Thủ đô, cổng Đông trường Đại học Thể dục.
Đây là lần thứ hai Lâm Kiến Lộc đến đây.
Lần đầu tiên là vào tháng Tám, khi mọi thứ đã sắp đặt ổn định, không còn khả năng thay đổi. Hôm ấy, cậu một mình đến thăm ngôi trường đại học tương lai của mình, đi dọc con phố ăn vặt phía Đông, chỉ thấy ấn tượng toàn là bừa bộn, lộn xộn. Khi bước vào khuôn viên trường, cậu tình cờ chạm mặt một nam sinh. Điều duy nhất còn lưu lại trong ký ức là người kia có mái tóc dài và một đôi mắt rất nghiêm nghị.
Lâm Kiến Lộc vốn không quen đường, cũng chẳng quen người. Đáng lẽ cậu có thể mở miệng hỏi một câu, nhưng tâm trạng quá tệ nên chỉ lặng lẽ một mình vừa đi vừa dừng.
Lần thứ hai chính là hôm nay.
Bởi vì lý do chấn thương, nhà trường đặc cách cho Lâm Kiến Lộc không cần tham gia kỳ huấn luyện quân sự, nên hôm nay mới là ngày cậu chính thức nhập học. Cậu khoác chiếc túi thể thao to, trên người vẫn mặc bộ đồng phục của đội bóng chuyền thời trung học, màu xanh đen ôm sát lấy bờ vai và bắp tay, trước ngực có một đường viền như tấm huy hiệu, phía dưới là màu trắng tinh.
Khác với những bộ đồng phục trung học năm cuối của người khác vốn chi chít tên bạn bè, trên áo cậu chẳng có một chữ nào.
Chiếc quần thể thao màu xanh đen che đi vết thương, nhưng điều đầu tiên mọi người chú ý khi nhìn vào cậu vẫn là đôi chân dài vượt trội hơn hẳn so với bạn cùng lứa.
Trên chiếc túi thể thao và đồng phục còn in rõ tên trường trung học của cậu: [Trường Tư thục Hối Thần Bắc Kinh.]
Sở dĩ Lâm Kiến Lộc nhập học muộn hơn hai ngày, chỉ đơn giản vì cậu không muốn đối mặt với sự thật tàn nhẫn này. Cậu đã không thi đỗ vào ngôi trường đại học lý tưởng, cũng không thể gia nhập đội bóng chuyền trong mơ, thậm chí còn bỏ lỡ cơ hội tuyển chọn vào đội tuyển quốc gia.
Từ tháng 3, tháng 4, hầu hết học sinh cuối cấp đã bắt đầu đi xem trường, sợ chọn sai. Ai có thể tự mình đến thăm đều tranh thủ một chuyến để sớm cảm nhận không khí đại học. Nhưng trong danh sách tuyển chọn ngay từ đầu, tên Lâm Kiến Lộc vốn dĩ đã không có.
Huống chi đội bóng chuyền của trường này, Lâm Kiến Lộc chỉ cần liếc qua tên của tay chủ công, phụ công, chuyền hai và libero là đã đoán được ngay thực lực của đội. Quả thực chẳng thể nào so sánh với đội cũ của cậu hồi trung học, một đội ngũ mà ngay cả chút tư duy chiến thuật cũng không có.