- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Thanh Xuân
- So Tài Phục Địch
- Chương 7
So Tài Phục Địch
Chương 7
Lệ Kiệt ngẩn ra, suýt nữa lột qυầи иᏂỏ cậu ra để kiểm chứng.
Đôi chân của Lâm Kiến Lộc từ nhỏ đã dài, thon, trắng nõn, cộng thêm gương mặt non nớt mang theo hương vị ngọt ngào của trẻ con. Trước tiên cậu đá Lệ Kiệt xuống giường, sau đó lập tức đánh cho anh khóc.
Lớn lên, hai người lại gặp nhau trên sân bóng. Cứ chạm mặt là đánh nhau đến gần như sống chết mới chịu dừng.
“Kể sao thì em cũng là đội trưởng, nhất định phải làm gương chứ.” Kỷ Cao trước tiên khuyên nhủ Lệ Kiệt: “Em ấy hoà nhập không tốt, thầy chỉ có thể nhờ đến em.”
“Vậy thầy nhờ đi, bây giờ nhờ cũng được.” Lệ Kiệt chẳng hề sợ hãi. Trong lòng anh chỉ cảm thấy đây vốn là một nhiệm vụ không thể nào hoàn thành. Với sự hiểu biết của mình về cái tên họ Lâm kia, toàn đội của anh trong mắt Lâm Kiến Lộc đều là lũ ngốc, kể cả chính bản thân anh cũng vậy.
“Em...” Kỷ Cao còn đang ngẩn người, bỗng điện thoại nhận được tin từ tổ huấn luyện viên, bảo ông phải nộp danh sách ngay: “Đừng gây thêm chuyện cho thầy, trước tiên cứ giữ Lâm Kiến Lộc lại rồi tính tiếp.”
“Vâng.” Lệ Kiệt qua loa đáp lại.
Kỷ Cao vội vàng ôm xấp danh sách, trước khi đi còn liếc đồng hồ một cái. Thằng nhóc Lâm Kiến Lộc này quả thật không biết tuân thủ giờ giấc, sau này phải từ từ sửa cho nó cái tật xấu này. Ông đóng cửa văn phòng, mang giày da, mặc đồ tây giả làm huấn luyện viên, chạy về phía cầu thang. Ngay khi bóng dáng ông biến mất, ở hành lang xa xa, cửa thang máy vận chuyển hàng hoá mở ra.
Thang máy hàng rất rộng, bên trong chất đầy bàn ghế. Giữa đống ghế chất cao như núi, Lâm Kiến Lộc đặc biệt nổi bật. Cậu kịp lúc lao ra trước khi cửa thang máy khép lại, chống tay vào tường, giống như con nai hoang bị thợ săn dồn đến đường cùng, chiếc bóng đơn độc, mệt mỏi đến cùng cực.
Ai ngờ cái thang máy hàng này chờ lâu đến thế, mà cậu thì thật sự không muốn leo thang bộ.
Chắc chắn là đã đến muộn rồi.
Lâm Kiến Lộc lau mồ hôi, mấy năm nay ánh mắt cậu luôn theo bản năng rũ xuống nhìn đất. Người khác nói đó là đôi mắt chán đời, nhưng thật ra chỉ vì cậu ghét nhìn người khác.
Thật khó tin nổi. Trong môn thi đầu tiên, hạng mục cần đến sự phối hợp chặt chẽ của cả đội, cậu lại là người giữ vị trí phối hợp tốt nhất với đồng đội, vậy mà lại… ghét con người.
Có thể tránh ánh mắt thì cậu tuyệt đối không nhìn, có thể không nói thì tuyệt đối im lặng. Lâm Kiến Lộc thậm chí ước gì tất cả mọi người đều biến thành quả bóng chuyền. Nhưng con đường trước mắt chính là hy vọng cuối cùng của cậu, Lâm Kiến Lộc đành phải níu chặt lấy cọng rơm cứu mạng này, trong lòng không ngừng tập dượt cách mở miệng trao đổi với Kỷ Cao.
Xin lỗi, vừa rồi tôi đi chờ thang máy hàng nên mới đến muộn.
Lâm Kiến Lộc đứng trước cửa văn phòng. Trước khi gõ cửa, cậu lẩm nhẩm câu nói đó lần nữa. Dưới lớp tất cao còn quấn một tầng băng vải quanh đầu gối, cậu cũng không chắc vết thương có bị rách lại hay không, chỉ biết rõ một điều: đây là đội duy nhất muốn có cậu.
Phải nói chuyện đàng hoàng với huấn luyện viên. Lâm Kiến Lộc nhắc nhở bản thân bốn, năm lần. Cuối cùng cậu nâng tay phải lên, chuẩn bị gõ cửa.
Nhưng cánh cửa lại bất ngờ bị kéo mạnh từ bên trong, luồng gió ập thẳng vào mặt làm lông mi cậu khẽ rung động.
Người đứng đó ngược sáng, thoạt đầu Lâm Kiến Lộc chưa nhìn rõ, chỉ thấy một dáng người còn cao hơn cả mình. Trong khi cậu vốn không thấp, cao tới 1m98 lận. Những người chơi ở vị trí chuyền hai, hầu như chỉ cần nhìn thẳng hoặc cúi xuống nhìn đồng đội, chưa từng quen phải ngẩng đầu.
Mà cậu lại cực ghét việc ngước nhìn người khác, mỗi lần như vậy chẳng khác nào giẫm đạp lên lòng tự tôn, vừa gượng gạo vừa khó chịu.
Khi đồng tử đã thích ứng với ánh sáng, Lâm Kiến Lộc lập tức trở nên mất tự nhiên. Trong văn phòng không phải huấn luyện viên đang chờ, mà là kẻ thù truyền kiếp của cậu, thậm chí từ nhỏ đã là đối thủ “chính hiệu”.
“Ồ, chẳng phải là ‘cao tốc công lộc’ đó sao?” Lệ Kiệt vừa thoáng nhìn đã nhận ra ngay, ánh mắt cúi xuống nhìn người kia mang theo vẻ cực kỳ hả hê.
Lần trước gặp nhau, Lâm Kiến Lộc vừa bị thương nhưng vẫn có thể lên sân thi đấu. Hai người va chạm với nhau đã thành thói quen, lần nào cũng lao vào đánh tay đôi. Hôm ấy, Lệ Kiệt bị ăn thua thiệt, còn thề lần sau gặp lại trên sân sẽ đánh trả gấp đôi.
Kết quả, Lâm Kiến Lộc sau đó chẳng hề ra sân thêm lần nào, mỗi trận đấu đều chỉ ngồi ngoài.
Còn Lâm Kiến Lộc lúc này trông ra sao? Lâm Kiến Lộc còn đang run lông mi, nhưng đó không phải kiểu run vì sợ, mà là sự bất cam. Tóc cậu không thô cứng như Lệ Kiệt; ngược lại, lông mi rất mảnh và dài, mỗi sợi chỉ bằng một nửa so với người khác. Đuôi mắt hơi ngắn, càng về sau lại kéo dài dần, đến cuối mắt thì lông mi còn dài tới mức phủ che cả khóe mắt, làm ánh nhìn trở nên lơ đãng, phảng phất một thứ khinh miệt thản nhiên.
Dĩ nhiên, đôi khi đó không phải nhầm lẫn, cậu thực sự khinh người.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Thanh Xuân
- So Tài Phục Địch
- Chương 7