Chương 4: Tỉnh Lại và Quyết Tâm

Tống Sơ co quắp trên sàn của không gian Hệ thống. Dòng ký ức bi thảm đã kết thúc, nhưng dư chấn của nó vẫn còn.

Nàng không còn nôn nữa, nhưng toàn bộ linh hồn nàng vẫn còn run rẩy. Nỗi hận thù, sự đau đớn, sự nhục nhã tột cùng của nguyên chủ Tống Sơ... chúng đã hoàn toàn dung hợp, trở thành một phần không thể tách rời trong linh hồn nàng.

Nàng... chính là nàng. Nàng không còn là một sinh viên Thanh Hoa, chỉ mong cầu một cuộc sống bình yên. Nàng bây giờ là Tống Sơ, người mang trong mình nỗi hận thấu xương và món nợ máu của cả một gia tộc.

[Oán khí đã ổn định. Đồng bộ hóa hoàn tất.]

Giọng nói của 001 vang lên, lạnh lùng như thường lệ. Con mèo đen vẫn ngồi đó, bình thản liếʍ móng vuốt, như thể mọi bi kịch đều nằm trong sự kiểm soát của nó.

Tống Sơ chậm chạp ngẩng đầu. Dù đã được lá chắn bảo vệ, linh hồn nàng vẫn còn mờ nhạt.

Giọng nàng khàn đặc: "Cô ấy... Linh hồn của nguyên chủ... của Tống Sơ... đã đi đâu?"

001 trả lời, không một chút cảm xúc: [Cô ấy biến mất rồi. Cô ấy đã dùng chút chân linh cuối cùng để ký khế ước hủy diệt. Linh hồn của cô ấy, cùng với toàn bộ oán khí tích tụ, đã được Cục Thời Không thu nhận làm năng lượng.]

Tống Sơ lẩm bẩm: "Thu nhận làm năng lượng..."

Một sự thật tàn khốc. Không có luân hồi. Chỉ có một giao dịch lạnh lùng.

001 đứng dậy, bước đi uyển chuyển trong hư không, đến trước mặt nàng: [Bây giờ, ngươi là nàng. Nàng là ngươi. Nỗi hận này là động lực mạnh mẽ nhất của ngươi. Tâm nguyện của cô ta... là nhiệm vụ của ngươi.]

Tống Sơ lặng người.

Nàng đã hiểu. Nàng không còn đường lui.

Sự thương cảm ban đầu dành cho linh hồn nguyên chủ giờ đã biến thành một gánh nặng ngàn cân. Nàng không chỉ sống vì cơ hội tái sinh của mình. Nàng còn đang mang trên vai sự tồn tại đã bị xóa sổ của một linh hồn khác.

Nàng bật cười, một tiếng cười khô khốc: "Ra là vậy..."

Một sinh viên hiện đại có ngộ tính, có sự kiên trì. Một nữ tướng quân kiêu ngạo mà ngu ngốc.

Hai linh hồn thất bại, giờ đây hòa làm một.

Tống Sơ chậm rãi đứng dậy. Sự run rẩy đã biến mất. Sự hoảng sợ đã không còn. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Đôi mắt vốn trong sáng của cô sinh viên giờ đây sâu thẳm như vực tối, ẩn chứa bên trong là ngọn lửa hận thù đang bùng cháy.

Nàng nói: "Ta hiểu rồi. Ta, Tống Sơ. Từ nay, ta chính là Tống Sơ."

Nàng ngẩng đầu, nhìn vào hư không trắng xoá. Nàng đang nói với linh hồn đã tiêu tán của nguyên chủ: "Ngươi yên tâm. Kẻ nợ ngươi... Bùi Dịch... ta sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời. Gia tộc Tống Khải... ta sẽ bảo vệ."

001 hài lòng: [Rất tốt. Ý chí kiên định. Ký chủ, chuẩn bị dịch chuyển lần cuối. Đang tiến hành đưa ký chủ về mốc thời gian an toàn. Thời điểm: Mười lăm năm trước khi bi kịch xảy ra. Chúc may mắn.]

Không gian trắng xoá vỡ vụn. Tống Sơ lại một lần nữa rơi vào bóng tối.

Nhưng lần này, không còn cảm giác hỗn loạn. Chỉ có một cú hẫng nhẹ.

...

Khi Tống Sơ tỉnh lại, thứ đầu tiên nàng cảm nhận được là sự mềm mại.

Nàng đang nằm trên một tấm nệm lót bằng gấm thượng hạng, êm ái vô cùng. Chiếc chăn lụa tơ tằm mỏng nhẹ nhưng ấm áp. Trong không khí phảng phất mùi hương đàn hương nhẹ nhàng, thư thái.

Nàng mở mắt.

Trần nhà. Một trần nhà bằng gỗ lim được chạm khắc tinh xảo hình chim phượng hoàng đang bay lượn, sống động như thật.

Đây... không phải là bệnh viện. Đây không phải là căn nhà đất ẩm mốc của bà nội.

Nàng cử động. Cơn đau đầu từ ký ức vẫn còn nhưng thân thể này... không đau.

Nàng giơ tay lên.

Trước mắt nàng là một bàn tay nhỏ xíu, mập mạp, trắng nõn như ngó sen. Năm ngón tay ngắn cũn, đáng yêu, với những ngấn thịt rõ ràng.

Đây... là nàng?

Tâm trí của Tống Sơ, với ngộ tính phi thường, bắt đầu hoạt động với tốc độ tối đa.

Một, nàng đã sống lại. Hai, nàng đã xuyên vào thế giới Tu tiên XT-304. Ba, nàng đã trở về quá khứ, mười lăm năm trước bi kịch. Bốn, đây là thân thể của nguyên chủ Tống Sơ lúc năm tuổi.

Nàng không còn là cô sinh viên Tống Sơ nữa. Nàng bây giờ là Tống Sơ của Phủ Thừa tướng Yên Quốc.

Nàng hít một hơi thật sâu. Nàng phải thích nghi. Ngay lập tức.

Giọng nói máy móc vang lên trong đầu nàng, hay chính xác hơn là trong Thức hải của nàng: [Hệ thống 001 đã khởi động. Chế độ Tân thủ. Đồng bộ Ký ức Sơ cấp đã hoàn tất. Đồng bộ Ký ức Sơ cấp sẽ giúp ngươi không bị lộ sơ hở trong các thói quen sinh hoạt cơ bản. Lá chắn Oán khí đang duy trì lý trí cho một cơ thể năm tuổi.]

Tống Sơ thầm nghĩ trong Thức hải: "Ngươi vẫn ở đó."

001 trả lời: [Ta sẽ ở chế độ ẩn, chỉ xuất hiện khi cần thiết. Thiên đạo của thế giới này rất mẫn cảm. Chúng ta phải hành động cẩn thận. Mọi việc... dựa vào ngộ tính của ngươi.]

Tống Sơ không trả lời. Nàng đẩy chăn ra, đôi chân nhỏ bé, trần trụi đặt xuống sàn nhà. Sàn nhà được trải một tấm thảm lông thú dày và ấm áp.

Nàng loạng choạng đứng dậy, vẫn chưa quen với cơ thể năm tuổi này. Căn phòng này... quá lớn. Mọi vật dụng đều tinh xảo.

Nàng đi về phía có ánh sáng lờ mờ. Đó là một chiếc gương đồng cao bằng cả thân người, được mài sáng bóng.

Nàng kiễng chân, cố gắng nhìn vào.

Trong gương là một khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu như một cái bánh bao sữa. Da trắng như tuyết, môi hồng như hoa đào. Đặc biệt là đôi mắt, to tròn, đen láy như hai hòn ngọc, long lanh ngấn nước.

Một khuôn mặt ngây thơ vô số tội. Lớn lên, chắc chắn sẽ là một mỹ nhân tuyệt sắc.

Tống Sơ nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu.

Khuôn mặt là của một đứa trẻ năm tuổi.

Nhưng ánh mắt...

Ánh mắt trong gương đồng lại là sự bình tĩnh, lạnh lùng, xen lẫn hận thù và quyết tâm của một linh hồn đã sống hai kiếp, đã hoàn tất Đồng bộ Linh hồn.

Nàng đưa bàn tay nhỏ bé lên, chạm vào gương mặt mình trong gương.

"Tống Sơ." Nàng thì thầm, giọng nói non nớt nhưng đầy kiên định: "Từ bây giờ... ta sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương chúng ta nữa."

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, cẩn trọng: "Tiểu thư... người dậy rồi sao?"