Chương 17: Cùng sấm sét bầu bạn

Minh Quang tự mình bước vào Ngũ Lôi trận, cả một đêm không ra ngoài.

Không phải vì bị hôn một cái mà hắn phát điên muốn tự hành hạ bản thân, mà là vì hắn đã quá quen với việc bầu bạn cùng sấm sét. Mẫu thân từng nói, thân thể và linh hồn phải đến cực hạn, mới có thể thanh tỉnh đầu óc, không tái phạm sai lầm.

Và lần này, việc dẫn Tả tướng quân Khôn Nghi của Lôi bộ trở về, quả thực là Bích Đào đã tự cho mình là đúng.

Nàng, một tiên linh hoang dã lớn lên, làm sao biết được cách mẫu tử người ta đối xử với nhau?

Chưa kể đến việc Minh Quang không thể nào giống như nàng, quen thói làm nũng nịu. Mà cho dù hắn có biết, thì Tả tướng quân Khôn Nghi cũng tuyệt đối không phải là một người mẹ hiền.

Bà kết hợp với Tiên Đế, giống như Minh Quang vẫn hiển nhiên cho là vậy, là để sinh ra những hậu duệ Cổ Tiên tộc ưu tú hơn, chứ không hề có chút tình cảm nào với Tiên Đế.

Bà và Tiên Đế có hai người nhi tử. Đại nhi tử Đông Quân cũng là Thiên Tiên bẩm sinh, siêu quần xuất chúng, có thể nói là hoàn mỹ. Vốn được bồi dưỡng để trở thành Tiên Đế kế nhiệm, nào ngờ hắn đột nhiên nổi loạn, vứt bỏ con đường thênh thang mà Tả tướng quân Khôn Nghi và Tiên Đế đã trải sẵn cho, từ Thái Thanh cảnh chạy đến Thượng Thanh cảnh, để làm thị giả cho một vị Chân Quân.

Ngay cả bàn tay của Tiên Đế cũng không thể vươn tới Thượng Thanh Thiên, Tả tướng quân Khôn Nghi bất đắc dĩ đành cùng Tiên Đế sinh thêm một Minh Quang.

Và từ nhỏ, bà đã yêu cầu hắn cực kỳ nghiêm khắc, mọi việc đều lấy tiêu chuẩn của huynh trưởng hắn ra để so sánh.

Minh Quang tuy cũng là Thiên Tiên bẩm sinh, nhưng lại không thông minh lanh lợi bằng huynh trưởng Đông Quân. Chỉ vì không muốn phụ mẫu thất vọng, hắn đã âm thầm chịu không biết bao nhiêu khổ cực.

Thế nhưng, Tả tướng quân Khôn Nghi đã từng có một đứa con không cần bận tâm lo lắng mà vẫn xuất chúng phi thường, nên đối với Minh Quang, bà lúc nào cũng không mấy hài lòng. Đối với hắn, đừng nói là ôn tình cưng chiều, ngay cả nửa phần từ ái cũng không có.

Lần này nhận được tin từ Tiên kinh, bà quả thực đã trở về, nhưng về là để hỏi tội Minh Quang. Hắn chỉ gặp được bà một lần, chưa kịp nói câu nào đã bị đưa thẳng vào Ngũ lôi trận như mọi khi.

Tả tướng quân Khôn Nghi của Lôi bộ đã quen với việc dùng sét đánh người, cảm thấy mọi thứ đều có thể giải quyết bằng sét đánh.

Thiên yêu thiên ma xuất thế? Đánh.

Tu sĩ vọng tưởng vượt tiên môn? Đánh.

Thuộc hạ làm việc không tốt? Đánh.

Nhi tử không nên thân, đánh cho một trận tơi bời là được.

Dù sao thì đại nhi tử hay tiểu nhi tử cũng đều như vậy cả.

Thiên lôi, địa lôi, thủy lôi, thần lôi, xã lôi.

Lần lượt giáng xuống một lần, để củng cố tiên cách, trấn áp yêu niệm, xua tan yếu đuối, dập tắt tạp niệm, trị bách bệnh.

Mà Bích Đào vẫn chưa biết mình đã hảo tâm làm chuyện xấu.

Nàng gửi tin cầu cứu cho Chu Minh Tiên Đốc, rồi lại đến U Thiên dưỡng thương. Tiên nguyên mạnh dần theo tiên giai, Bích Đào là một Linh Tiên, tiên nguyên vốn không mạnh, lại liên tiếp bị thương. Nếu chỉ dựa vào việc tự mình hấp thụ mộc linh dưới gốc đào lớn, không biết phải đến năm nào tháng nào mới hồi phục được.

Trên Ngân Hán Cổ đang như lửa đổ thêm dầu, Bích Đào là mấu chốt của sự việc, không thể bế quan, đành phải phiền Chu Minh Tiên Đốc lo liệu.

"Ta chỉ biết đầu óc ngươi không tốt, không ngờ ngươi còn mắc chứng điên tình."

"Cho dù ngươi thật sự không kìm được sắc tâm bùng phát, cũng không thể đợi đến lúc hạ giới thuận lợi rồi hãy thỏa mãn vọng niệm hay sao?"

"Cuộc thi đầu tiên là lịch kiếp sinh lão bệnh tử, lúc đó các ngươi đều là người phàm. Ngươi cho hắn uống chút thuốc, tệ lắm thì tìm một nơi nhốt hắn lại, chẳng phải muốn làm gì thì làm sao? Cần gì phải cưỡng ép, làm cho tiên nguyên của bản thân tổn thương như vậy?"

Chu Minh Tiên Đốc sốt ruột đi vòng quanh giường của Bích Đào.

"Ngươi cũng đã theo giao ước mà ra mặt tỏ ý tha thứ, nhưng Cổ Tiên tộc mãi không có động tĩnh. Ngươi chắc chắn tên công tử bột bị ngươi chọc cho điên tiết kia sẽ thật sự nhượng bộ sao?"

Chu Minh vốn rất tán thành kế hoạch của Bích Đào. Dù sao thì việc Công đức tiên vị ở U Thiên đối đầu với Cổ Tiên tộc, không phải thật sự muốn liều mạng một mất một còn, mà chỉ là muốn có được chút lợi ích, chiếm được thế thượng phong một lần.

Các tiên chức trong cuộc thi hạ giới lần này đã được công bố trên Ngân Hán Cổ. Lục bộ của Thiên giới là Lôi, Đấu, Binh, Y, Giám và cả Minh phủ, đều có những chức vị quan trọng còn trống.

Nổi bật nhất là vị trí Phong Đô Đại Đế của Minh giới đang đúng vào dịp ba ngàn năm đổi một lần, vậy mà cũng được treo lên Ngân Hán Cổ. Miếng thịt mỡ này rõ ràng là bàn đạp cho ứng cử viên Tiên Đế tương lai, Chu Minh không dám động lòng.

Nhưng ba bộ Lôi, Đấu, Binh trước nay luôn bị Cổ Tiên tộc nắm giữ chặt chẽ, lần này những vị trí trống được đưa ra đều là chức soái tướng!

Chiến lực của Cửu Thiên đều nằm ở ba bộ này. Ai cũng biết, dù là nhân gian hay Thiên giới, chiến lực càng mạnh, tiếng nói càng lớn. Nếu có thể thuận lợi đưa người vào, các Công đức tiên vị của họ mới thật sự có được chỗ đứng ở Thiên giới, chứ không phải bề ngoài được cấp cho U Thiên để ở, nhưng thực chất lại bị bài xích vào "lãnh cung".

Những tiên chức này quả thực là những miếng thịt mỡ treo lơ lửng ngay đó, thèm đến mức con "hồ ly tinh" Chu Minh này phải đứng dưới gào thét.

Nhưng khi hắn chặn lấy hình ảnh lưu lại từ trận pháp dưới gốc đào lớn lúc cứu người, phát hiện Bích Đào lại thật sự dám "thượng môi" với vị Tiên Đế tương lai quy củ, cứng nhắc của Thiên giới kia, lòng hắn liền hụt hẫng.

Mẹ kiếp, nha đầu kia gan to đến mức này, sao không trực tiếp đi lật đổ Tiên Đế cướp ngôi luôn đi cho rồi!

Bích Đào nằm đó, trên đầu lơ lửng một cành ngọc mai, đó chính là tiên khí Ngọc Cốt của Chu Minh. Được tiên linh tinh thuần bao phủ, vẻ mặt nàng không có chút lo lắng nào, thậm chí trông còn môi hồng răng trắng, gò má được nuôi dưỡng hồng hào. Giọng nói cũng lười biếng như mọi khi: "Đừng vội, Tiên Đốc. Trước khi cuộc thi hạ giới bắt đầu, chẳng phải còn phải đi một vòng trình diễn thực lực, tuyển chọn người tham gia sao? Trước khi chính thức hạ giới, danh sách và quy tắc dự thi đều sẽ thay đổi liên tục."

"Bây giờ trên Ngân Hán Cổ, tiếng nói các bên vẫn đang sôi sục. Ta có hôn Minh Quang hay không, hắn có tức giận đến mức nào, Cổ Tiên tộc lần này đều phải lùi một bước."

Bích Đào cứ thế nằm vắt chân, nghĩ đến chuyện tiếp xúc thân mật với "tiểu hồng chí", lòng vẫn còn lâng lâng.

Chu Minh vẫn sốt ruột, chủ yếu là vì sau khi Bích Đào phát ngôn trên Ngân Hán Cổ, bên họ coi như không còn "thóp" của Cổ Tiên tộc trong tay nữa. Lỡ như tên Thiên Tiên kia bị hôn đến phát điên, bất chấp giao ước không chịu nhượng bộ thì sao?!

"Chuyện ngươi "gặm" hắn, nếu truyền ra ngoài, sau này hắn lên ngôi, đó sẽ là một quá khứ không thể xóa nhòa. Ngươi không sợ hắn thật sự tức quá mà gϊếŧ ngươi sao?"

Trong lòng Chu Minh cảm thấy lần này nàng hạ giới, chưa chắc đã quay về được. Cho dù tên Thiên Tiên kia không tự mình ra tay gϊếŧ người diệt khẩu, thì đám thị giả ủng hộ bên cạnh hắn cũng không thể dung túng cho một kẻ sỉ nhục chủ nhân tiếp tục tồn tại ở Thiên giới.

Chu Minh thật sự có chút không nỡ bỏ nàng, dù sao người có thể cùng hắn làm việc xấu ăn ý như vậy cũng không dễ tìm.

"Hắn sẽ không đâu, hơn nữa sau khi hạ giới, ta sẽ dỗ dành hắn." Bích Đào tự tin tràn trề.

Đợi đến khi cả hai đều là người phàm, Bích Đào sẽ không bị hắn chấn bay khi đối mặt nữa, lúc đó muốn dỗ thế nào cũng dễ.

Chu Minh không nói gì thêm, không lâu sau nhận được tin gì đó trên Ngân Hán Cổ, vội vã rời đi. Trước khi đi, hắn còn cho mấy người đến Ngọc Cốt cung tìm Bích Đào vào trong.

"Bích Đào!" Chiêm Khôi nhìn thấy nàng, đôi mắt to chớp chớp, bên trong lộ ra vẻ phấn khích ngầm hiểu trong lòng.

Dạo gần đây khi đi chơi với bạn bè, trên cầu Văn Hồng nối liền Thương Thiên và Quân Thiên, nàng đã nhìn thấy Minh Quang Thiên Tiên và những người khác. Minh Quang Thiên Tiên ăn mặc kỳ quặc, không biết đặt làm ở đâu một chiếc mặt nạ vàng chạm rỗng hoa văn lộng lẫy, che đi nửa dưới khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sâu như vực thẳm, tối tăm như hoàng hôn.

Khí thế đi lại lạnh lùng sắc bén, qua cầu liền quét sạch tiên nga trên cầu, ngay cả danh tiếng thương hoa tiếc ngọc cũng không màng, hung dữ vô cùng!

Thiên Tiên che miệng làm gì? Lại liên tưởng đến vết thương của Bích Đào, he he he he...

Bích Đào thấy Chiêm Khôi nháy mắt với mình, coi như đã chứng thực cho suy đoán của nàng. Chiêm Khôi lập tức phát ra tiếng cười khàn khàn, ma quái.

"Đào... Đào... ngươi... không..."

"Ta không sao." Bích Đào nghiêng đầu, có chút ngạc nhiên, "Huyền Giáp, sao ngươi lại đến đây?"

Huyền Giáp cũng là một trong những tỷ muội thân thiết của Bích Đào. Nàng có một cái đầu nhỏ xinh xắn, ngũ quan cũng thuộc dạng thanh tú nhỏ nhắn, quần áo lại màu xanh nước biển, trông như một cô nương trong sáng vô hại, hoàn toàn không hợp với cái tên bá khí của mình.

Tên của nàng bắt nguồn từ chủng tộc ngưng linh của nàng, nàng là một con tiểu vương bát* ngưng linh ở Dao Trì.

*Tiểu vương bát: con rùa nhỏ.

Đôi mắt màu xanh lục đậm của nàng chậm rãi chớp một cái: "Ta..."

"Ai da, nàng ta chuẩn bị cùng chúng ta tham gia cuộc thi Tuyển Tiên đó!"

"Ngươi cũng biết đấy, tuy nàng ta hóa linh ở Dao Trì, được coi là hóa thân thần của một trong tứ linh - Bắc Phương Huyền Vũ Thất Tú. Nhưng vì nàng ta không tu luyện mà cả ngày chỉ nằm ì, đến bây giờ tu vi vẫn là Linh Tiên thượng giai."

*Tứ linh: Bốn loài thần thú thiêng liêng trong thần thoại (Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ).

*Bắc Phương Huyền Vũ Thất Tú: Chòm sao Huyền Vũ (Rùa-Rắn) cai quản phương Bắc, một trong Nhị Thập Bát Tú.

"Bên Huyền Thiên bây giờ cho rằng nàng ta chỉ là một con rùa bình thường thành tinh, định thu hồi cung điện của nàng ta để phân cho các tiên vị cấp cao khác, nàng ta sắp không còn nhà để về rồi!"

Chiêm Khôi một hơi nói hết thay cho người ta, lại búng vào cái đầu nhỏ của Huyền Giáp một cái: "Ngươi xem cái bộ dạng của nàng ta kìa. Nếu thật sự mất cung điện rồi, đi làm việc cho các tiên cung khác cũng không được, làm gì cũng chậm như rùa! Chỉ có thể hạ giới thử vận may thôi!"

Huyền Giáp bị búng vào đầu một cái "bốp" cũng không giận, chỉ ngượng ngùng cười, rồi chậm rãi nói: "Ừm..."

Bích Đào: "Cũng được."

Nàng thấy Huyền Giáp cũng giống một con rùa bình thường thành tinh. Nếu quả thực là hóa thân thần của tứ linh, cũng không đến nỗi ngưng linh ba bốn trăm năm rồi mà tu vi không tăng chút nào, thảo nào bên Huyền Thiên không cung phụng nàng ta nữa.

Nếu hạ giới, khả năng phòng ngự của Huyền Giáp siêu việt, lại còn biết dệt ảo cảnh, người thường khó mà làm tổn thương nàng, ít nhất cũng tăng được chút tu vi.

Sau lưng hai người còn có một người nữa.

"Ấy, tiểu Ngọc Can, sao ngươi cũng đến đây?"

Bích Đào dời tầm mắt qua Chiêm Khôi và Huyền Giáp, nhìn về phía Ngọc Can sau lưng họ, là vị tiên tốt ở Linh Ngữ cung có dung mạo thanh tú, lúc nào cũng thích vặt lá của chính mình để pha trà.

"Bích Đào, ngươi bị thương nặng không? Ta có thể cho ngươi chút..."

"Ây! Thôi thôi thôi thôi... biết bản thể của ngươi bổ dưỡng, nhưng ngươi trọc lóc rồi còn gì!"

Ngọc Can cứng người một lát, bản thể quả thực có hơi trọc. Nhưng điều đó không quan trọng.

Hắn tiến lên vài bước, nói với nàng: "Bích Đào, dạo gần đây có người bên Thương Thiên đến tìm ta, nói Y bộ có một vị Linh Trạch Thần Tiên bằng lòng nhận ta vào cung."

"Có phải là do ngươi giúp đỡ không?"

Với tu vi Chí Tiên như Ngọc Can, ở Thiên giới này nhiều vô kể, kiếm được một chân sai vặt ở Linh Ngữ cung đã là may mắn lắm rồi. Hắn vẫn luôn muốn đến Thương Thiên để học y nhưng cũng chỉ dám nghĩ mà thôi, vì ở Y bộ hắn chẳng hề quen biết ai để nhờ vả.

Hơn nữa, chuyện hắn muốn đến Thương Thiên học y, cũng chỉ có các tiên tốt ở Linh Ngữ cung và Bích Đào, người thường xuyên ngồi tù, biết. Người sẽ không màng báo đáp mà giúp hắn cũng chỉ có Bích Đào.

Bích Đào không phủ nhận, cười ngồi dậy, trong mắt tràn đầy vẻ khích lệ: "Ta có nhắc qua một câu với một vị tiên trưởng quen biết, nhưng bên Y bộ nhận người cũng xem tư chất. Ngươi là nhai phong trúc (trúc vách đá), thiên tính thuộc Mộc, thuộc tính lại là chữa trị, hẳn là vị Linh Trạch Thần Tiên của Y bộ đã đích thân chọn ngươi, cứ yên tâm đi đi."

Nàng sẽ không nói việc Ngọc Can vào được Y bộ là do nàng uy hϊếp Băng Luân Chân Tiên mà thành. Nàng ngồi tù nhiều lần như vậy, lúc đầu chưa thân với các tiên tốt kia, Ngọc Can thấy nàng phải chịu oan ức nên đã chăm sóc nàng rất nhiều. Chưa kể Bích Đào đã vặt bao nhiêu lá bản thể của hắn để pha trà rồi.

Ngọc Can vẻ mặt xúc động, cuối cùng chắp tay cúi người với Bích Đào: "Bích Đào tiên tử, đại ân không lời nào cảm tạ hết!"

"Khách sáo rồi, tiểu Ngọc Can. Mấy ngày nay ta đều dưỡng thương, không đến Linh Ngữ cung được. Hôm đó lại phiền các ngươi thay ta tiếp đãi bạn bè, thay ta hỏi thăm Ngọc Chướng tiên trưởng nhé."

Mấy người đang nói chuyện, đột nhiên một luồng tiên linh màu hồng phấn cùng với hương mai xông vào Ngọc Cốt điện.

Chu Minh với hai bên tua ngọc rung lắc loạn xạ, không màng đến việc để lộ đặc tính tiên linh của mình trước mặt tiểu bối, vội vã chạy về.

Người còn chưa đứng vững đã cao giọng nói: "Bích Đào! Mau xem Ngân Hán Cổ!"

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.