Kết quả của nó đã gây ra một cơn chấn động còn lớn hơn cả dự kiến. "Thiên tài Đơn Hỏa Linh Căn" đương nhiên là tin tức lớn, nhưng tin tức còn lớn hơn là "Thiên tài đó đã từ chối Đao và chọn một thanh Kiếm sắt vụn."
Trong vài giờ, toàn bộ Phủ Thừa tướng đều đang bàn tán về Kiếm lý mà vị tiểu thư năm tuổi Tống Sơ đã nói trên lễ đài.
"Đao là bá đạo, Kiếm là tinh diệu..." "Một hài tử năm tuổi... thật không thể tin được..." "Xem ra Tống gia chúng ta thật sự sắp có một Kiếm tu đầu tiên rồi." "Nhưng... Kiếm tu Đơn Hỏa Linh Căn? Lấy ai làm sư phụ? Gia chủ cũng là Đao tu."
Khi sự phấn khích ban đầu qua đi, nan đề thực sự mới xuất hiện.
Cũng như những lời bàn tán đó, Tống Khải, vị Gia chủ của Tống gia cũng đang đau đầu vì chính vấn đề này.
...
Thư phòng của Gia chủ. Hương đàn hương thoang thoảng. Tống Sơ đang ngồi ngay ngắn trên một chiếc ghế gỗ đôn, hai chân nhỏ bé lơ lửng, không chạm đất. Nàng đang đối mặt với phụ thân của mình.
Tống Khải không còn vẻ nghiêm nghị của một Thừa tướng, cũng không có sự phấn khích trên lễ đài. Giờ đây, trong mắt ông là sự tự hào vô bờ nhưng xen lẫn là một nỗi lo lắng và áy náy sâu sắc.
Ông lên tiếng, phá vỡ sự im lặng: "A Sơ, hôm nay con làm rất tốt. Tốt hơn cả những gì phụ thân mong đợi. Con đã chứng minh cho ta thấy ngộ tính của con. Nhưng... chính vì vậy, phụ thân mới cảm thấy hổ thẹn."
Tống Sơ nghiêng đầu, không nói gì. Nàng biết ông sắp nói đến điểm mấu chốt. Nàng đã đoán trước được nan đề này.
Tống Khải thở dài, một cái thở dài của vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ: "Con nói đúng. Đao và Kiếm là hai con đường hoàn toàn khác nhau. Ta là một Đao tu. Toàn bộ công pháp mà Tống gia chúng ta tự hào nhất, "Liệt Hỏa Cuồng Đao", bộ vũ kỹ trấn tộc đều là dành cho Đao. Ta... không thể dạy con về Kiếm."
Ông nhìn con gái mình, ánh mắt vốn luôn uy nghiêm như núi giờ đây lại lộ rõ vẻ áy náy: "Phụ thân... không thể dạy con."
Một thiên tài, có ngộ tính, có linh căn. Nhưng... không có người chỉ dẫn. Đây là bi kịch lớn nhất của một tu sĩ.
Tống Sơ vẫn im lặng. Nàng chờ đợi. Phụ thân của nguyên chủ, Tống Khải là một người quyết đoán, ông sẽ không chỉ nói đến đây.
Quả nhiên, Tống Khải tiếp tục: "Nhưng ta sẽ không để tài năng của con bị lãng phí."
Ông lấy ra hai thứ từ nhẫn trữ vật của mình.
Thứ nhất là một miếng ngọc giản màu đỏ nhạt, cũ kỹ.
"Đây là Hỏa Vân Kiếm Quyết. Là một bộ công pháp Hỏa hệ dùng Kiếm mà ta tình cờ có được nhiều năm trước trong một lần tiêu diệt thổ phỉ. Nó... cũng là công pháp Hỏa hệ Kiếm tu duy nhất mà ta có."
Giọng ông có chút không chắc chắn, thậm chí là xấu hổ: "Nó có thể... hơi thô sơ. Phẩm cấp chỉ là Hoàng cấp Hạ phẩm. Con... hãy dùng tạm nó để nhập môn."
Một Gia chủ của đệ nhất Tu tiên Gia tộc lại chỉ có thể đưa cho đứa con gái thiên tài của mình một bộ công pháp Hoàng cấp Hạ phẩm. Đây là một sự sỉ nhục. Ở tu tiên giới Đại lục công pháp và pháp khí được chia làm ba cấp là Hoàng cấp, Huyền cấp và Đỉnh cấp, mỗi cấp lại chia thành các phẩm cấp nhỏ là hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm và cực phẩm. Đương nhiên vẫn còn có những cấp cao hơn nhưng nó thuộc về thiên giới, có một một số trường hợp đặc biệt những công pháp này vẫn có thể xuất hiện ở hạ giới.
Tống Sơ đưa hai tay nhận lấy. Nàng không chê. Nàng biết đây là tất cả những gì ông có thể làm. "Nữ nhi cảm ơn phụ thân."
Thứ hai là một tấm thẻ bài bằng đồng thau, khắc chữ Tống.
Ông nói: "Đây là lệnh bài ra vào "Tàng Kinh Các" của Tống gia. Con đã năm tuổi, đã có linh căn, con có quyền vào đây. Ta đặc cách cho con, con có thể tùy ý đọc tất cả sách ở tầng một và tầng hai. Tầng một chỉ là những sách lý luận cơ bản và tạp ký. Tầng hai là các vũ kỹ Hoàng cấp cấp thấp. Nhưng phụ thân tin, một người có thể nói ra Kiếm lý như con, có lẽ... sẽ tìm thấy con đường của mình trong đó."
Ông nhìn nàng với ánh mắt sâu thẳm. Tống Khải đã đặt cược. Ông cược vào ngộ tính yêu nghiệt của con gái mình.
Tống Sơ đứng dậy, cúi đầu thật sâu. Nàng không nói lời hứa hẹn sáo rỗng. Nàng chỉ nói: "Nữ nhi... sẽ không để phụ thân thất vọng."
...
Ngay đêm đó, Tống Sơ trở về hoa viên của mình. Nàng ra lệnh cho Lý ma ma và các nha hoàn không được vào quấy rầy, sau đó đóng chặt cửa phòng.
Nàng ngồi xếp bằng trên giường, đặt ngọc giản Hỏa Vân Kiếm Quyết lên trán. Một dòng thông tin lập tức tràn vào Thức hải của nàng.
Mười lăm phút sau, nàng mở mắt ra. Khuôn mặt nhỏ bé của nàng nhăn lại, lộ rõ vẻ thất vọng.
001 đột nhiên lên tiếng trong Thức hải, giọng đầy vẻ chê bai: [Báo cáo Ký chủ, phân tích công pháp hoàn tất. "Hỏa Vân Kiếm Quyết": Phẩm cấp Hoàng cấp Hạ phẩm. Lộ trình vận chuyển linh khí có mười ba chỗ sai sót. Tỷ lệ vận hành Linh lực: ba mươi hai phần trăm. Tỷ lệ tổn thương Kinh mạch: bốn mươi lăm phần trăm. Đánh giá: Phế phẩm.]
Tống Sơ hoàn toàn đồng ý. Nàng không cần 001, chỉ cần dùng ngộ tính của mình, nàng cũng có thể suy diễn ra sự phi lý trong bộ công pháp này. Nó cố gắng ép buộc Hỏa linh lực, vốn bá đạo phải đi theo một lộ trình vòng vèo, yếu ớt của Kiếm.
Tống Sơ lẩm bẩm: "Tu luyện cái này, chưa đến Trúc Cơ, kinh mạch đã vỡ nát một nửa rồi."
Đây chính là nan đề. Hỏa hệ Kiếm tu. Quá hiếm, hiếm đến mức không có công pháp tử tế nào ở hạ giới.
Phụ thân không giúp được nàng.
Tống Sơ đứng dậy: "Vậy thì... Ta tự giúp mình."
Nàng cầm theo lệnh bài bằng đồng thau và thanh trường kiếm mỏng gỉ sét mà nàng đặt tên là Sơ Tâm đi thẳng đến Tàng Kinh Các.
Tàng Kinh Các là một tòa tháp chín tầng, cổ kính và uy nghiêm, nằm ở khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt nhất phủ Thừa tướng.
Tống Sơ đưa lệnh bài, vượt qua vị trưởng lão gác cửa. Vị trưởng lão này chính là Tam trưởng lão đã mắng nàng trên lễ đài. Khi thấy nàng, ông chỉ hừ lạnh một tiếng nhưng vẫn để nàng vào.
Tống Sơ mặc kệ ông ta. Nàng bước vào tầng một.
Tầng một rất rộng nhưng không có công pháp. Đúng như phụ thân nàng nói, ở đây chỉ có... sách. Hàng ngàn, hàng vạn cuốn sách bằng da thú, thẻ tre, giấy da...
Lịch sử Đại lục. Phân tích Linh căn. Thảo mộc Đại toàn. ...Và hàng ngàn cuốn Tạp ký và Gia phả cũ nát.
Một người bình thường sẽ thất vọng. Nhưng Tống Sơ... lại mỉm cười.
Đây là biển kiến thức. Nàng vẫn còn chưa dẫn khí nhập thể nên những cuốn sách này rất phù hợp với nàng.
Nàng bắt đầu đọc. Nàng đọc như một con quái vật. Hệ thống 001 giúp nàng quét và lưu trữ thông tin.
Một ngày... Hai ngày...
Nàng gần như "ăn dầm nằm dề" ở tầng một, khiến các trưởng lão phải kinh ngạc. Nàng không hề đi lên tầng hai để tìm vũ kỹ. Nàng chỉ đọc "rác rưởi".
Vào buổi chiều ngày thứ ba, khi nàng đang ở một góc khuất nhất, bụi bặm nhất, nơi chứa "Gia phả và Tổ huấn đã bị hư hỏng" thì...
Rung...
Thanh Sơ Tâm đeo bên hông nàng đột nhiên rung lên. Rất nhẹ.
Tống Sơ sững sờ. Nàng dừng lại. Ba ngày nay, nó không hề có phản ứng.
Rung... Rung...
Nó càng rung mạnh hơn khi nàng tiến lại gần một cái giá sách bằng gỗ lim, sắp sập.
Tống Sơ thầm hỏi trong Thức hải: "Ngươi... đang phản ứng với cái gì?"
Ánh mắt nàng quét qua đống thẻ tre mục nát. Và rồi, nàng nhìn thấy nó.
Bị nhét trong một kẽ hở giữa hai cuốn gia phả dày cộp là một cuộn thẻ tre cũ kỹ, đã gãy mất một nửa, dây buộc bằng da thú đã sắp đứt. Nó không có tên. Nó quá cũ, quá nát, đến mức người ta còn không buồn ghi vào danh mục.
Tống Sơ hít một hơi. Nàng vươn bàn tay nhỏ bé của mình ra.
Ngay khi ngón tay nàng... chạm vào cuộn thẻ tre đó...
ONG!
Thanh Sơ Tâm bên hông nàng đột nhiên tự động bay ra khỏi vỏ!
Nó bay lơ lửng trước mặt Tống Sơ, mũi kiếm chỉ thẳng vào cuộn thẻ tre, rung lên bần bật.
Và rồi...
Cuộn thẻ tre nát đó tự động mở ra. Một chữ Hán cổ, bằng Hỏa tự, màu vàng kim rực rỡ từ từ bay ra từ cuộn tre...
Và bay thẳng vào trán của Tống Sơ.
Ầm!
Một luồng khí tức cổ xưa, bá đạo và uy nghiêm... tràn ngập Thức hải của nàng.
[Phát hiện Công pháp Thượng cổ! Không rõ cấp bậc! "Phần Thiên Kiếm Quyết" - Bản tàn!]