Cơn đau buốt óc ập đến, nhưng nó không phải là cơn đau thể xác.
Nó là một cơn đau tinh thần, một sự tra tấn đến từ linh hồn.
Linh hồn của Tống Sơ cảm thấy mình bị ném vào một dòng sông ký ức cuồn cuộn. Cô không phải là một người xem phim. Cô đang bị ép, bị dung hợp, bị buộc phải sống lại cuộc đời của một người khác.
Đây là quá trình Đồng bộ Linh hồn tàn khốc mà 001 đã cảnh báo.
Cô cảm nhận được sự kiêu ngạo của nguyên chủ khi đứng trên Lễ đài Tế tổ. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay to lớn của Tống Khải khi ông bế bổng cô lên. Cô cảm nhận được sự cuồng si, sự ngu dốt và cuối cùng là nỗi hận thù hủy thiên diệt địa.
Đây là thế giới Tu Tiên Đại Lục. Một thế giới rộng lớn vô tận, nơi linh khí nồng đậm, cường giả vi tôn, một tu sĩ Kim Đan có thể dời núi, một tu sĩ Nguyên Anh có thể lấp biển.
Tại Yên Quốc, một trong tam đại quốc gia của đại lục, Phủ Thừa tướng không chỉ là quyền lực triều chính mà còn là một Gia tộc tu tiên hàng đầu. Gia chủ Tống Khải, phụ thân của nguyên chủ, là một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, trụ cột của đất nước, được mệnh danh là Yên Quốc Đao Thánh.
Nguyên chủ, cũng tên là Tống Sơ, là con gái độc nhất của ông. Cô là viên minh châu trên tay Tống Khải.
Ký ức bắt đầu từ một buổi sáng rực rỡ, khi cô mới năm tuổi. Cô, trong bộ váy gấm nhỏ, đứng trên Lễ đài Tế tổ của Tống gia, bàn tay nhỏ bé đặt lên Thức Linh Thạch.
Một, hai... năm cột sáng bùng lên! Nhưng không, bốn cột Mộc, Thủy, Thổ, Kim nhanh chóng lụi tàn. Chỉ còn lại một cột sáng màu đỏ rực, tinh khiết, phóng thẳng lên trời, hóa thành hình một con chim Phượng hoàng lửa nhỏ, chói mắt vô cùng, cất tiếng kêu lanh lảnh: "Đơn Hỏa Linh Căn! Thiên... Thiên tài tuyệt thế!"
Các trưởng lão Tống gia sững sờ rồi vỡ òa trong sung sướиɠ. Phụ thân cô, vị Gia chủ Tống Khải vốn luôn nghiêm nghị như núi đã bật cười ha hả, cười đến run rẩy, bế bổng cô lên: "Con gái ngoan của ta! Con gái ngoan của Tống Khải ta!"
Tống Sơ cảm nhận được niềm vui sướиɠ và sự tự hào thuần khiết đó. Cô chính là nguyên chủ vào giây phút đó.
Ký ức tiếp tục. Cô lớn lên trong sự yêu thương và kỳ vọng tột đỉnh. Cô không làm ai thất vọng. Cô có ngộ tính cực cao. Khi chọn vũ khí, cô đã từ chối tất cả tiên kiếm mềm mại mà chọn một thanh trọng đao giống hệt của phụ thân. Cô nói: "Nữ nhi của Tống Khải cũng có thể bảo vệ gia quốc."
Năm mười lăm tuổi, cô Trúc Cơ. Năm mười tám tuổi, cô Kim Đan. Năm hai mươi tuổi, cô đã là Kim Đan trung kỳ, trở thành nữ tướng quân trẻ tuổi nhất, xinh đẹp nhất và kiêu ngạo nhất Yên Quốc.
Cô là thiên chi kiêu nữ. Mọi thứ đến với cô quá dễ dàng. Cô xinh đẹp, tài giỏi, quyền lực. Cô được phụ thân yêu thương, được đế vương tin tưởng, được bách tính ngưỡng mộ. Cô chưa từng nếm trải thất bại.
Và đó chính là mầm mống của bi kịch.
Chiến tranh với Vân Quốc nổ ra. Vân Quốc luôn lăm le xâm chiếm và lần này, chúng có một vị tướng quân mới, Bùi Dịch. Hắn được đồn là chiến thần bất bại, mưu lược vô song, xuất thân bí ẩn.
Nguyên chủ Tống Sơ, với sự kiêu ngạo của một thiên tài chưa từng thất bại, đã xin Tống Khải cho mình ra trận: "Phụ thân, để nữ nhi đi! Con sẽ đi bắt tên Bùi Dịch đó về, dâng chiến công cho người!"
Tống Khải đã do dự: "A Sơ, Bùi Dịch này... không đơn giản."
Nhưng ông không thể cản được sự kiêu ngạo của con gái.
Cô ra trận. Và cô thua.
Thua một cách thảm hại. Trong một lần truy đuổi địch, cô rơi vào bẫy phục kích của chính Bùi Dịch. Đao của cô bị đánh gãy. Cô bị bắt sống.
Tại doanh trại của địch, cô gặp Bùi Dịch.
Hắn không giống tưởng tượng. Hắn không phải là một kẻ râu ria xồm xàm. Hắn là một nam nhân tuấn mỹ, phiêu dật, mặc một bộ áo giáp bạc, ánh mắt sâu như biển. Hắn nhìn cô, không phải bằng ánh mắt thù địch mà bằng một sự hứng thú kỳ lạ.
Hắn không tra tấn, không mắng chửi. Hắn giam lỏng cô trong một lều trại sang trọng, mỗi ngày đều mang đến thuốc tốt nhất, thức ăn ngon nhất.
Và hắn bắt đầu "trêu chọc".
Nguyên chủ Tống Sơ, hai mươi tuổi, một nữ tướng quân lừng lẫy nhưng về mặt tình cảm, cô là một tờ giấy trắng. Cô chỉ biết tu luyện và chém gϊếŧ.
Bùi Dịch lại là một kẻ đào hoa, một kẻ săn mồi bậc thầy. Hắn thấy cô chưa trải sự đời, ngây thơ một cách thú vị. Hắn không vội vàng.
Hắn nói về hòa bình. Hắn nói rằng hắn cũng không muốn chiến tranh. Hắn nói về sự cô đơn của kẻ đứng trên đỉnh cao, không ai thấu hiểu.
Linh hồn Tống Sơ gào thét: "Đừng tin hắn! Đó là giả!"
Nhưng cô không thể kiểm soát được. Cô bị ép phải cảm nhận sự rung động của nguyên chủ. Cô cảm nhận được trái tim băng giá của nữ tướng quân bắt đầu tan chảy. Lần đầu tiên, có một người đàn ông không sợ cô, không nịnh bợ cô mà dường như hiểu cô.
Cô sa ngã. Sa ngã hoàn toàn. Trong một đêm trăng, khi Bùi Dịch mang đến một ấm hoa đào nhưỡng, cô đã trao cả thân lẫn tâm cho kẻ thù. Cô đã yêu. Yêu một cách mù quáng.
Một đêm nọ, sau một hồi mây mưa, hắn ôm cô, than thở về chiến sự bế tắc, về sinh linh đồ thán. Hắn nói: "A Sơ, nếu ta biết được kế hoạch phòng thủ của Yên Quốc tại hẻm núi Vạn Xà, ta có thể tránh nó đi, giảm bớt thương vong cho cả hai bên... Như vậy, chúng ta có thể kết thúc chiến tranh sớm hơn."
Nguyên chủ chìm đắm trong tình yêu, muốn chứng minh sự tin tưởng của mình. Cô đã ngây thơ tin rằng tình yêu của họ có thể chấm dứt chiến tranh.
Và cô đã nói.
Cô tiết lộ bí mật quân sự tối quan trọng, sơ đồ phòng tuyến mà chính tay Tống Khải đã vạch ra.
Sau khi nghe xong, Bùi Dịch hôn lên trán cô: "Ngoan. A Sơ, nàng thật là một nữ nhân thiện lương. Nàng yên tâm, ta sẽ không làm nàng thất vọng."
Và đó là lần cuối cùng cô thấy hắn mỉm cười.
Ngay ngày hôm sau, hắn không đến nữa.
Hắn đạt được mục đích rồi. Hắn cảm thấy mất hứng. Hắn không ngờ cô lại dễ dàng bị thu phục như vậy. Một nữ tướng quân, niềm tự hào của Yên Quốc lại có thể dễ dàng phản bội đất nước mình chỉ vì vài lời ngon ngọt.
Quá dễ dãi. Quá nhàm chán.
Từ đó, nguyên chủ bị bỏ rơi hoàn toàn. Cô vẫn ở trong lều trại đó nhưng lính canh đã thay bằng loại vũ khí sắc bén nhất. Cô bị giam lỏng.
Cô có làm cách nào hắn cũng chả chú ý đến. Cô tuyệt thực. Cô tự làm bản thân bị thương.
Không ai quan tâm. Cô trở thành một trò cười cho toàn bộ doanh trại Vân Quốc: "Nữ tướng Yên Quốc vì tình mà điên rồi."
Vị tướng quân lừng lẫy cứ thế mà mắc kẹt trong tình yêu, trong sự nhục nhã, cho đến một ngày...
Tin tức truyền đến.
Yên Quốc... thất thủ!
Quân Vân Quốc đã đi đường vòng qua hẻm núi Vạn Xà, đánh úp vào kinh đô.
Và: "Gia chủ Tống Khải... vì muốn cứu con gái ngu ngốc của mình... đã dẫn ba ngàn tử sĩ Tống gia cảm tử... lao vào trại địch... bị Bùi Dịch lừa vào bẫy... bị vạn tiễn xuyên tim... chết không toàn thây..."
Vạn tiễn xuyên tim.
Chết không toàn thây.
Vì muốn cứu con gái ngu ngốc của mình...
Từng chữ, từng chữ như hàng vạn cây kim độc đâm vào linh hồn nguyên chủ. Tống Sơ hét lên trong Thức hải. Cô cảm nhận được nỗi đau đó. Nỗi đau mất cha, nỗi đau bị phản bội và nỗi ân hận tột cùng, tất cả hòa làm một.
Cô chết lặng.
À.
Ra là vậy.
Cô không chỉ là một kẻ ngu ngốc trong tình yêu. Cô là một kẻ phản bội. Cô đã gϊếŧ cha mình. Cô đã hủy hoại gia tộc mình. Cô đã hủy hoại đất nước mình.
Cô là tội nhân của gia tộc, tội nhân của Yên Quốc!
Cơm tối được đưa vào. Cô bình thản ăn. Linh lực bị giam cầm giờ đây ngay cả chết cô cũng không làm được.
Rồi, cô đập vỡ cái bát sứ.
Cô nắm chặt một mảnh vỡ sắc nhọn nhất: "Phụ thân... Nữ nhi... sai rồi..."
Cô dùng chút sức lực cuối cùng, rạch một đường thật sâu vào cổ họng mình. Máu phun ra, nhuộm đỏ cả lều trại.
Cô không thể sống tiếp.
Linh hồn cô lang thang. Oán khí của cô quá nặng, nặng đến mức cô không thể đầu thai. Cô thấy Bùi Dịch sau khi thống nhất đại lục đã phi thăng. Cô bám theo và thấy sự thật tàn khốc nhất.
Cô thấy hắn ở Thượng giới, trong một tiên cung nguy nga. Hắn đang ân ái bên một vị hôn thê xinh đẹp, quyền quý. Hắn kể lại kiếp nạn của mình như một trò đùa: "Có một con nhóc ở hạ giới, nữ tướng quân gì đó, ngu ngốc lắm, ta chỉ lừa vài câu đã tự mình dâng lên..."
Hắn thậm chí còn không nhớ tên cô!
Cô hận!
Hận bản thân ngu ngốc! Hận bản thân chưa đủ mạnh! Hận tên tra nam Bùi Dịch! Hận cả vị hôn thê đang cười nhạo kia của hắn!
[Chỉ số hận thù vượt ngưỡng mười ngàn... ba mươi ngàn... năm mươi ngàn!]
Giọng nói của 001 vang lên trước linh hồn đang gào thét của cô: [Phát hiện mục tiêu! Ký khế ước không?]
Linh hồn nguyên chủ Tống Sơ gào thét: "Ta đồng ý! Ta sẽ trả bất cứ giá nào! Chỉ cần ngươi giúp ta trả thù! Giúp ta cứu phụ thân! Cứu Tống gia! Cứu Yên Quốc!"
Phụt!
Tống Sơ bị văng ra khỏi dòng ký ức, linh hồn co quắp trên sàn của không gian Hệ thống, nôn khan.
Nước mắt, nước mũi chảy đầm đìa. Nhưng lần này, cô biết đây là nước mắt của chính cô.
Sự Đồng bộ Linh hồn đã hoàn tất. Nỗi phẫn uất, sự đau đớn, sự nhục nhã của nguyên chủ giờ đã hoàn toàn là của cô. Cô không còn thương cảm nguyên chủ nữa. Cô chính là cô.
[Cảnh báo! Oán khí của nguyên chủ quá mạnh! Ký chủ đang bị đồng hóa! Kích hoạt lá chắn tân thủ!]
Một luồng sáng mát lạnh từ 001 bao bọc lấy Tống Sơ, giúp lý trí của cô tỉnh táo lại.
Cô thở dốc, toàn thân linh hồn run rẩy.
Giờ thì cô đã hiểu. Cô đã biết mục tiêu của mình là ai: Bùi Dịch.