Chương 6: Ngộ Tính Của Kiếm

Cả quảng trường luyện võ, nơi vừa mới ồn ào náo nhiệt vì "Đơn Hỏa Linh Căn", giờ đây lại rơi vào một sự im lặng kỳ lạ.

Tĩnh lặng như tờ.

Tất cả mọi người, từ các trưởng lão râu tóc bạc phơ ở hàng ghế đầu đến các thành viên chi thứ đang đứng ở xa, đều nhìn chằm chằm vào hai thứ: Thanh trường kiếm mỏng manh, gỉ sét trên tay Tống Sơ và khuôn mặt đang cứng lại như đá của Gia chủ Tống Khải.

Ba từ "Con thích... Kiếm" phát ra từ một đứa trẻ năm tuổi, vang vọng trong sự im lặng, rõ ràng đến chói tai.

"Hồ đồ!"

Một trưởng lão râu tóc bạc phơ, Tam trưởng lão, người phụ trách kho vũ khí của Tống gia là người đầu tiên không nhịn được mà lên tiếng. Ông đập mạnh tay xuống bàn trà bên cạnh, giọng nói đầy tức giận: "Tiểu thư, đó không phải là đồ chơi! Đó là vũ khí bản mệnh sẽ đi theo con cả đời! Đao! Đao mới là con đường của Tống gia chúng ta! Phủ Thừa tướng từ trước đến nay, lấy Đao lập uy, lấy Đao bảo vệ Yên Quốc!"

Một người khác hùa theo: "Đúng vậy. Hơn nữa, tiểu thư là Đơn Hỏa Linh Căn. Hỏa linh căn vốn chí cương chí dương, bá đạo vô song, phải dùng trọng đao mới có thể phát huy sức mạnh hủy thiên diệt địa của nó. Dùng một thanh kiếm mỏng... khác gì dùng dao mổ trâu để cắt giấy? Lãng phí! Quá lãng phí thiên phú!"

Tiếng xì xào nổi lên, ngày càng lớn: "Chắc là trẻ con, thấy cái nào nhẹ thì cầm..." "Haiz, thiên tài thì thiên tài nhưng tầm mắt vẫn chỉ là của một đứa trẻ năm tuổi." "Gia chủ Tống Khải chắc chắn thất vọng lắm. Con gái Đao Thánh... lại đi chọn một thanh kiếm sắt vụn."

Tống Liệt, sáu tuổi, con trai Nhị phòng lúc này lại lộ vẻ vui sướиɠ. Hắn vốn ghen tị với Đơn Hỏa Linh Căn của Tống Sơ nhưng giờ thì hắn cười khẩy: "Đồ ngốc! Chọn một thanh kiếm phế vật! Xem ra sau này, người đứng đầu thế hệ trẻ của Tống gia... vẫn phải là ta!"

Những lời bàn tán như ong vỡ tổ nhưng không lời nào lọt vào tai Tống Sơ.

Nàng chỉ nhìn một người. Phụ thân nàng, Tống Khải.

Tống Khải đang thất vọng. Ông không tức giận. Mà là thất vọng, xen lẫn một tia bối rối. Ông là Gia chủ nhưng ông cũng là một người cha. Ông đã chuẩn bị sẵn một bộ Đao pháp tâm đắc nhất của mình, dự định tối nay sẽ đích thân truyền dạy cho con gái.

Nhưng nàng lại chọn Kiếm. Không chỉ là Kiếm mà còn là một thanh kiếm sắt phế thải, tầm thường.

Ông cố gắng giữ giọng ôn hòa, bước xuống khỏi lễ đài, đi về phía nàng: "A Sơ."

Cả quảng trường lập tức im bặt khi Gia chủ di chuyển. Ông quỳ một chân xuống, một hành động khiến các trưởng lão kinh ngạc. Ông đang đặt mình ngang tầm mắt với con gái mình.

Ông nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy, bình tĩnh của nàng: "Nói cho phụ thân biết. Tại sao con lại chọn nó?"

Ông chỉ vào thanh kiếm sắt: "Nó mỏng manh, gỉ sét, không có một tia linh khí. Nó chỉ là phế vật. Thanh trọng đao kia... nó được rèn từ Thiết Tinh ngàn năm, là vũ khí tốt nhất mà phụ thân có thể tìm thấy cho con ở Luyện Khí kỳ. Tại sao con không chọn nó?"

Đây là một bài kiểm tra. Nếu nàng nói "vì nó nhẹ" hay "vì nó đẹp", ông sẽ lập tức lấy thanh kiếm ra khỏi tay nàng và đặt cây đao vào. Thiên phú không thể bị lãng phí vì sự bướng bỉnh của trẻ con.

Cả quảng trường nín thở.

Tống Sơ biết đây là cửa ải đầu tiên. Nàng phải thắng. Nàng đã đồng bộ linh hồn. Nàng cảm nhận được sự thuần khiết và ngộ tính của nguyên chủ và nàng dùng trí tuệ xã hội của mình để biến nó thành vũ khí.

Nàng hít một hơi, bàn tay nhỏ bé nắm chặt chuôi kiếm. Nàng nhớ lại ký ức của nguyên chủ. Nhớ lại cảnh thanh trọng đao của nàng bị Bùi Dịch đánh gãy.

Nàng nói, giọng vẫn non nớt: "Phụ thân, con biết thanh đao kia rất tốt. Nó rất mạnh."

Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy, bình tĩnh đến lạ thường nhìn thẳng vào mắt Tống Khải: "Nhưng đao là để chém. Là để áp đảo. Nó dùng sức mạnh để phá vỡ mọi phòng ngự của kẻ khác. Nhưng..."

Nàng dừng lại: "Nếu người khác mạnh hơn con thì sao? Nếu con không thể áp đảo được họ? Vậy có phải... Đao sẽ bị gãy không?"

Trong đầu Tống Khải vang lên một tiếng nổ. Ông sững sờ: "Đao bị gãy?"

Đây là cảnh giới gì? Một đứa trẻ năm tuổi, chưa từng tu luyện đã nghĩ đến việc thất bại?

Các trưởng lão vốn đang xem thường giờ cũng phải nín thở, lắng nghe.

Tống Sơ tiếp tục, giọng nói vẫn đều đều: "Kiếm... thì khác."

Nàng giơ thanh kiếm sắt mỏng lên, trông nó thật yếu ớt dưới ánh mặt trời.

"Nó là để đâm. Là để xuyên phá. Nó không cần áp đảo. Nó không cần phải mạnh hơn kẻ địch. Nó chỉ cần... tìm ra kẽ hở. Cho dù kẻ địch có mạnh như một ngọn núi, áo giáp có dày như thành trì. Chỉ cần tìm đúng một kẽ hở nhỏ nhất... một kiếm là đủ."

Nàng quay sang nhìn Tam trưởng lão:

"Trưởng lão nói Hỏa linh căn của con rất bá đạo. Nhưng nếu bá đạo mà không đánh trúng... thì có ích gì? Kiếm... có thể giúp con đưa ngọn lửa của mình đến đúng nơi nó cần đến. Nhanh nhất, chính xác nhất và... chí mạng nhất."

Nàng quay lại nhìn Tống Khải, kết luận một câu:

"Đao là bá đạo. Nhưng Kiếm là tinh diệu. Con không muốn bá đạo. Con muốn... chí mạng."

Cả quảng trường lại một lần nữa im phăng phắc.

Tam trưởng lão há hốc mồm, râu run run. Tinh diệu? Chí mạng? Đây là kiếm lý! Đây là cảnh giới mà vô số Kiếm tu cả đời cũng không ngộ ra được! Một đứa trẻ năm tuổi lại có thể tự mình ngộ ra điều này?

Tống Khải nhìn chằm chằm con gái mình trong mười giây. Sự thất vọng trong mắt ông biến mất. Sự bối rối cũng tan đi. Thay vào đó là một sự chấn động kinh hoàng, một sự phức tạp và cuối cùng là một tia sáng rực rỡ.

Ông đã sai. Họ chỉ thấy Đơn Hỏa Linh Căn của nàng. Họ không thấy... thứ còn đáng sợ hơn cả linh căn. Đó là ngộ tính! Một ngộ tính yêu nghiệt, một ngộ tính nghịch thiên!

Một người có thể nói ra kiếm lý như vậy thì dù nàng chọn một cọng cỏ... cọng cỏ đó cũng sẽ trở thành thần binh lợi khí!

Tống Khải đột nhiên bật cười. Ông đứng thẳng dậy, ngửa mặt lên trời, cười lớn. Tiếng cười sảng khoái, vang dội khắp cả Phủ Thừa tướng: "Ha! Ha ha ha! Tốt! Tốt lắm!"

Ông quay lại, vỗ mạnh vào vai Tam trưởng lão đang ngẩn ngơ bên cạnh: "Nghe thấy chưa? Con gái ta nói: Tinh diệu! Chí mạng! Các người còn muốn dạy nó cái gì nữa?"

Ông quay lại, nhìn Tống Sơ với ánh mắt hoàn toàn mới. Một ánh mắt của sự trân trọng tuyệt đối: "Được! Con đã chọn nó. Vậy thì hãy chứng minh cho ta thấy."

Ông nói lớn, để mọi người đều nghe thấy, như một lời tuyên bố của Gia chủ: "Từ hôm nay, Tống Sơ sẽ tu Kiếm! Tống gia chúng ta... có lẽ nên có một Kiếm tu đầu tiên! Một Kiếm tu Đơn Hỏa Linh Căn!"

Tống Sơ cúi đầu: "Tạ phụ thân."

Nàng nắm chặt thanh Sơ Tâm. Nó lạnh lẽo.

Nhưng trái tim nàng thì đang nóng rực. Bước đầu tiên... đã thành công.