Chương 5: Đao Hay Kiếm?

Giọng nói của 001 vang lên trong Thức hải của Tống Sơ, ngay trước khi cánh cửa gỗ lim chạm khắc tinh xảo mở ra: [Đồng bộ Ký ức Sơ cấp đã hoàn tất. Ngươi có thể hiểu và nói ngôn ngữ của thế giới này. Tính cách của nguyên chủ vốn đã trầm lặng và trưởng thành sớm do ngộ tính cao. Sự bình tĩnh của ngươi sẽ không gây ra nghi ngờ.]

"Kẽo..."

Một tốp năm, sáu nha hoàn mặc áo lụa xanh nhạt, đầu búi tóc gọn gàng, nối đuôi nhau bước vào. Họ di chuyển nhẹ nhàng, không một tiếng động thừa. Dẫn đầu là Lý ma ma, vυ" nuôi đã chăm sóc nàng từ nhỏ.

Lý ma ma mỉm cười, giọng đầy cưng chiều: "Tiểu thư, người dậy rồi sao? Hôm nay người dậy sớm hơn mọi ngày."

Các nha hoàn khác nhanh chóng tản ra, người bưng thau nước ấm bằng đồng thau, người cầm khăn lụa tơ tằm, người chuẩn bị một bộ váy gấm trắng viền lông thỏ tuyết cực kỳ tinh xảo.

Tống Sơ gật đầu, không nói gì. Nàng vẫn đang cố gắng kiểm soát cơ thể năm tuổi này. Nàng cố gắng bắt chước vẻ trầm lặng như hệ thống đã nói.

Nàng để mặc các nha hoàn thuần thục giúp mình vệ sinh cá nhân. Khi làn nước ấm chạm vào mặt, nàng cảm nhận được sự chân thực của cuộc sống mới.

Sự xa hoa này không khiến nàng vui sướиɠ, mà chỉ thấy nặng trĩu. Nàng nhớ lại ký ức của nguyên chủ. Tất cả những thứ này, sau mười lăm năm nữa, sẽ bị nhuộm đỏ bởi máu. Phủ Thừa tướng bị thiêu rụi. Tống gia diệt môn.

Lý ma ma thấy nàng im lặng, chỉ nghĩ là nàng còn ngái ngủ liền vừa chải mái tóc đen mềm như tơ của nàng vừa vui vẻ nói: "Tiểu thư phải nhanh lên một chút nhé. Hôm nay là đại lễ của gia tộc! Người đã tròn năm tuổi, hôm nay là ngày người được kiểm tra linh căn và chọn vũ khí!"

Bàn tay đang chải tóc của Lý ma ma chợt khựng lại. Tống Sơ cũng cứng người.

Đến rồi. Sự kiện đầu tiên trong ký ức.

Nàng lặp lại, giọng nói non nớt nhưng lại có một sự bình tĩnh không hợp tuổi: "Kiểm tra linh căn... và chọn vũ khí."

Lý ma ma cười, không nhận ra sự khác thường trong giọng nói của nàng: "Đúng vậy! Gia chủ đã nói, tiểu thư của chúng ta chắc chắn là thiên tài! Người sẽ chọn một thanh trọng Đao giống hệt lão gia, sau này trở thành một nữ tướng quân oai phong, bảo vệ Yên Quốc, phải không nào?"

Các nha hoàn khác cũng mỉm cười phụ họa. Hiển nhiên, trong toàn bộ Tống gia, ai cũng mặc định như vậy. Con gái của Đao Thánh, tất nhiên phải dùng Đao.

Trong ký ức của nguyên chủ, nàng năm tuổi lúc đó đã vỗ ngực, kiêu ngạo tuyên bố: "Con sẽ chọn cây Đao to nhất! Con muốn giống phụ thân!"

Nhưng Tống Sơ của hiện tại... thì không.

Nàng hít một hơi sâu. Ngộ tính của nàng bắt đầu suy diễn. Tại sao nguyên chủ thất bại? Nàng chọn Đao. Đao là vũ khí của sự áp đảo, của sức mạnh tuyệt đối, của sự cường công. Nó giống hệt tính cách của Tống Khải và Tống gia. Nhưng khi nàng bị bắt, khi nàng yếu hơn Bùi Dịch, khi thanh trọng Đao bị đánh gãy... nàng không còn con đường nào khác. Nàng bị tiêu diệt hoàn toàn.

Dùng bá đạo để đối phó với âm hiểm của Bùi Dịch? Con đường cũ đó... là đường chết.

Tống Sơ thầm nghĩ: "Nếu ta muốn một kết cục khác, ta phải đi một con đường khác... ngay từ bước đầu tiên."

Nàng sẽ không chọn Đao. Nàng cần một vũ khí khác. Linh hoạt hơn, chính xác hơn và ẩn giấu sát cơ tốt hơn. Nàng cần Kiếm.

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn Lý ma ma trong gương đồng: "Ma ma, ta chuẩn bị xong rồi. Chúng ta đi thôi."

...

Lễ đài Tế tổ của Phủ Thừa tướng được đặt ở chính giữa khu luyện võ, một quảng trường rộng lớn được lát bằng đá thanh cương kiên cố.

Lúc này, nơi đây đã đông nghịt người. Các trưởng lão trong tộc, râu tóc bạc phơ, ngồi ở hàng ghế đầu. Phía sau là các chi thứ. Tống Liệt, sáu tuổi, con trai của Nhị phòng cũng đang đứng đó, nhìn nàng với ánh mắt vừa ghen tị vừa xem thường.

Và ở vị trí chủ tọa là phụ thân của nàng. Gia chủ Tống gia. Thừa tướng Yên Quốc. Tống Khải.

Ông mặc một bộ triều phục màu tím sẫm, thêu kim tuyến hình kỳ lân, khuôn mặt nghiêm nghị, uy vũ bất phàm. Ông đang đứng đó, bằng xương bằng thịt. Vẫn còn sống.

Tống Sơ, trong thân hình năm tuổi, nắm chặt tay. Phụ thân... Nàng cảm nhận được nỗi hận từ quá trình đồng bộ linh hồn. Nàng sẽ không để ông bị vạn tiễn xuyên tim một lần nữa.

Nàng hít một hơi thật sâu, dùng ý chí của hai kiếp người đè nén cảm xúc xuống. Nàng là Tống Sơ, người mang theo hận thù từ kiếp trước.

Một vị trưởng lão vuốt râu hô lớn: "Con gái của Gia chủ, Tống Sơ, lên kiểm tra!"

Tống Sơ bình tĩnh bước lên. Nàng đi ngang qua phụ thân. Ông mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, đưa bàn tay to lớn, thô ráp đầy vết chai của mình ra xoa đầu nàng: "Đừng sợ. Thả lỏng là được."

Nàng đáp: "Vâng, thưa phụ thân."

Nàng bước đến Thức Linh Thạch, một khối đá màu đen sẫm, cao bằng nửa thân người nàng. Nàng đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên.

Ù... Một giây. Hai giây. Năm cột sáng nhỏ bùng lên!

Một trưởng lão nào đó thất vọng thốt lên: "Ngũ... Ngũ Linh Căn phế..."

Nhưng ngay lập tức...

Vụt! Vụt! Vụt! Vụt!

Bốn cột sáng Mộc, Thủy, Thổ, Kim lụi tàn ngay lập tức. Chỉ còn lại một cột sáng màu đỏ rực, tinh khiết, phóng thẳng lên trời, hóa thành hình một con chim Phượng hoàng lửa nhỏ, chói mắt vô cùng!

Tiếng hô vang lên: "Là... là Đơn Hỏa Linh Căn! Thiên... Thiên tài tuyệt thế!"

Cả quảng trường nổ tung! Phụ thân nàng, Tống Khải bật cười ha hả, sự vui mừng không thể che giấu: "Tốt! Tốt! Tốt! Con gái ta!"

Tống Sơ bình tĩnh rút tay về. Mọi thứ đúng như ký ức. Nàng là thiên tài.

Vị trưởng lão hít một hơi sâu để bình tĩnh lại: "Tiếp theo... chọn vũ khí!"

Các nha hoàn đẩy ra một giá vũ khí khổng lồ. Trên đó có đủ loại vũ khí sơ cấp.

Mọi ánh mắt đổ dồn vào nàng. Ánh mắt của Tống Khải nhìn thẳng vào một vị trí: Cây Trọng Đao nhỏ, màu đen, được làm y hệt phiên bản của ông. Ông mỉm cười, gật đầu, ý bảo nàng lấy nó.

Lý ma ma và các nha hoàn cũng hồi hộp nắm chặt tay. Tống Liệt ở dưới bĩu môi, lẩm bẩm: "Dù là thiên tài, vẫn là Đao tu, không có gì mới."

Tống Sơ bắt đầu bước đi.

Nàng đi qua cây thương. Nàng đi qua cây cung.

Nàng dừng lại trước cây trọng Đao màu đen. Phụ thân nàng mỉm cười rạng rỡ. Tống Sơ nhìn nó. Nhưng Tống Sơ bây giờ... chỉ nhẹ nhàng lướt qua nó.

Nụ cười của Tống Khải cứng lại. Tiếng xì xào nổi lên: "Sao... sao tiểu thư không chọn nó?"

Nàng đi thẳng đến cuối giá vũ khí. Nơi đó, bị lãng quên trong một góc là một thanh Kiếm. Nó không phải là trọng Kiếm mà là một thanh trường Kiếm mỏng, đơn giản, không một chút hoa văn. Nó bị cắm lẫn lộn với vài thanh Kiếm gỗ, nhìn qua... chỉ như một thanh Kiếm sắt bình thường, cũ kỹ, gỉ sét.

001 định lên tiếng nhưng Tống Sơ đã chặn lại: [Ký chủ, đây chỉ là một thanh kiếm sắt phàm...]

Nàng không biết vì sao. Nàng chỉ cảm thấy... nó đang gọi nàng. Con đường của nàng không phải là con đường rực rỡ như Đơn Hỏa Linh Căn. Mà là con đường ẩn giấu, con đường của một nhát kiếm chí mạng khi kẻ thù không ngờ tới. Giống như thanh kiếm này.

Tống Sơ đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra, nắm lấy chuôi kiếm.

Nàng rút nó ra.

Keng!

Một tiếng kim loại vang lên, trong trẻo và dứt khoát. Thanh kiếm được rút ra. Nó mỏng, đen, không có ánh sáng.

Cả quảng trường... im lặng như tờ.

Lý ma ma há hốc mồm. Các trưởng lão cau mày. Tống Liệt trợn tròn mắt.

Tống Khải, phụ thân nàng là người đầu tiên lên tiếng. Giọng ông đầy sự bối rối và không thể tin được: "A Sơ... Con... Con chọn sai rồi sao? Đao của con... ở đằng kia."

Tống Sơ quay người lại, đối mặt với tất cả.

Thân hình năm tuổi, nhỏ bé, mặc váy gấm trắng. Nàng cố gắng giơ thanh trường kiếm bằng sắt lên.

Nàng nhìn thẳng vào phụ thân mình. Ánh mắt bình tĩnh và kiên định đến đáng sợ. Nàng nói, giọng non nớt nhưng rõ ràng từng chữ: "Phụ thân, con không chọn sai. Đao... quá nặng. Con thích... Kiếm."