Chương 2: Khế Ước Trói Buộc

Cảm giác bị kéo vào vòng xoáy không - thời gian thật khủng khϊếp.

Linh hồn của Tống Sơ cảm thấy mình như một chiếc lá mỏng manh trong cơn bão vũ trụ. Vô số mảng màu sắc kỳ dị, hỗn loạn lướt qua cô với tốc độ không thể tưởng tượng nổi. Cảm giác đó, vừa như kéo dài vạn năm, lại vừa như một cái chớp mắt. Cô cảm thấy linh hồn mình như bị xé rách rồi lại tái hợp hàng ngàn vạn lần.

Rồi, mọi thứ đột ngột dừng lại.

Tống Sơ mở mắt. Cô nhận ra mình đang lơ lửng.

Đây là một không gian trắng xoá, vô tận. Dưới chân không phải là đất, xung quanh không có không khí, trên đầu không có bầu trời. Chỉ có một màu trắng thuần khiết, tĩnh lặng đến tuyệt đối. Nó giống như một trang giấy trắng chưa bao giờ được viết lên.

Sự tuyệt vọng và cái lạnh của cái chết dường như vẫn còn vương vấn, nhưng Tống Sơ, với sự kiên trì đã được rèn giũa suốt mười tám năm khổ học, lập tức ép mình phải bình tĩnh. Thức hải của cô, vốn đã quen với việc phân tích các vấn đề phức tạp, bắt đầu hoạt động.

Cô đã chết. Cô đã ký một khế ước. Đây là nơi trung chuyển.

Con mèo đen tuyền, mã hiệu 001 đang ngồi đó. Nó không ngồi trên không trung như trước mà ngồi trên một chiếc ghế bành bằng kim loại đen tuyền, lơ lửng. Nó tao nhã liếʍ láp bộ lông mượt như nhung của mình. Dáng vẻ của nó hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn mà Tống Sơ vừa trải qua.

Tống Sơ hỏi: "Đây là đâu?"

Giọng nói của cô không phải phát ra từ cổ họng, mà là từ chính linh hồn, vang lên trong không gian kỳ lạ này.

001 dừng lại, đôi mắt ngọc lục bảo của nó nhìn thẳng vào cô: [Không gian Hệ thống. Nơi trung chuyển cuối cùng trước khi vào thế giới nhiệm vụ.]

Ánh mắt đó lạnh lùng, nghiêm túc, không có chút cảm xúc nào của một sinh vật sống.

Tống Sơ hỏi, cô nhớ lại cái tên của nó và cần phải biết rõ quy tắc của khế ước này: "Ngươi... ngươi nói ngươi là "Hệ thống Cứu vớt Oán niệm"? Tôi có phải đi rất nhiều nơi, cứu rất nhiều người không?"

Con mèo trả lời dứt khoát: [Không.]

Tống Sơ ngạc nhiên.

Nó tiếp tục nói: [Chức năng cơ bản của ta trong Cục Thời Không là duy trì sự cân bằng của các tiểu thế giới. Nhưng nhiệm vụ lần này của ngươi thì khác.]

Cô thắc mắc: "Khác như thế nào?"

001 đáp: [Nhiệm vụ của ngươi là một khế ước trói buộc linh hồn. Một trường hợp đặc biệt và cực kỳ nguy hiểm, chỉ xảy ra khi oán khí của mục tiêu vượt qua ngưỡng chịu đựng của một thế giới.]

001 búng móng vuốt. Không gian trắng xoá xung quanh họ đột nhiên thay đổi. Vô số màn hình ánh sáng hiện ra, giống như những tấm gương vỡ, hiển thị hàng ngàn vạn thế giới đang vận hành. Nhưng có một màn hình lớn nhất, nằm ngay trước mặt họ, đang hiển thị một màu đỏ rực, báo động.

Bên trong màn hình đó là một biểu đồ oán khí gần như vỡ nát. Một con số đang nhảy liên tục: Bốn mươi chín ngàn chín trăm chín mươi chín.

Hệ thống giải thích: [Cục Thời Không duy trì sự cân bằng. Khi một nhân vật phụ bị ngược đãi, chỉ số oán hận của họ tăng lên. Thông thường, chúng ta sẽ cử người vào giải cứu họ, thay đổi một nút thắt quan trọng, đưa chỉ số về không rồi rời đi. Nhưng thế giới XT-304 thì khác.]

001 chỉ vào màn hình đỏ rực: [Chỉ số oán hận của mục tiêu không chỉ vượt ngưỡng mười ngàn... nó đã đạt đến năm mươi ngàn! Năng lượng oán hận này đủ để phá hủy toàn bộ tiểu thế giới đó.]

Con mèo nhìn Tống Sơ: [Linh hồn nguyên chủ không còn cầu xin giải cứu. Cô ta đã dùng toàn bộ oán khí và chút chân linh cuối cùng để ký một khế ước hủy diệt với Cục: Bán linh hồn vĩnh viễn, đổi lấy một cơ hội trả thù toàn diện.]

Trái tim Tống Sơ thắt lại: "Trả thù toàn diện?"

001 nhấn mạnh: [Đúng. Không chỉ là sống sót. Cô ta muốn ngươi... mạnh hơn, bảo vệ gia tộc, cứu vớt đất nước và khiến tất cả kẻ thù phải trả giá đắt nhất. Ngươi phải thay thế cô ta, sống trọn một kiếp, hoàn thành mọi tâm nguyện của cô ta cho đến khi oán khí hoàn toàn tiêu tán. Vì vậy, đây là nhiệm vụ duy nhất của ngươi. Hoặc là hoàn thành tất cả và ngươi được chọn tái sinh, hoặc là thất bại và linh hồn của ngươi lẫn ta sẽ bị oán khí này nuốt chửng, tiêu tán vĩnh viễn.]

Tống Sơ hít một hơi lạnh. Cô đã quen với việc nỗ lực hết mình vì một mục tiêu, như việc thi vào Thanh Hoa. Nhưng lần này, ván cược là chính linh hồn của cô. Đây không phải là một trò chơi. Đây là một ván cược sinh tử.

Cô vẫn giữ thắc mắc cốt lõi: "Tại sao là tôi? Tôi chỉ là một sinh viên bình thường. Tôi không biết đánh nhau, không biết âm mưu quỷ kế."

001 bác bỏ: [Ngươi không bình thường. Tiêu chuẩn lựa chọn ký chủ của Cục Thời Không vô cùng nghiêm ngặt.]

001 giải thích: [Linh hồn của ngươi có ngộ tính phi thường. Điều này thể hiện qua việc ngươi dùng ý chí của mình để vượt qua hoàn cảnh mồ côi, nghèo đói, đứng đầu trong kỳ thi khắc nghiệt nhất. Linh hồn của ngươi có sự kiên trì vượt xa người thường. Điều này thể hiện qua việc ngươi nỗ lực mười tám năm không một ngày từ bỏ, dù sống trong nghịch cảnh.]

Hệ thống dừng lại, đôi mắt ngọc lục bảo dường như nhìn xuyên thấu linh hồn cô: [Nhưng quan trọng nhất... Ngươi có sự đồng cảm.]

Giọng nói của 001 trở nên vô cùng nghiêm trọng: [Hàng ngàn linh hồn ưu tú có thể chết vì lợi ích, nhưng ngươi... ngươi đã chết vì cứu một người xa lạ, một người giống hệt ngươi trong quá khứ. Ngươi chết vì sự đồng cảm của mình. Đây không chỉ là một đức tính. Đây là một yêu cầu bắt buộc. Oán khí của nguyên chủ mạnh đến mức có thể hủy diệt thế giới. Bất kỳ linh hồn nào không có sự đồng cảm thuần túy, khi dung hợp với ký ức của cô ta sẽ lập tức bị oán khí đó đồng hóa, trở nên điên loạn và thất bại ngay lập tức. Sự đồng cảm của ngươi... chính là lá chắn duy nhất giúp ngươi sống sót qua quá trình đồng bộ linh hồn sắp tới.]

Tống Sơ im lặng. Thì ra, cái chết của cô không phải là vô nghĩa. Chính sự "bao đồng" đó đã cho cô cơ hội sống lại.

001 tiếp tục: [Hoàn thành nhiệm vụ, ngươi sẽ tích lũy được điểm công đức. Đủ điểm, ngươi có thể chọn sống lại ở thế giới cũ với thân thể khỏe mạnh hoặc chọn một thế giới mới để bắt đầu một cuộc đời mới.]

Đôi mắt Tống Sơ sáng lên. Sống lại! Cô có thể... trở về? Cô có thể đến thăm mộ bà nội?

Tống Sơ lo lắng thú nhận: "Nhưng... tôi thật sự không biết gì cả. Một thế giới mà có thể bị hủy diệt... chắc chắn không phải là một thế giới hiện đại bình thường."

001 dường như mỉm cười, nếu một con mèo có thể: [Không sao. Nhiệm vụ lần này... rất cần một người có ngộ tính và kiên trì như ngươi. Bởi vì thế giới XT-304 là một...]

Bíp... Bíp... Bíp!

Tiếng báo động chói tai từ màn hình đỏ rực đột ngột vang lên, cắt ngang lời nói của 001. Con số bốn mươi chín ngàn chín trăm chín mươi chín trên biểu đồ oán khí đột nhiên nhảy vọt lên năm mươi ngàn.

001 giật nảy mình, không còn giữ được vẻ bình thản, lông trên người nó dựng đứng: [Không xong rồi! Oán khí của nguyên chủ đã bùng nổ! Cô ta... cô ta đang tự vẫn! Năng lượng oán hận quá lớn, linh hồn nguyên chủ sắp tiêu tán trước khi khế ước hoàn tất! Ký chủ, chuẩn bị dịch chuyển!]

Tống Sơ hét lên: "Khoan đã! Tôi còn chưa biết gì cả! Thế giới đó là gì?"

001 hét lên: [Là một thế giới Tu tiên! Một thế giới mà ngộ tính và kiên trì của ngươi là thứ duy nhất có thể dựa vào! Chuẩn bị tiếp nhận Đồng bộ Linh hồn!]

Một cánh cửa không gian màu đen, đầy hỗn loạn mở ra ngay dưới chân Tống Sơ. Cô còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị hút vào.

Thứ cuối cùng cô nghe được là giọng nói máy móc của 001: [Nhiệm vụ của ngươi là: Sống sót, trở nên mạnh mẽ, bảo vệ gia tộc và... báo thù! Chúc may mắn, ký chủ. Đừng để ta... bị tiêu tán cùng ngươi.]

Và rồi...

Một cơn đau như ngàn vạn cây kim đâm vào não ập đến.

Vô số ký ức xa lạ, đẫm máu, tủi nhục và đầy hận thù bắt đầu tràn ngập đại não của cô. Cơn đau đớn và nỗi tuyệt vọng của một người khác đang xé nát linh hồn cô. Quá trình Đồng bộ Linh hồn đã bắt đầu.