Lần đầu là do hắn chưa kịp phản ứng. Lần này lại bị túm lấy tay áo, Minh Quang cuối cùng cũng thoáng chút bực bội.
Hắn thậm chí không hiểu nổi, tại sao lại có một tiểu tiên không biết sống chết thế này, dám đeo bám một tiên vị cao hơn mình mấy bậc không buông!
Hắn đột ngột vung tay, tiên linh hệ Kim hóa thành những lưỡi đao gió sắc bén lao về phía Bích Đào. Bích Đào vội vận Di Linh trận, biết rằng không thể chống đỡ, chỉ mong giữ lại được cái mạng.
Cơ hội hôm nay hiếm có, dù sao đi nữa, nếu chưa bị kim linh đao của Minh Quang chém cho mất hết sức chống cự, nàng quyết không buông tay!
Thế nhưng ngay khoảnh khắc sau, luồng kim linh hung hãn ấy không hề chém Bích Đào đến đầu rơi máu chảy, mà đột ngột dừng lại ngay trước mặt nàng. Nó xoay một vòng như "kim long vẫy đuôi", chém đứt phăng phần ống tay áo đang bị Bích Đào níu giữ.
Nửa ống tay áo rộng của tiên bào lả tả rơi xuống đất giữa hai người như chiếc lá thu.
L*иg ngực Minh Quang phập phồng, ánh mắt lạnh lẽo, khí thế rét buốt.
Bích Đào bị kim linh chấn cho buông tay, liếc nhìn xuống đất, chân mày khẽ nhướng lên.
Trời ơi, để thoát khỏi nàng mà hắn "đoạn tụ" luôn sao?
Đúng là đáng giận, nhưng chỉ dám... giận một chút thôi.
Bích Đào còn tưởng hắn định chém mình thật chứ.
Hắn dễ bắt nạt như vậy, Tiên Đế có biết không? Đám thị giả đi theo hắn có biết không?
Nếu là người biết giữ thể diện, lúc này chắc chắn sẽ vô cùng cảm kích vì Minh Quang đã nương tay, sau này nhất định sẽ kính hắn như thần thánh, ngưỡng vọng từ xa.
Nhưng Bích Đào trước nay chưa từng biết mặt mũi là gì. Để đạt được mục đích của mình, nàng luôn không từ thủ đoạn.
Minh Quang đã như vậy, làm sao nàng nhịn được... mà không được đằng chân lân đằng đầu cơ chứ.
Vì thế, tuy không níu được tay áo Minh Quang nữa, nàng lại chẳng sợ chết mà bắt đầu kết ấn ngay trước mặt hắn. Tiên linh màu xanh lục nhạt ôn hòa bao trùm toàn bộ cầu Thủy Xuân, chặn đứng đường đi của Minh Quang.
Cảnh này quả thực là châu chấu đá xe phiên bản đời thực.
Lúc trước nàng còn có chút e dè, nghĩ rằng lỡ chọc giận Minh Quang, giữ được nửa cái mạng đã là kết quả tốt nhất.
Bây giờ thì nàng hoàn toàn lấy cái mạng nhỏ của mình ra đặt cược. Nàng cược rằng Minh Quang sẽ không thật sự ra tay bóp chết mình.
Quả nhiên, Minh Quang thấy nàng còn dám cản đường, sắc mặt càng thêm trầm xuống.
Tiên linh vốn đã quen thu liễm quanh thân giờ đây giận dữ bùng phát, uy áp vô hình nghiền ép ra bốn phía. Ngay cả lan can trên cầu Thủy Xuân cũng xuất hiện những vết nứt nhỏ, dòng nước chảy dưới cầu lập tức không chịu nổi linh áp, sôi lên sùng sục.
Chiêm Khôi dưới nước vừa mới hoàn hồn, chỉ dám ló cái mặt nhỏ lên khỏi mặt nước để xem trò đại nghịch bất đạo của Bích Đào, lại không may suýt bị luộc chín lần nữa. Nàng ta vội vàng hóa thành cá nhảy tót lên bờ, đôi mắt cá chết đảo lia lịa. Nhìn tần suất đảo mắt gấp gáp, đoán chừng là đang khuyên Bích Đào biết điều thì dừng lại.
Bích Đào cũng chẳng khá hơn là bao. Tiên linh quét qua, tiên bào trên người nàng suýt chút nữa đã hóa thành tro bụi ngay tại chỗ. May mà đây là bộ cung trang mượn của cung điện gần đó, có tiên lực của chủ nhân cung điện gia trì nên mới còn nguyên vẹn.
Nhưng ngoài bộ đồ ra, tất cả trang sức khác đều đồng loạt nổ tung thành bụi bay. Mái tóc dài của nàng mất đi dây buộc, bung xõa trong luồng tiên linh cuồng bạo, khiến nàng trông như một tiểu ma nữ tóc rối vừa mới xuất thế.
Dưới sức ép tựa núi lở đất sụt này, nàng quỳ một gối xuống đất, trong nháy mắt thất khiếu đã bắt đầu rỉ máu, sung huyết.
*Thất khiếu: Bảy lỗ trên mặt người (hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, miệng).
Nhưng nàng không những không thu lại tiên linh cản đường, mà còn gắng gượng rút cạn kinh mạch của mình để gia cố thêm một lần nữa.
"Tránh ra."
Minh Quang cuối cùng cũng bị ép phải mở miệng, giọng nói nặng tựa ngàn cân, như tiếng chuông lớn chụp xuống đầu.
Lưng Bích Đào lại cong thêm một chút, máu từ khóe miệng và hai tai tuôn ra. Đôi mắt hoa đào xinh đẹp giờ đây sung huyết đến mức trông như bị đâm hai nhát dao.
Vậy mà nàng vẫn không nhường đường.
Nàng thậm chí còn nhếch mép, nuốt ngụm máu tươi trong miệng, đưa tay lau máu mũi, giọng nói vẫn ôn tồn như thường lệ: "Đừng giận mà, ta chỉ đùa với chàng một chút thôi..."
Dưới áp lực nặng nề, tay nàng run run lấy cuốn danh sách từ trong lòng ra, run rẩy đưa cho Minh Quang.
"Đây, danh sách trả lại cho chàng."
Luồng tiên linh cuồng bạo bỗng ngừng lại như gió lặng, áp lực cũng đột ngột tan biến.
Bích Đào cảm thấy người nhẹ bẫng, không cần phải gắng gượng nữa, liền quỵ xuống, hai tay chống trên mặt đất, trông vô cùng thảm hại.
Minh Quang lạnh lùng nhìn nàng, mày nhíu càng chặt hơn, không hiểu rốt cuộc nàng muốn làm gì.
Cái gọi là yêu thích mà nàng nói, Minh Quang không hiểu, cũng chẳng thèm để tâm, chỉ thấy hoang đường.
Bích Đào lấy lại hơi, vịn vào lan can đứng dậy, tiện tay nhặt luôn cả nửa ống tay áo dưới đất lên. Sau đó, nàng tựa vào lan can, một tay cầm danh sách, một tay dùng mảnh tay áo bị cắt đứt kia để lau máu chảy ra từ thất khiếu.
"À, cái này bị ta sờ qua rồi. Nếu chàng đã không cần, ta dùng một chút, chàng không phiền chứ?"
Nàng vừa lau vừa cười nhẹ, hơi thở hỗn loạn, l*иg ngực phập phồng, nhưng đôi mắt sung huyết vẫn luôn dán chặt vào Minh Quang.
Mảnh tay áo dính máu, nàng cũng không vứt đi, mà từ từ nhét vào vạt áo trước ngực, đặt ngay ngắn rồi còn vỗ nhẹ hai cái.
Hành động đó khiến mu bàn tay không còn tay áo che chắn của Minh Quang lại một lần nữa nổi đầy gân xanh. Hắn vội vàng giấu tay ra sau lưng.
Bích Đào lại cười tủm tỉm, vẫy vẫy cuốn danh sách trong tay về phía hắn.
"Làm phiền Thiên Tiên qua đây lấy một chút. Tiên linh của Thiên Tiên hùng mạnh, thiên phú Phán Tội Phạt Ác Âm lại càng có thể hủy xương nát gân, ta đi không nổi nữa rồi."
Lời này nghe qua thì không có gì sai, nịnh nọt tâng bốc cũng không phải chuyện lạ. Nhưng vì giọng điệu chậm rãi, nhả chữ mập mờ, hai chữ "Thiên Tiên" như sắp thắt nơ trên đầu lưỡi nàng, nghe chẳng khác nào đang trêu chọc.
Từ lúc Minh Quang bộc phát linh áp, động tĩnh bên này đã thu hút không ít người lặng lẽ đến xem. Những người vây xem đều là tiên nhân, không cần đến gần cũng có thể thấy rõ mọi chuyện trên cầu Thủy Xuân.
Mọi người không khỏi chép miệng, tiểu Linh Tiên này thật sự không cần mạng nữa sao?
Bị thương đến sắp tắt thở rồi mà vẫn còn trêu ghẹo Minh Quang Thiên Tiên.
Có nghị lực này thì làm gì mà không thành công? Cứ phải đi tìm chết, giở trò lưu manh với một Thiên Tiên vị làm gì cơ chứ!
Minh Quang cũng cảm thấy lời của Bích Đào lọt vào tai ngứa ngáy như có côn trùng bay vào. Tiếc là hắn thiên phú kinh người, tiên linh mạnh mẽ, nhưng lại chưa khai tình khiếu. Hắn càng chưa từng gặp ai dám trêu chọc mình một cách trơ tráo như vậy. Hoàn toàn không có kinh nghiệm, hắn không thể bắt bẻ được lỗi nào của tiểu tiên này.
"Qua đây đi..." Bích Đào lại gọi hắn.
Nàng tựa vào đó, trông không giống như kiệt sức gắng gượng, mà càng giống một hoa khôi tựa cửa mời khách.
Số người lén lút xem trộm ngày một tăng, những tiếng xì xào bàn tán lọt vào tai Minh Quang. Hắn không muốn dây dưa thêm nữa, bèn cất bước về phía Bích Đào, định lấy lại danh sách rồi nhanh chóng rời khỏi đây.
Hắn đi vài bước tới chỗ lan can Bích Đào đang tựa, Bích Đào cũng "ngoan ngoãn" đưa danh sách cho hắn.
Nhưng không ai ngờ rằng, "đăng đồ tử" đi đường phải vịn tường, thở ra cả tơ máu này, vẫn còn can đảm và sức lực để chộp lấy cổ tay hắn lúc hắn nhận lại cuốn sách.
Lần này là nắm chặt cứng lấy xương cổ tay hắn, bởi vì ống tay áo đã bị chính hắn chém đứt rồi!
"Ngươi!" Minh Quang không thể tin nổi mà nhìn Bích Đào.
Bích Đào lại mượn lực kéo tay của hắn, bước về phía hắn hai bước, nghiêng người ngẩng đầu, suýt chút nữa đã ngã vào lòng hắn.
"Xì xì xì..."
"Ồ ồ ồ~"
Tiếng hít hà kinh ngạc xung quanh không hề che giấu.
Màn đầu hoài tống bão* đặc sắc tuyệt vời thế này không thể bỏ lỡ!
*Đầu hoài tống bão: chủ động ngã vào lòng.
Minh Quang lùi lại mấy bước, Bích Đào liền thuận theo lực của hắn mà tiến lên mấy bước. Hắn không tiện bộc phát tiên linh lần nữa, ở khoảng cách này mà hắn ra tay, nàng chắc chắn sẽ chết.
Minh Quang trước nay luôn sống theo quy củ, lấy phép tắc làm thước đo, là tấm gương cho các tiên quân trẻ tuổi của Cổ Tiên tộc, tuyệt đối không có thói quen cậy vào thân phận và năng lực để lạm sát người vô tội. Dù Bích Đào nhiều lần mạo phạm, hắn cũng tuyệt không có ý định gϊếŧ nàng.
Nhất thời ném chuột sợ vỡ đồ, ngược lại còn bị Bích Đào nắm chặt cứng.
Cánh tay hắn thon dài, rắn chắc, gân guốc. Những ngón tay mảnh khảnh của Bích Đào nắm lấy, còn chưa rộng bằng một vòng tay, đầu ngón tay thậm chí không thể vòng qua hết xương cổ tay hắn, vậy mà lại khiến gân xanh hắn nổi lên, cơ bắp căng cứng.
Minh Quang nhíu mày cúi xuống. Đối diện với đôi mắt hoa đào ngước lên đầy ý cười của Bích Đào, hắn bỗng ngẩn người trong giây lát, đến mức quên cả giãy giụa.
Vì lúc nãy gắng gượng chống lại linh áp của Thiên Tiên, thất khiếu của Bích Đào đều chảy máu ở các mức độ khác nhau. Bây giờ máu ở những chỗ khác tạm thời đã lau đi, nhưng hai mắt nàng tơ máu vỡ ra, tuy không chảy thành dòng nhưng lại đọng lại như huyết lệ, trông càng thảm thương hơn.
Đôi mắt hoa đào xinh đẹp lúc này lại ánh lên sắc đỏ và đầy xâm lược của loài dã thú.
Bị một đôi mắt như vậy nhìn chằm chằm, Minh Quang có ảo giác như đang bị mãnh thú săn mồi. Sự tham lam, chiếm đoạt và ác dục giống như của loài thú vật khiến sống lưng hắn bất giác lạnh toát.
Lúc này, Bích Đào lại cất lời, vẫn không nhanh không chậm, giọng nói ôn tồn nhẹ nhàng: "Minh Quang Thiên Tiên, ta ái mộ chàng đã lâu, trằn trọc không yên, ngày đêm mong nhớ, rốt cuộc phải làm thế nào chàng mới chịu ở bên ta?"
"Oa oa oa..." Tiếng kinh ngạc xung quanh sắp biến thành tiếng hét rồi.
Dù sao không phải ai cũng dám đối mặt với một tiên vị cấp cao mà tỏ tình thẳng thừng như vậy, còn ép phải có kết quả cho bằng được.
Đó chính là nhi tử của Tiên Đế!
Minh Quang rất muốn nói: Giữa ta và ngươi, tuyệt đối không có khả năng!
Đây vốn là chuyện hiển nhiên. Cổ Tiên tộc sinh ra vì thiên hạ thương sinh, cho dù có sinh sôi nảy nở cũng là để tạo ra những hậu duệ có tiên linh mạnh mẽ, tiếp tục vì thương sinh mà cống hiến.
Tư dục là có tội, tư tình đáng bị phạt. Hắn là nhi tử Tiên Đế, cho dù tương lai có thê tử, cũng sẽ là người do phụ mẫu hắn cẩn thận lựa chọn, một hậu duệ của Cổ Tiên tộc có thể sinh ra người thừa kế ưu tú hơn.
Giữa bọn họ, tuyệt đối không có khả năng.
Nhưng bị đôi mắt tựa thú hoang kia cố chấp nhìn chằm chằm, nghĩ đến bộ dạng điên cuồng không cần mạng cũng muốn giữ hắn lại của tiểu tiên này, hắn biết nếu nói như vậy, e rằng nàng sẽ còn dây dưa không dứt.
Minh Quang nóng lòng muốn thoát thân, Bích Đào lại tha thiết thúc giục: "Hửm?"
Trong lúc cấp bách, Minh Quang liền nói ra một điều kiện còn khó phá vỡ hơn cả "tuyệt đối không có khả năng".
"...Đợi đến khi ngươi trở thành Huyền Tiên."
Lời nói tựa ngàn vàng, chắc như đinh đóng cột.
"Ồ..." Những người vây xem xung quanh nghe thấy cách nói này, lại một trận xì xào.
Ai ngờ Bích Đào suy nghĩ một lát, lại nghiêm túc gật đầu: "...Được thôi."
Đám đông vây xem đã không còn e dè mà lộ mặt, nghe nàng đồng ý, nhất thời đều cạn lời bật cười.
Tiên kinh có mấy chục vạn thần vị, trong đó Huyền Tiên chưa đến trăm người.
Nàng, một tiểu tiên linh hoang dã do sương sớm trên cây đào tiên ngưng tụ thành, muốn lên được hàng Huyền Tiên chẳng khác nào kẻ ngốc nói mộng.
Rốt cuộc là tự tin ngông cuồng, không biết trời cao đất dày đến mức nào, mới nghĩ rằng chỉ bằng thân phận tiên linh hoang dã của mình mà có thể thăng lên Huyền Tiên, ôm được "mỹ nhân" về?
Nhưng người khác nghĩ sao, khinh bỉ thế nào, Bích Đào chưa bao giờ để tâm.
Hỏi được kết quả rồi, nàng liền thật sự buông cổ tay Minh Quang Thiên Tiên ra, nhường đường cho hắn đi.
Minh Quang như trút được gánh nặng, vội vàng giật lấy danh sách, sải bước qua đầu cầu, "vυ"t" một tiếng hóa thành kim linh bay thẳng về phía Tiên Đế cung ở Quân Thiên.
Minh Quang Thiên Tiên "không dễ chọc" này vừa đi, đám đông vây xem bắt đầu bàn tán sôi nổi.
Có người quen biết Bích Đào liền chạy thẳng về phía nàng, vừa chạy vừa hét: "Bích Đào, cố lên!"
Bích Đào không cố nổi nữa rồi.
Nàng ngã thẳng người xuống mặt cầu Thủy Xuân.
Minh Quang Thiên Tiên rời đi, áp lực tiên linh cũng biến mất. Chiêm Khôi dưới cầu vẫn luôn chờ thời cơ, lúc này liền nhảy thẳng lên cầu Thủy Xuân, một tay ôm chầm lấy Bích Đào đang suýt chút nữa úp mặt xuống đất.
Cũng may là nàng không biến thành tiên tử bánh nướng.
Vừa ôm được người, Chiêm Khôi liền gào lên: "Trời đất, ở Tiên kinh có mấy chục vạn tiên vị, tên này không được thì đổi tên khác! Ngươi... ngươi chỉ đi trêu ghẹo người ta thôi mà, cần gì phải liều mạng như vậy chứ!"
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.