Chương 11: Chính là nàng!

Bình thường muốn gặp hắn một lần cũng khó.

Minh Quang, thân là tiểu nhi tử của Tiên Đế, tuy chưa được chính thức sắc phong chức vị, nhưng Tiên kinh không nuôi người rảnh rỗi, nên hắn thường xuyên nhận công vụ chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Có lúc quá đáng, tám năm mười năm cũng chẳng thấy mặt một lần, nỗi khổ tương tư giày vò đến nát cả tâm can!

Nhưng Bích Đào biết, ít nhất là dạo gần đây, Minh Quang Thiên Tiên sẽ bận rộn ở Tiên kinh.

Mối hiềm khích giữa Cổ Tiên tộc thuộc Thiên tiên vị và các Hậu thiên tiên vị ngày càng khó lòng hàn gắn. Mà đám hậu duệ của các Tiên thiên tiên vị này, ngoại trừ vài tiên quân coi được như Minh Quang hay Băng Luân, còn lại đều có xu thế chồn đẻ ra chuột, đời sau chẳng bằng đời trước.

Vì tiên cách của đám con cháu này đáng lo ngại, việc kế thừa chức vị của cha ông không còn là lẽ dĩ nhiên nữa, nhất là khi số lượng Hậu thiên tiên vị ngày một tăng. Việc bổ nhiệm vào các tiên vị còn trống liên tục nảy sinh tranh cãi.

Vì lẽ đó, Thiên giới và Minh phủ đã cùng nhau tổ chức một cuộc thi "Tuyển Tiên".

Cuộc thi yêu cầu các Tiên thiên tiên vị và Hậu thiên tiên vị cùng nhau hạ giới lịch kiếp "bát khổ", so tài về tín ngưỡng lực và công đức để điều chỉnh lại tiên cách.

Các tiên vị còn trống sẽ lần lượt được công bố trên Ngân Hán Cổ. Hai tháng sau cuộc thi sẽ chính thức bắt đầu, chư tiên đều có thể tham gia, tiên vị sẽ thuộc về người có thuộc tính phù hợp và thực lực mạnh nhất.

Minh Quang Thiên Tiên dạo này phải đi lại khắp Cửu Thiên để lo liệu đủ thứ việc vặt: ghi chép các chức vị còn trống của Lục bộ, lên danh sách người giám sát, người thi cùng và cả người cân bằng vận hành các tiểu thế giới trong cuộc thi.

Hôm nay, trước khi rời khỏi Linh Ngữ cung, Bích Đào đã nhận được tin trên Ngân Hán Cổ rằng tất cả thị giả đi theo Minh Quang đều đã bị hắn phái đi làm việc hết rồi. Hôm nay, một mình hắn sẽ đi qua Hồng Kiều!

Đây quả là một cơ hội ngàn năm có một!

Ít nhất là trong hơn một trăm năm Bích Đào theo đuổi hắn, chưa bao giờ thấy hắn đi một mình.

Nàng vừa hay lại nghe ngóng được hắn đang ở U Thiên. Từ U Thiên về Quân Thiên, ắt phải đi qua cầu Thủy Xuân.

Bích Đào đến cầu Thủy Xuân, trước tiên thay một bộ trang phục cung nga của Hoàng Viêm cung gần đó, cầm một cây chổi, giả vờ quét đất.

Tiên nhân qua lại trên cầu Thủy Xuân không ngớt, ai nấy đều vội vã. Bích Đào đã quét cây cầu đến hai lượt mà Minh Quang Thiên Tiên vẫn chưa xuất hiện.

Nàng đi tới mép nước, dùng đầu chổi gõ gõ lên mặt hồ.

Chẳng mấy chốc, một gương mặt ướt sũng từ dưới nước trồi lên.

Trên gương mặt nhỏ bằng bàn tay, đôi mắt to chiếm một diện tích đáng kể, còn cằm thì nhọn đến độ chỉ cần cúi đầu là có thể tự đâm thủng ngực mình.

Nhưng điều đó không ngăn được việc đây là một tiểu mỹ nhân xinh xắn đáng yêu.

Tiểu mỹ nhân vừa cất lời, giọng đã khàn đặc như tiếng quạ già: "Yên tâm đi Bích Đào, ta đã ban phước khắp cây cầu này rồi!"

Vị tiểu mỹ nhân này là một trong những tiên nga thân thiết nhất của Bích Đào, tên là Chiêm Khôi.

Chiêm Khôi vốn là cá chép gấm thành tiên, tiên lực không mạnh, chỉ ở bậc trung giai Chí Tiên vị, nhưng vận may lại cực tốt.

Mấy tỷ muội thân thiết ngày thường làm gì cũng thích kéo Chiêm Khôi đi cùng, vì có nàng ở bên, mọi việc đều thuận lợi gấp bội.

Hôm nay Bích Đào cố tình dẫn nàng đến cầu Thủy Xuân chính là để mượn vận may ban phước của nàng, hòng chặn đường Minh Quang Thiên Tiên một cách suôn sẻ.

"Nhanh nhanh nhanh, Chiêm Khôi, ban thêm cho ta mấy cái phước lành lên đầu đi, lên tay nữa!"

Bích Đào ghé sát mặt nước, mặt hồ phản chiếu đôi mắt hoa đào của nàng còn long lanh hơn cả sóng gợn, gương mặt tựa phù dung tràn đầy vẻ phấn khích, trông như một con chồn sắp đi trộm gà.

Chiêm Khôi có thể làm bạn thân với Bích Đào, xem ra cũng chẳng phải dạng tốt lành gì.

Nàng ta vừa phun ra những bong bóng ngũ sắc rực rỡ đáp lên người Bích Đào, vừa hiến kế bẩn: "Khó lắm mới thấy Minh Quang Thiên Tiên đi một mình, hay là chúng ta trói hắn lại, đem về núi Độ Sóc để ngươi và hắn tâm sự, bồi đắp tình cảm..."

Nếu nói Bích Đào là sắc đảm bao thiên*, thì Chiêm Khôi chính là vô pháp vô thiên.

*Sắc đảm bao thiên: kẻ vì mê trai mà gan to bằng trời.

Trớ trêu thay, thiên phú của nàng lại là may mắn. Nhiều kế hoạch nghe qua thì đại nghịch bất đạo, như lang như hổ, nhưng cuối cùng nàng đều thực hiện thành công. Điều này khiến lá gan nàng ngày một lớn, đến mức coi trời bằng vung.

Bích Đào: "..." Minh Quang Thiên Tiên chỉ là không thèm chấp nhặt với tiên vị thấp, không muốn khoe khoang thân phận mà cố ý dùng tiên linh uy hϊếp kẻ khác, chứ hắn đâu có yếu đến mức mặc cho người ta xâu xé.

Nếu Bích Đào có bản lĩnh bắt cóc được Thiên Tiên thì một trăm năm trước Minh Quang đã bị nàng trói về nhà rồi, có khi giờ con của cả hai cũng đã ra đời.

Chiêm Khôi tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối.

Bích Đào không nhịn được cười, dùng đầu chổi gõ vào cái trán to ngốc nghếch của Chiêm Khôi, ra hiệu cho nàng ta lặn xuống nước tiếp tục ban phước, còn mình thì lại bắt đầu quét đất.

Hoàng thiên không phụ lòng người, lần này mới quét được nửa chừng, Minh Quang Thiên Tiên đã xuất hiện!

Hắn vẫn chưa biết mình sắp phải đối mặt với một đăng đồ tử đáng sợ thế nào khi đi một mình.

Hắn từ U Thiên hóa linh đáp xuống đất, cất bước lên Hồng Kiều.

Hắn vận một thân pháp bào màu xanh, dáng đi phiêu dật như mây, tựa có linh phong quấn quanh. Mái tóc dài được búi lên một nửa, trên vai áo bào thêu văn Linh Diệu hình hai con chim kim ô rực lửa đang tung cánh, tượng trưng cho quyền thống ngự tối cao. Phong thái như ngọc, khí thế như hồng.

Trong tay hắn cầm một cuốn danh sách bằng da thuộc có hoa văn chim ngọc loan, dùng để ghi lại những người tham gia cuộc thi ở U Thiên. Hắn cũng vội vã như bao tiên nhân qua lại khác, không hề liếc mắt nhìn ngang, càng không thấy một người như Bích Đào.

Công sức ngụy trang coi như bỏ đi.

Nếu không phải vì những cây Hồng Kiều nối liền Cửu Thiên không thể dùng phép bay qua mà phải đi bộ, thì hắn đã sớm hóa linh về thẳng Quân Thiên rồi.

Nào ngờ, hắn vừa sải bước đến giữa cầu Thủy Xuân, tiểu cung nga đang cúi đầu hành lễ bỗng dưng "ra tay". Ống tay áo rộng thùng thình buông thõng bên hông Minh Quang đã bị túm chặt!

Cả đời này Minh Quang hiếm khi gặp phải chuyện có kẻ dám tự tiện chạm vào mình mà chưa được cho phép. Vài lần ít ỏi đó quả thực khiến hắn khắc cốt ghi tâm.

Giật mình, linh áp bùng phát, tiên linh của bậc Thiên Tiên lập tức lan tỏa ra xa hàng trăm trượng.

Chiêm Khôi đang lén lút làm trò dưới nước bị tiên linh này va phải, lập tức ngất xỉu. Nàng ta sủi lên một chuỗi bong bóng, hiện nguyên hình là một con cá chép gấm, lật ngửa bụng, biến thành một "con cá chết trợn mắt" trôi theo dòng nước.

Ở bên cạnh Minh Quang, Bích Đào là người chịu ảnh hưởng nặng nhất, phun ra một ngụm máu tươi ngay tại chỗ. Nhưng vì kịp thời kết thành Di Linh trận, nàng vẫn gắng gượng chịu đựng được đòn này.

Thế nhưng, một Linh Tiên chống lại linh áp của Thiên Tiên quả là sống dở chết dở. Dù đã ngã quỵ xuống đất, nàng vẫn nhất quyết không buông tay!

May mà Minh Quang Thiên Tiên nhanh chóng hoàn hồn, thu lại tiên linh. Hắn khẽ nhíu mày, cúi xuống nhìn kẻ đột nhiên túm lấy mình. Một lát sau, chân mày hắn khẽ giật, đôi mắt sâu như vực thẳm ánh lên vẻ kinh ngạc.

Suýt chút nữa hắn lại dùng tiên linh đè ép lần nữa.

Là nàng.

Chính là nàng!

Nhân lúc Minh Quang Thiên Tiên chưa kịp định thần, Bích Đào nhanh như chớp gỡ tay hắn ra, giật lấy cuốn danh sách da thuộc có hoa văn chim ngọc loan trong tay hắn, nhét vào vạt áo trước ngực mình.

Một luồng khí tanh ngọt trào lên cổ họng, nhưng Bích Đào lại cong môi cười rạng rỡ.

He he he he he.

Xem thử không có danh sách thì hắn đi đâu!

Tay Minh Quang trống không, ngón tay hắn vội rụt vào trong tay áo, nắm chặt lại, đốt ngón tay kêu răng rắc. Mu bàn tay lại nổi đầy gân xanh, dường như trên những ngón tay thon dài vẫn còn lưu lại cảm giác khó tả khi bị gỡ ra bất ngờ lúc nãy.

Nếu hắn là một sinh vật có lông, có lẽ lúc này toàn bộ lông lá trên người đã dựng đứng cả lên rồi.

Thế nhưng, vẻ mặt hắn vẫn lạnh lùng nghiêm nghị, bát phong bất động. Hắn liếc nhìn Bích Đào, dùng uy thế vô hình ép nàng phải sợ hãi, ngoan ngoãn trả lại danh sách.

Chiêu này của hắn ở Thiên giới trước nay chưa từng thất bại. Thân là con của Tiên Đế, chư tiên vốn đã nể hắn một bậc. Bên cạnh lại thường có người phát ngôn, ai nấy đều như biết đọc suy nghĩ, chỉ cần hắn muốn làm gì, ngay lập tức có người thay hắn lên tiếng. Hắn chỉ cần giữ vẻ mặt lạnh lùng là được, cần gì phải tự mình động tay động miệng?

Tiếc là hắn đã đánh giá quá thấp sự mặt dày và liều lĩnh của một kẻ háo sắc.

Bích Đào đã dám dùng thân thể Linh Tiên để nửa đường "cướp giật", dám để cả Tiên kinh biết nàng có ý đồ bất chính với hắn, còn cố ý dung túng cho những lời đồn thổi về hai người lan xa, lẽ nào nàng lại sợ vẻ mặt lạnh của hắn sao?

Bích Đào ấn nhẹ cuốn danh sách trong lòng, vịn vào lan can cầu Thủy Xuân đứng thẳng dậy. Nàng thậm chí không quên tiện tay tỏa ra mộc linh dọc theo thân cầu để chữa trị cho những sinh vật vừa bị vạ lây và cả cô bạn tốt Chiêm Khôi của mình.

Cùng lúc đó, nàng giơ tay kia lên lau vệt máu nơi khóe miệng, ánh mắt nhìn Minh Quang quả thực sáng lên tia nhìn xanh lè của loài sói!

"Chàng đã lâu không nhìn thẳng vào ta như vậy." Bích Đào khẽ nói.

Minh Quang: "..."

Hắn không đáp lời, dời tầm mắt đi nơi khác, rất muốn lập tức hóa linh bỏ chạy.

Nhưng hắn nghĩ đến cuốn danh sách của U Thiên không dễ lấy. U Thiên toàn là Hậu thiên tiên vị, trước nay vẫn không hòa hợp với Cổ Tiên tộc của họ. Những tiên vị nhờ công đức mà thăng thiên này có xuất thân phức tạp, tam giáo cửu lưu đủ cả, tính tình thường căm ghét cái ác ra mặt, thẳng thắn bộc trực, ngũ uẩn cường thịnh, khó lòng thuần hóa.

*Ngũ uẩn: sắc, thụ, tưởng, hành, thức - năm yếu tố tạo thành con người theo Phật giáo; Ngũ ấm sí thịnh: ý nói du͙© vọиɠ, cảm xúc mạnh mẽ.

Trước đó, mấy người Băng Luân đến U Thiên lấy danh sách, không những không lấy được mà còn suýt đánh nhau một trận trước cuộc thi. Nếu không phải hắn là nhi tử Tiên Đế, lại là một trong những người đứng ra tổ chức cuộc thi Tuyển Tiên này nên còn có chút thể diện. Lần này mà phải nhờ các tiên trưởng tại vị ra tay thì thật mất mặt.

Minh Quang nhất thời tiến thoái lưỡng nan. Hắn gần như chưa từng gặp phải tình huống thế này.

Hắn cúi mắt nhìn tiểu tiên cá chép gấm dưới cầu Thủy Xuân sau khi hấp thụ mộc linh đã biến lại thành hình người, phun ra một chuỗi bong bóng rồi lặn xuống đáy nước. Hắn mím chặt môi, không biết phải phản ứng ra sao. Thậm chí, hắn còn có một thôi thúc muốn nhảy khỏi cầu, chui tọt xuống nước cùng với con cá chép kia.

"Minh Quang, sao chàng lại không nhìn ta nữa?"

Bích Đào cười như một con cáo đã dồn được gà vào chuồng, sắp sửa đắc thủ. Nàng từ từ lại gần, giọng điệu dịu dàng, từng bước dẫn dắt: "Chàng nói chuyện với ta đi mà, chúng ta quen biết nhau lâu như vậy rồi. Ta thích chàng, chàng có biết không?"

Minh Quang cảm thấy hơi khó thở.

Trên Cửu Trùng Thiên này còn ai mà không biết chứ?

Những lời đồn đại đó lan xa đến mức chính Minh Quang nghe được cũng thấy hoang đường.

Giọng Bích Đào trầm thấp dịu dàng, uyển chuyển đến mức có thể uốn ra thành sóng, lại hỏi: "Ta nghe nói cuộc thi Tuyển Tiên sẽ diễn ra sau hai tháng nữa, dạo này chắc chàng bận lắm nhỉ? Có mệt không?"

Minh Quang nín thở không nói, sợ nếu hít vào sẽ bị "sóng thần" mà một mình tiểu tiên này khuấy lên làm cho sặc chết. Hắn chỉ mải miết nhìn xuống mặt nước.

Hắn muốn cướp lại cuốn danh sách đó thì quá dễ, khoảng cách thực lực giữa hai người tựa trời với vực.

Nhưng hắn nghĩ đến nơi nàng cất danh sách, muốn đoạt lại, ắt phải dùng phép cách không thủ vật (lấy đồ vật từ xa) làm rách vạt áo của nàng hoặc đánh nàng ngất đi rồi lấy ra. Cách nào cũng không ổn cả.

Mắt hắn bị những gợn sóng dưới cầu Thủy Xuân làm cho muốn lóa đi.

Hắn đành tạm thời ép mình giả điếc làm ngơ, chỉ mong nàng nói đủ rồi sẽ trả lại đồ cho mình.

Thế nhưng, kẻ háo sắc trêu ghẹo nam nhi nhà lành thì làm gì có lúc nào là đủ?

Bích Đào cũng chẳng bận tâm việc Minh Quang không trả lời, thậm chí không nhìn mình. Nàng biết rõ nhất tính tình hắn cổ hủ, cứng nhắc, chẳng khác gì một tấm ván quan tài biết đi.

Nhưng hắn đẹp trai mà!

Bích Đào đã lặng lẽ di chuyển đến gần hắn.

Hắn có sống mũi cao thẳng, môi mỏng, mày rậm đen nhưng khoảng cách giữa hai đầu mày lại hẹp, hốc mắt sâu, con ngươi màu vàng nhạt. Vốn dĩ đây là một tướng mạo cực kỳ bạc tình, lạnh lùng. Thế nhưng, khi nhìn gần từ dưới lên, sống mũi cao vυ"t như đỉnh núi, đường viền hàm góc cạnh rõ ràng, ngay cả khóe miệng hơi trễ xuống cũng có chút đáng yêu.

Bích Đào ngắm nốt ruồi son dưới cằm hắn, tim đập thình thịch.

Với độ cao và góc nhìn này của nàng, chỉ cần nhón lên là có thể hôn trúng nốt ruồi son nho nhỏ ấy.

Nếu không phải vì tiên lực của Minh Quang phi thường, lại đang trong tình thế "mông cọp" không thể sờ vào, nàng thật sự muốn đưa tay vuốt ve bên cổ hắn, đo thử sống mũi và cằm của hắn.

Có lẽ ánh mắt của Bích Đào ngày càng trắng trợn, trắng trợn đến mức Minh Quang cũng cảm nhận được sự xâm lược. Hắn nghiêng đầu liếc nhìn nàng, nhưng lại bị dáng vẻ si mê của nàng làm cho toàn thân căng cứng.

Tuy từ lúc Minh Quang đáp xuống đất đến giờ chưa được bao lâu, chỉ qua vài câu nói, Bích Đào cũng chưa thực sự làm gì quá đáng, chỉ nhìn hắn thôi.

Nhưng dưới ánh nhìn nóng rực của nàng, Minh Quang cảm thấy như đang ở trong dung nham nóng chảy, mỗi một khoảnh khắc trôi qua dài tựa ngàn năm.

Thôi bỏ đi, danh sách cứ để Băng Luân bọn họ tới chỗ nàng lấy sau vậy!

Minh Quang sải bước về phía đầu kia của cầu Thủy Xuân, vừa đi vừa kết ấn, chỉ chờ rời khỏi mặt cầu là lập tức dùng phép thuật trốn đi!

Nhưng Bích Đào lúc nào cũng chú ý đến hắn, đương nhiên phát hiện ý định bỏ chạy của hắn. Lợi dụng việc trên cầu Thủy Xuân không thể trực tiếp hóa linh, Bích Đào lại giở trò cũ, níu chặt lấy ống tay áo rộng đang buông thõng của hắn.

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.