Chương 1: Không Cam Tâm

Kinh Thị, tháng Chín, nắng vàng rực rỡ nhưng không còn gay gắt. Ngọn gió thu se lạnh len lỏi qua từng kẽ lá ngô đồng, mang theo sự nhộn nhịp của cuộc sống, của sự đổi thay và cả một chút se sắt của mùa đông sắp tới.

Một cô gái trẻ, dáng người hơi gầy, kéo chiếc vali hành lý đã cũ mèm, đứng trước cổng chính nguy nga của Đại học Thanh Đại. Bánh xe vali, một bên đã mòn vẹt, tạo ra tiếng lạch cạch không đều trên nền gạch kiên cố.

Cô siết chặt quai ba lô đã sờn rách, tấm vải bố thô ráp cọ vào lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Trong túi áo khoác mỏng, một lá thư nhập học được bọc trong ba lớp nilon, vẫn còn nóng hổi, phả hơi ấm duy nhất vào l*иg ngực cô.

Tên của cô là Tống Sơ.

Một cái tên mang theo hy vọng của bà nội, Sơ trong Sơ tâm, mong cô dù có đi đâu, làm gì cũng giữ được sự kiên định và thuần khiết. Và Sơ cũng là đầu tiên, mong cô luôn đứng đầu.

Hôm nay, Tống Sơ đã làm được. Cô đã chính thức bước chân vào ngôi trường danh giá nhất đất nước với tư cách là thủ khoa đầu vào của tỉnh mình.

Tống Sơ hít một hơi thật sâu, cố gắng hít vào l*иg ngực mùi hương của tương lai. Cô đã thoát khỏi cái làng quê nghèo khó, thoát khỏi quá khứ bị vùi lấp trong bùn đất và sự chế nhạo. Mùi không khí ở đây, dù xen lẫn khói bụi đô thị, vẫn mang theo hương vị của hy vọng.

Tống Sơ thầm nghĩ, vành mắt không tự chủ mà nóng lên: "Bà nội, con đã làm được rồi."

Cô là trẻ mồ côi. Ký ức của cô bắt đầu từ lúc năm tuổi, khi được một bà lão tốt bụng trong làng nhặt về từ trước cổng chùa. Bà đã già, lưng còng, cả đời làm lụng vất vả nhưng vẫn quyết tâm nuôi cô. Bà không có tiền, chỉ có tình yêu thương vô hạn và một niềm tin sắt đá, gần như cố chấp: "A Sơ của chúng ta phải học! Phải vào đại học! Phải thoát khỏi cái làng này, bay cao bay xa!"

Cuộc sống của họ vô cùng cơ cực. Tống Sơ nhớ mãi mùi ẩm mốc của căn nhà đất vào mùa mưa. Nhớ mãi cảm giác đôi giày vải duy nhất bị ướt sũng, lạnh buốt đến tận xương. Nhưng cô nhớ nhất là mùi thảo dược khô treo trên gác bếp và hình ảnh bà nội còng lưng, thức trắng đêm bên ngọn đèn dầu mờ ảo, vá lại cho cô bộ đồng phục đã sờn rách.

Bàn tay bà thô ráp, đầy vết chai sạn nhưng khi xoa đầu cô lại luôn là sự dịu dàng ấm áp nhất.

Bà thường nói: "A Sơ, con là đứa trẻ có ngộ tính tốt nhất mà bà từng thấy. Đừng bận tâm người ta nói gì. Cứ cúi đầu mà học. Con chim phượng hoàng, trước khi bay lên cũng chỉ là một con gà con bị lấm bùn."

Chính sự kiên trì và ngộ tính đó đã giúp Tống Sơ vượt qua tất cả. Cô có một trí nhớ phi thường, một khả năng tư duy vượt xa bạn bè. Cô không chỉ học thuộc, cô luôn cố gắng hiểu bản chất của vấn đề. Cô đã dùng sự kiên trì của mình để biến những ưu điểm đó thành vũ khí, giành lấy từng suất học bổng, giành lấy con đường duy nhất để vươn lên.

Tháng trước, bà đã mỉm cười ra đi trên chiếc giường tre ọp ẹp. Bà đi ngay sau khi bàn tay nhăn nheo, thô ráp của mình được chạm vào tờ giấy báo trúng tuyển màu đỏ thắm của cô.

Bà đã đi nhưng đã hoàn thành tâm nguyện. Giờ là lúc cô hoàn thành phần của mình: sống một cuộc đời thật tốt.

Tống Sơ quay người, kéo vali đi về phía trạm xe buýt. Cô vừa làm xong thủ tục nhập học ở ký túc xá, định ra ngoài mua thêm chút đồ dùng sinh hoạt. Con đường này bắt buộc phải đi qua một ngôi trường cao trung.

Khi đi ngang qua con hẻm nhỏ âm u, một âm thanh hỗn loạn, quen thuộc đến đáng sợ đã kéo Tống Sơ về thực tại.

Một giọng nữ lanh lảnh, chói tai vang lên: "Mày có tiền không? Hôm nay là ngày nộp phí bảo kê đấy, con mọt sách!"

Tống Sơ dừng bước. Cô thấy ba nữ sinh nhuộm tóc xanh đỏ, ăn mặc hở hang đang vây quanh một cô bé gầy gò đeo kính cận. Cô bé đó đang ôm khư khư chiếc cặp sách, toàn thân run rẩy.

Cảnh tượng này...

Nó giống hệt cô của nhiều năm về trước. Những kẻ bắt nạt, những lời chế nhạo, sự sợ hãi đến tê liệt.

Tống Sơ vốn không phải là người thích lo chuyện bao đồng. Cuộc sống cơ cực đã dạy cô bài học thực tế nhất: phải biết cúi đầu, phải biết nhẫn nhịn. Chỉ có kẻ ngốc mới đi lo chuyện thiên hạ khi bản thân còn chưa no ấm.

Nhưng hôm nay, có lẽ vì nắng quá đẹp hoặc có lẽ vì cô đã là sinh viên Thanh Đại, cô không còn là cô bé bị bắt nạt ngày xưa nữa. Cô cảm thấy mình nên và có thể làm gì đó.

Trong cô có một sự đồng cảm sâu sắc với cô bé kia. Đó là sự đồng cảm của những người cùng cảnh ngộ. Nhưng còn có một thứ khác, một sự tức giận. Tức giận vì sự bất công này vẫn tiếp diễn.

Tống Sơ hít một hơi, kéo vali bước tới. Giọng cô hơi run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: "Các bạn, đây là trường học, các bạn đang làm gì vậy? Bắt nạt bạn học là không đúng."

Tên cầm đầu, một nữ sinh tóc xanh lá cây, nhai kẹo cao su, liếc xéo cô: "Ô, lại một con mọt sách thích làm anh hùng. Mày là cái thá gì? Trông mày thật ngứa mắt. Biến đi!"

Tống Sơ nói, tay vô thức đưa vào túi, tìm chiếc điện thoại cũ: "Bạn không nên làm vậy. Mình sẽ báo cảnh sát."

Nhưng hành động này đã chọc giận chúng.

Nữ sinh tóc xanh cười phá lên: "Báo cảnh sát? Chị đây ghét nhất là cái loại như mày! Mày muốn chết à?"

Nữ sinh đó mất kiên nhẫn: "Tránh ra!"

Một lực đẩy mạnh bất ngờ ập đến.

Tống Sơ không hề phòng bị. Cô chỉ là một sinh viên quen ngồi bàn giấy, làm sao chống lại được cú đẩy đầy ác ý này?

Cả người cô loạng choạng. Chiếc vali văng ra. Thế giới trước mắt cô bỗng nhiên đảo lộn.

Và rồi, một cơn đau buốt óc ập đến.

Rầm.

Đầu cô đập mạnh vào góc của bồn hoa bằng đá cẩm thạch kiên cố của trường.

Thứ cuối cùng cô nhìn thấy là bầu trời Kinh Thị trong xanh, đẹp đẽ.

Thứ cuối cùng cô cảm nhận được là một dòng chất lỏng ấm áp, đặc sệt chảy ra từ sau gáy, mang theo mùi sắt tanh nồng.

Ý thức của Tống Sơ chìm vào một bóng tối đặc quánh.

Cô tự hỏi: "Mình... chết rồi sao?"

Không...

Không thể nào...

Linh hồn của Tống Sơ bay lơ lửng. Cô thấy thân thể mình nằm đó, bất động. Máu chảy ngày càng nhiều, tạo thành một vũng nhỏ trên nền gạch. Ba nữ sinh kia đã sợ hãi bỏ chạy. Cô bé được cô bảo vệ cũng hoảng loạn la hét.

Tuyệt vọng. Lạnh lẽo.

Không cam tâm! Cô không muốn chết!

Ký ức ùa về như một cuốn phim quay chậm. Những ngày tháng nhịn đói để dành tiền mua sách. Những đêm đông giá rét bà phải xoa dầu vào đôi tay nứt nẻ của cô. Nụ cười móm mém của bà khi cô khoe điểm.

Cô gào thét trong tâm trí: "Mình còn chưa kịp báo đáp bà... Mình còn chưa kịp mặc một bộ váy đẹp... Mình còn chưa thử yêu ai... Mình còn chưa biết thế giới ngoài kia rực rỡ thế nào... Con còn chưa kịp đi máy bay. Con còn chưa kịp thấy biển rộng ra sao. Con còn chưa kịp dùng tháng lương đầu tiên... mua cho bà một cái áo ấm mới, dù bà đã không còn... Con đã hứa... con đã hứa với bà là sẽ sống một cuộc đời thật tốt!"

Ý chí cầu sinh của cô, vào giây phút cuối cùng, bùng nổ mãnh liệt!

Ngay khi ý thức của cô sắp tan rã hoàn toàn, một giọng nói đột ngột vang lên trong đầu cô. Một giọng nói không nam không nữ, lạnh lùng như máy móc, hoàn toàn không thuộc về thế giới này: [Phát hiện linh hồn có ý chí sinh tồn mạnh mẽ. Kiểm tra độ tương thích... Chỉ số phù hợp: 98%. Kiểm tra thuộc tính linh hồn: Kiên trì, Ngộ tính, Đồng cảm... Hoàn hảo. Tiến hành liên kết...]

Linh hồn của Tống Sơ hoảng hốt nhìn quanh: "Ai... Ai đó?"

Một bóng đen tách ra từ không gian.

Từ trong hư vô, một con mèo đen tuyền bước ra. Bộ lông của nó đen mượt như nhung, không một sợi tạp. Nhưng thứ đáng sợ nhất là đôi mắt nó. Đôi mắt sáng như hai viên ngọc lục bảo, nhìn cô không chút cảm xúc. Nó ngồi vắt vẻo trên không trung, liếʍ láp móng vuốt sắc nhọn của mình.

Giọng nói máy móc phát ra từ con mèo: [Ta là Hệ thống Cứu vớt Oán niệm, mã hiệu 001.]

Tống Sơ chết lặng. Một con mèo biết nói? Cô điên rồi sao? Hay đây là ảo giác trước khi chết?

Con mèo nhìn xuống linh hồn đang mờ dần của cô: [Thời gian của ngươi không còn nhiều. Ký khế ước với ta. Hoàn thành nhiệm vụ, ta có thể cho ngươi cơ hội sống lại. Bằng không, ba mươi giây nữa, linh hồn của ngươi sẽ tiêu tán vĩnh viễn.]

Tống Sơ vội vã hỏi, bản năng cầu sinh trỗi dậy mạnh mẽ: "Khế ước? Nhiệm vụ gì?"

001 giải thích ngắn gọn và vô cùng cấp bách: [Một linh hồn bị oán hận che mờ, đang đứng trước nguy cơ hủy diệt thế giới. Nhiệm vụ của ngươi là thay thế cô ta, hoàn thành tâm nguyện của cô ta, xóa bỏ oán hận. Ngươi không có thời gian. Đồng ý hay từ chối? Hai mươi giây.]

Tống Sơ nhìn thân thể đang lạnh dần của mình. Cô nhìn lá thư nhập học Thanh Đại lấm bẩn trong túi áo.

Cô không muốn chết!

Cô là một người có ngộ tính, có sự kiên trì. Cô đã nỗ lực cả đời chỉ để chờ ngày hôm nay. Tương lai của cô chỉ vừa mới bắt đầu!

Cô hét lên: "Tôi... Tôi đồng ý! Bất cứ điều gì cũng được! Tôi đồng ý!"

Con mèo đen ngẩng đầu. Trong đôi mắt ngọc lục bảo của nó dường như loé lên một tia hài lòng: [Khế ước linh hồn... thành lập. Đang tiến hành dịch chuyển ký chủ...]

Ngay khi giọng nói của con mèo vừa dứt, linh hồn của Tống Sơ bị một lực hút mạnh mẽ không thể chống cự, kéo thẳng vào một vòng xoáy tối tăm mở ra ngay dưới chân nó.

Thế giới trước mắt cô sụp đổ.