện của bà bà, nhưng những điều nàng không hiểu thì nhiều lắm. Cũng như việc từ nhỏ nàng không hiểu tại sao mình bỗng dưng lại biết một vài thứ.

Ví dụ như đám nhóc hay đánh nàng, chỉ vài năm sau đã không còn là đối thủ của nàng nữa. Nàng chỉ cần bẻ một cành cây là có thể múa ra tàn ảnh, đánh cho chúng bầm dập không còn chỗ nào lành lặn.

Hay như... nàng thường lên núi chơi, sau này phát hiện ra mình không chỉ biết trèo cây, mà còn có thể nhảy chuyền giữa hai cái cây không quá xa nhau như một con vượn.

Dường như những cành cây cũng có linh tính, luôn nâng đỡ những bước chân nô đùa của nàng.

Nàng vô sư tự thông, tự biết cách đối phó với dã thú, biết làm bẫy, biết chế cung bắn tên, các thế múa côn cũng ngày một đa dạng.

Hơn nữa, nàng từng lén xem qua mấy cuốn "tàng thư" ít ỏi đáng thương của vị trưởng thôn biết chữ. Nàng chưa từng khai tâm, chưa từng nghe tiên sinh giảng bài, nhưng nàng lại biết chữ.

Nàng biết tất cả các chữ.

Cuối cùng, Bích Đào tự kết luận rằng, có lẽ mình thuộc loại người sinh ra đã biết tuốt, là một bậc kỳ tài giáng thế sinh ra để phong hầu bái tướng.

Chỉ là đã bị cái sơn thôn nghèo nàn hẻo lánh này làm lỡ dở.

Suy nghĩ đến đây, Bích Đào mới ném con thỏ trong tay xuống đất.

Nàng quay người, kéo cánh cửa ọp ẹp vốn chẳng có mấy tác dụng lại, rồi cài then cẩn thận, sau đó bước đến bên đống lửa.

Nhìn bà bà ở cự ly gần, nàng thấy cũng chẳng khác gì dáng vẻ thường ngày khi ngủ.

Nàng lấy một que củi khều mấy cái trong đống tro tàn, phát hiện ra một chút tàn lửa bị tro vùi lấp. Nàng nhanh nhẹn cho thêm một ít củi dự trữ trong miếu vào, rồi thổi nhẹ vài hơi, lửa liền bén.

Nàng bắc giá gỗ, đặt nồi sắt lên, bắt đầu đun nước.

Trong lúc nhìn nước sôi, Bích Đào cảm thấy gió lạnh xung quanh gào thét càng lúc càng dữ dội hơn. Dù đã khoác trên mình bộ da thú, nàng vẫn có chút run rẩy, tựa như có ai đó đổ nước đá vào tận xương tủy.

Nàng vội vàng xích lại gần đống lửa hơn nữa.

"Lùi ra xa một chút, âm khí của ngươi quá nặng, cẩn thận bị phát hiện."

"Nàng ta có gì đó không ổn. Chẳng có ai lại bình tĩnh đến vậy trước thi thể người thân. Hơn nữa, đó là bà bà đã cùng nàng nương tựa sớm hôm, chẳng lẽ nàng không nên khóc thương ta một chút hay sao?"

Một nam tử cao lớn vận trường bào đen tuyền, thân cao hơn chín thước, mái tóc đen gần như chạm đất, bị đồng bạn kéo lùi lại một chút nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào sau gáy Bích Đào.

Hắn đang bất bình cho cái "chết" của mình: "Nàng ta còn có tâm trạng đun nước luộc thỏ."

Công ơn dưỡng dục bao năm, nàng ta lại không hề để trong lòng một chút nào ư?

Nam tử có mày kiếm mắt sao, nhưng vì đảm nhiệm chức vụ ở Minh phủ, quanh năm lấy ác quỷ làm thức ăn nên trông đặc biệt âm u.

Lúc này, thần sắc hắn càng thêm tối tăm, quỷ khí xung quanh cuồn cuộn dâng lên, trông vô cùng đáng sợ.

Người bên cạnh hắn cũng mặc trường bào đen tuyền, rõ ràng là cùng một kiểu dáng. Thực tế, đây là đồng phục của Địa Sát ở Minh giới.

Sắc mặt người này tuy cũng trắng bệch nhưng trông vẫn giống "người" hơn, chỉ có biểu cảm là có chút khó nói.

Rụt tay đang kéo đồng liêu lại, vị quỷ vương trông "người" hơn này khổ tâm thở dài: "Bạch Đọa, ngươi nhập vai quá rồi."

"Người ta là tiên tử, tiên tử trên Cửu Trùng Thiên. Chẳng qua chỉ hạ giới đi một vòng cho có lệ thôi. Nếu không phải lúc truyền tống xảy ra chút trục trặc, làm tổn thương thiên hồn, quên đi một vài chuyện, cũng đâu đến lượt chúng ta..."

Hắn lựa lời một hồi, cuối cùng cũng tìm được cách nói phù hợp: "...chăm sóc nuôi nấng."

Bạch Đọa, người được gọi tên, chẳng rõ có nghe lọt tai hay không, chỉ giữ vẻ mặt âm trầm, một mực nói: "Trọn vẹn mười tám năm. Theo lý thì chỉ cần nuôi đến mười sáu là đủ, nhưng ta sợ nàng bị đám nam tử hạ đẳng trong thôn lừa gạt, rồi tình đầu chớm nở lại sinh ra người tiên tạp chủng... nên mới nuôi thêm hai năm nữa."

Thậm chí hắn còn vi phạm quy tắc, thả đầy quỷ khí vào nhà những kẻ ác đồ dám âm mưu ép gả Bích Đào, hay những kẻ toan tính bắt người trói lại, đợi sinh con xong ngoan ngoãn rồi mới thả ra.

Hắn khiến bọn chúng bệnh tật triền miên, bị ma quỷ quấy nhiễu không yên.

"Xem ra nàng ta vốn chẳng hề quan tâm." Bạch Đọa mím chặt môi, quỷ khí quanh thân càng thêm nồng đậm, sắp sửa bao trùm cả ngôi miếu hoang.

Âm khí khác với cái lạnh đơn thuần. Cái lạnh cùng cực sẽ làm tổn thương thân thể, còn âm khí bùng phát có thể đóng băng cả thần hồn của con người.

Người đồng liêu cũng bị hắn làm cho dở khóc dở cười, không nhịn được mà châm chọc: "Ngươi hóa thân thành một lão bà, nuôi người ta như nuôi chó, mấy năm đầu còn than trời không muốn làm, bảo nuôi trẻ con không bằng xuống mười tám tầng địa ngục, sao bây giờ lại không nỡ thế này?"

"Mười tám năm..." Giọng Bạch Đọa len lỏi qua làn quỷ khí. "Trọc Hiền, mười tám năm nuôi một con chó cũng phải có tình cảm chứ."

Thấy quỷ khí đã nồng đậm đến mức sặc cả vào trong, e rằng chỉ một lát nữa thôi, vị tiên tử giờ đã bị tước đi tiên linh, thân thể chỉ là người phàm này, sẽ bị "đông" chết thật.

Trọc Hiền, người đồng liêu, không thể chịu nổi bộ mặt vừa bá đạo vừa tuấn tú của Bạch Đọa lại làm ra vẻ đau thương sầu não đến buồn nôn như vậy, liền gầm lên: "Ngươi đủ rồi đấy!"

Hắn trợn tròn đôi mắt hạnh, ngẩng đầu quát vào mặt Bạch Đọa: "Ngươi tỉnh lại đi, tổ tông của ta ơi... Đấy không phải nữ nhi của ngươi, mà ngươi cũng không xứng làm phụ thân người ta!"

"Hơn nữa ngươi hóa thân thành một lão bà khô quắt. Thân xác đó vẫn còn ở kia kìa, ngươi tự mình nhìn đi, rồi nghĩ lại những việc mình đã làm xem. Có ai mà quyến luyến một người nuôi dưỡng mình như thế chứ."

Bạch Đọa làm quỷ đã hơn ngàn năm, hiếm khi nào lại nảy sinh tình cảm quyến luyến nồng đậm đến thế này.

Hắn là Địa Sát Quỷ Vương. Tiểu quỷ ở Minh giới thấy hắn đều phải run rẩy sợ sệt. Đám đồng liêu thì kẻ nào kẻ nấy cũng chỉ biết đấu đá lẫn nhau.

Minh giới tăm tối lạnh lẽo, ngay cả việc ăn ác quỷ cũng vô cùng nhàm chán.

Chẳng có gì thú vị bằng việc tự tay nuôi lớn một tiểu cô nương, nhìn nàng từ một nụ hoa nhỏ, lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp tràn đầy sức sống.

Cảm giác được làm phụ thân thật sự quá tuyệt vời. Ngàn năm qua hắn mới có được chút niềm vui này, nên khó tránh khỏi việc tình cha bùng nổ.

Thật ra, ban đầu Bạch Đọa cũng không muốn nhận việc này. Mẹ kiếp, tại sao Thiên giới tổ chức thi đấu để chọn tiên chức cao vị, lại phải điều động đám Địa Sát vốn đã bận tối mắt tối mũi như bọn hắn đi làm khổ sai?

Thật không coi quỷ bọn hắn ra gì.

Làm giám khảo coi thi đã đành, sao còn phải lo cho mấy tên tiên nhân gặp sự cố này sống hay chết?

Chết thì chết quách đi, bọn hắn chết bao nhiêu năm rồi vẫn sống tốt đấy thôi.

Minh giới đúng là thuộc quyền quản lý của Thiên giới, nhưng tốc độ thời gian giữa vạn giới và Thiên giới đều không giống nhau.

Tốc độ thời gian ở Minh giới bọn hắn, quản lý luân hồi của thương sinh ở tinh giới nào, thì sẽ đồng bộ với tinh giới đó.

Hơn nữa, Tiên giới và Minh giới rất ít khi giao thiệp. Minh giới lại quản lý sinh tử luân hồi của phàm nhân, sớm đã tự thành một cõi.

Và cũng sớm đã bất mãn với việc bị Thiên giới thao túng rồi.

Cho nên lúc đầu, khi Bạch Đọa tiếp nhận Bích Đào, một "tiên nhân" có vấn đề về thiên hồn, hắn chỉ nuôi nàng theo kiểu thả rông, chỉ mong nàng tự mình bất cẩn mà chết đi cho xong.

Còn việc nàng thi đấu thất bại hay không, thì liên quan quái gì đến một Địa Sát Quỷ Vương ở Minh giới như hắn?

Cho dù sau này nàng có trở về Thiên giới, chẳng lẽ lại không màng thân phận mà xuống Minh giới tìm hắn, một Địa Sát Quỷ Vương không nuôi nấng nàng tử tế, để báo thù sao?

Nhưng theo thời gian, Bạch Đọa dần dần chìm đắm trong việc nuôi con không thể thoát ra.

Bích Đào quá đáng yêu. Đau không khóc, đói không quấy, lại còn rất quan tâm đến hắn.

Mặc dù đó chỉ là thân xác hóa thành của hắn.

Càng lớn, Bạch Đọa càng nghi hoặc. Hắn đối xử với Bích Đào tệ như vậy, tại sao nàng vẫn điên cuồng săn bắn đổi lấy tiền để chữa bệnh cho hắn?

Là đang diễn kịch sao?

Đã khôi phục ký ức thiên hồn, muốn lôi kéo quan hệ?

Nhưng vô số suy đoán đều bị thời gian nhẹ nhàng xóa nhòa.

Không ai có thể diễn kịch trong nhiều năm như vậy.

Nàng không để dành cho mình một đồng nào, cũng không giống những cô nương trẻ tuổi khác mua sắm trang sức hay quần áo đẹp, thậm chí một miếng thịt cũng không nỡ ăn. Săn được thứ gì là đem đi đổi lấy tiền, tất cả đều dùng để chữa bệnh cho "lão bà xấu xí" này.

Mỗi ngụm máu hắn phun ra đều khiến hắn ấm lòng đến lạ.

Bạch Đọa chỉ hận không thể hiện nguyên hình để nói cho nàng biết sự thật.

Hắn chỉ có thể hóa thân thành một bà lão, lại vì nàng đang trong cuộc thi, nên không dám biểu lộ bất kỳ tình cảm thân thiết nào.

Cho đến hôm nay, hắn đã nuôi Bích Đào trưởng thành, còn phải kiêm cả chức trách ở Minh giới. Thỉnh thoảng hắn lại giả vờ ngủ say, thực chất là linh hồn xuất khiếu trở về Minh giới làm việc. Việc đi đi về về giữa hai cõi âm dương... dần dần được hắn coi như là trở về nhà.

Trong nhà luôn có một cô bé đang đợi hắn, dùng đôi mắt hoa đào xinh đẹp đó nhìn hắn, câu nói nhiều nhất là: "Bà có đói không? Con có làm chút đồ ăn đây."

Âm quỷ không ăn được đồ vật của dương gian, nhưng dưới ánh mắt mong đợi và lấy lòng ấy, hắn đã ăn suốt bao nhiêu năm.

Cảm giác khó chịu tắc nghẽn khi phải tiêu hóa thức ăn, sao có thể so sánh được với vẻ đáng yêu của nàng khi thấy hắn ăn rồi thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù ngôi miếu hoang này thực sự không thể gọi là một "mái nhà", nhưng hắn đã trút hết tất cả tình cảm của ngàn năm làm người làm quỷ vào Bích Đào.

Thậm chí không chỉ một lần hắn âm thầm tính toán cho tương lai của Bích Đào. Bây giờ thiên hồn của nàng bị tổn thương, e rằng cuộc thi này không còn hy vọng.

Lỡ như không cẩn thận... chết đi, xuống đến Minh giới, hắn có thể vận động giúp nàng một chân chức vị tốt.

Thế nhưng, âm quỷ ác sát vốn đa nghi, đa đoan, đa sầu, đa não, chút tình cảm mỏng manh đó cũng giống như nghiệp hỏa.

Không thể sưởi ấm người, mà còn làm tổn thương thân thể, ăn mòn tính mạng.

Hắn thấy Bích Đào không hề rơi lệ đau buồn vì sự ra đi của mình, lại còn nghĩ đến chuyện ăn thịt. Cơn thịnh nộ đã dâng lên khó mà dập tắt, oán hận ngút trời.

Nàng thông minh như vậy, những ám chỉ khác thường mà hắn đã làm trong phạm vi quy tắc, nàng chắc chắn đã hiểu rõ.

Nàng nhất định luôn cảm thấy mình là gánh nặng, muốn hắn chết sớm đi cho rồi!

Sắc mặt Bạch Đọa âm u vặn vẹo, thậm chí còn nảy sinh ác niệm rằng Bích Đào vô tình như vậy, chi bằng hắn ăn luôn nàng cho xong!

May mà có đồng liêu Trọc Hiền Quỷ Vương ở bên. Trọc Hiền xưa nay vẫn là người ôn hòa và tỉnh táo nhất trong số các Địa Sát Quỷ Vương ở Minh giới.

Hắn ngăn cản âm khí của Bạch Đọa đang chực lao về phía Bích Đào, khuyên nhủ: "Bạch Đọa, vị tiên tử này sống ở Thiên giới, mà tốc độ thời gian ở Thiên giới so với tinh giới phàm nhân này là một ngày trên trời bằng mười năm dưới đất. Tốc độ thời gian ở Minh giới chúng ta lại đi theo tinh giới phàm nhân. Nếu chỉ tính tuổi tác, nàng ta chắc chắn lớn tuổi hơn ngươi."

"Hơn nữa... ngươi căm hận đến xé lòng như vậy, để làm gì chứ?"

Trọc Hiền thở dài: "Nàng ta vốn dĩ không hề biết đến sự tồn tại của ngươi..."

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.