Lâm Kiến Lộc đã chơi bóng chuyền ở đội Hối Thần suốt sáu năm, từ sơ trung đến cao trung đều đảm nhận vị trí chuyền hai. Trong cảm nhận của cậu, đó mới thực sự là một đội bóng chuyền đúng nghĩa: từ độ ăn ý cho đến kỹ thuật, đều thuộc hàng đầu. Trong số đó còn có hai người đã được chọn vào đội tuyển quốc gia.
Đội bóng chuyền của trường này đúng là một đám ngốc nghếch.
Lâm Kiến Lộc từng dẫn đội đánh bại phần lớn bọn họ ngay trong giải bóng chuyền liên minh. Đã từng kiêu ngạo, mắt nhìn cao hơn đỉnh, cậu từng nói trong một buổi phỏng vấn sau trận đấu: “Không sợ người thông minh mắc sai lầm, chỉ sợ kẻ ngu dốt biết nỗ lực.”
Câu nói đó chính là nhắm thẳng vào nhóm này. Bất kể là vị trí nào trong đội, trong mắt cậu, họ đều không đáng để xem trọng. Đặc biệt là đội trưởng Lệ Kiệt, nếu các thành viên khác chỉ là ngốc nghếch, thì đối phương chính là kẻ ngu xuẩn nhất.
Huống hồ, huấn luyện viên Kỷ Cao của đội bóng chuyền Đại học Thể dục từng lớn tiếng tuyên bố rằng: “Lâm Kiến Lộc chưa chắc đã thắng nổi một cầu thủ mười sáu tuổi.”
Thế nhưng, Lâm Kiến Lộc vẫn cúi đầu mà đến.
Nguyên nhân không có gì khác, bởi vì không còn đội bóng nào muốn nhận cậu.
Trước khi bước vào cổng Đông của trường, cậu cúi đầu nhìn đôi chân mình. Trên chân là một đôi giày bóng chuyền chuyên nghiệp, loại dùng trong thi đấu, thông thoáng, bền chắc, giảm xóc và chống trượt. Đầu gối trái quấn một miếng bảo vệ màu đen cứng, hai bên gắn thép để tránh đầu gối bị lệch khi va chạm. Nhờ lớp bảo vệ dày, cơ bản nhìn không rõ khớp gối bên trong đã biến dạng thế nào.
Trên đùi phải, cậu mang một chiếc vớ trắng cao đến tận bẹn, quấn chặt từ mắt cá chân lên, cuối cùng giấu trong quần đùi.
Cho dù đã bọc kín như vậy, mỗi lần bước đi, cậu vẫn cảm nhận rõ rệt sự căng rách như xé toạc từ chân trái đến đùi phải.
Người từng mang danh hiệu “Thiên tài chuyền hai”, nay đã hoàn toàn tàn phế ở cả đôi chân. Không chỉ thế, bàn tay phải bọc găng trắng nửa bàn, âm thầm tố cáo những ngón tay đã biến dạng. Từ một chuyền hai thiên tài được săn đón, Lâm Kiến Lộc rơi xuống cảnh chẳng ai ngó ngàng. Không chỉ bởi vì lời nói quá sắc bén, mà còn bởi vì cậu đã mất đi thứ gọi là “giá trị”.
Thiên tài ngã xuống, ngã thẳng xuống bụi đất. Cậu giống như một phế phẩm, toàn thân bị nghiền nát, may nhờ phẫu thuật nối gân chắp vá mới miễn cưỡng giữ được hình hài. Ngón út tay phải đã biến dạng, sự nghiệp đi vào ngõ cụt. Cậu chưa bao giờ nghĩ tới, đội bóng cuối cùng chịu thu nhận mình lại chính là đội mà cậu khinh thường nhất.