Cuộc gọi kết thúc, Kỷ Cao chỉnh lại cổ áo sơ mi, nghiêng về phía cửa nói: “Mời vào.”
Cánh cửa bị mở mạnh đến mức suýt rơi kính.
Cánh cửa bật tung, một nam sinh cực cao xách theo một quả bóng mới tinh bước vào, toàn thân nhuộm đỏ vì máu nóng tuổi trẻ, ánh thái quá mạnh khiến ai cũng sững sờ. Vì quá cao, thân hình anh như bị kéo dài vô tận, cơ bắp vươn thẳng lên, mỗi bước đi đều khiến người khác kinh ngạc về vóc dáng.
Lệ Kiệt đặt một quả bóng gần như mới lên bàn huấn luyện, giọng lạnh lùng: “Của thầy đây, 30 quả Mikasa V200W, đã đặt cược rồi thì phải chịu trách nhiệm..”
*Mikasa V200W là loại bóng chuyền thi đấu chính thức được sử dụng trong hầu hết các giải đấu lớn nhất thế giới, bao gồm cả các giải của Liên đoàn Bóng chuyền Quốc tế (FIVB) và Thế vận hội Olympic.
“Sao lại là em?” Kỷ Cao liếc đồng hồ, Lâm Kiến Lộc đã đến trễ mười lăm phút: “Thấy Lâm Kiến Lộc chưa?”
“Có thấy, đứng ở góc tường tầng 1 kìa, đúng là tên ngốc.” Lệ Kiệt ngồi trên ghế huấn luyện, thân cao 2m06 ngồi trên ghế xếp nhỏ, cục cằn như một ngọn núi.
Lệ Kiệt cười khinh khỉnh rồi tự trả lời: “Thầy Kỷ, thầy tuyển cậu ta vào đội là muốn chín người chúng em thay phiên nhau hành cậu ta ra bã hay sao?”
Lệ Kiệt là mẫu chủ công điển hình, chỉ cần đứng đó thôi đã toát ra một luồng áp lực như thể sẵn sàng nghiền nát tất cả.
Anh cao tới 2m06, mỗi lần đập bóng động tĩnh như sóng thần ập xuống, âm thanh vang dội như tiếng súng nổ. Đôi mắt một mí, sống mũi cao, ánh nhìn lúc nào cũng chẳng ra dáng nghiêm chỉnh. Mái tóc cứng cáp, lại còn được anh cố tình vuốt cho “có phong cách”, nhưng thân hình thì là người rắn chắc nhất toàn đội.
Kỷ Cao đã chú ý đến Lệ Kiệt từ khi anh mới 14 tuổi, và khi đó ông đã biết anhsinh ra là để ăn cơm bằng nghề “chủ công”.
Chuyền hai có thể đào tạo, còn chủ công thì lại phụ thuộc vào thiên phú. Chiều cao, lực đánh, tốc độ - không có thì cả đời cũng chẳng mơ làm nổi. Chủ công tốt nhìn từ tuổi dậy thì đã thấy rõ hình hài. Họ khác hẳn chuyền hai: chuyền hai như mở “hộp mù”, cần nuôi dưỡng và bồi đắp lâu dài. Còn chủ công thì trực tiếp hơn nhiều, nhìn qua thân thể là biết, có thì được, không thì thôi!
“Em như vậy là sai rồi. Em là đội trưởng, phải gương mẫu chấp nhận Lâm Kiến Lộc, chứ không phải bài xích em ấy.” Kỷ Cao nghiêm giọng.
Cơ bắp của Lệ Kiệt săn chắc, không phải kiểu phô trương mà là cứng cáp đến đáng sợ. Anh nhếch mép cười lạnh:
“Em bài xích cậu ta? Thầy Kỷ, thầy thử nhớ lại đi. Trong đội 9 người, có ai mà mẹ nó chưa từng bị cậu ta chửi chưa?”
“Không được chửi bậy.” Kỷ Cao lạnh lùng quát.
“Ai the f**k mà chưa từng bị cậu ta chửi?” Lệ Kiệt liền đổi sang tiếng Anh.
Đúng thế. Đây mới là điểm Kỷ Cao lo ngại nhất. Nhận Lâm Kiến Lộc vào chẳng khác nào thả một con hươu dữ vào đàn sói.
“Hơn nữa, dù mấy huynh đệ bọn em nhịn được, thầy dám chắc thằng đó sẽ đối xử ôn hòa, tử tế với bọn em à? Đừng nói đùa. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Đừng thấy bây giờ cậu ta thảm hại, ai nhìn cũng ghét, nhưng chính cậu ta đã tự đẩy mình đến đường chết đấy.” Lệ Kiệt với tư cách “nạn nhân lâu năm” của Lâm Kiến Lộc, nhớ từng món nợ rõ ràng không sót.
Thực ra nếu nói về quen biết, hai người họ còn biết nhau từ nhỏ.
Mẹ Lệ Kiệt và mẹ Lâm Kiến Lộc vốn là bạn học đại học, tuy không quá thân trong đời sống sau này nhưng quan hệ vẫn khá tốt. Hai người lại lấy chồng cùng khoảng thời gian, còn từng làm phù dâu cho nhau.
Kết quả, Lâm Kiến Lộc từ khi còn trong bụng mẹ đã “phá phách”, sinh non lúc 8 tháng. Thành ra lại lớn hơn Lệ Kiệt đúng 8 tháng. Sau đó theo bố mẹ chuyển công tác ra Thanh Đảo, đến năm 4 tuổi mới về lại. Lần đầu tiên Lệ Kiệt nhìn thấy Lâm Kiến Lộc, còn tưởng cậu là một bé gái.
Thật sự rất đẹp. Từ nhỏ Lệ Kiệt đã thích ngắm các cô bé xinh xắn, cái cảm giác đó giống như ngay lập tức nhìn thấy được “cô em gái trong mộng” vậy.
Tối hôm đó, Lâm Kiến Lộc ngủ lại cùng mẹ mình. Mẹ cậu với mẹ Lệ Kiệt ngủ chung một phòng, vừa nằm vừa trò chuyện như những người bạn thân. Lệ Kiệt lén lấy chiếc nhẫn kim cương 5 cara của mẹ mò lên giường Lâm Kiến Lộc, không nghĩ ngợi gì liền nhét vào ngón tay cậu.
Lúc nhỏ Lâm Kiến Lộc cực kỳ xinh đẹp, chỉ là quá nghịch ngợm.
Cậu nhận nhẫn, còn đồng ý sau này lớn lên sẽ kết hôn. Sau đó lại nghiêm túc nói với Lệ Kiệt rằng: cậu cũng có “cái ấy” quá nhỏ.