Ba ruột ngồi bên cạnh cũng gật đầu đồng tình. Anh trai Kiều Diệp thì nhíu mày, nhìn tôi bằng ánh mắt pha lẫn giữa bất lực và không hài lòng:
“Tư Tuệ, Tiểu Tuệ chỉ sợ rằng em quay về thì chúng ta sẽ không cần em ấy nữa. Đừng trách em ấy được không?
Với lại, sau khi về nhà, em nhất định phải thay đổi cách sống trước đây. Em nhìn xem em ăn mặc thế này chẳng khác nào một cô gái hư hỏng, thậm chí còn hút thuốc nữa! Là con gái sao có thể làm những việc như vậy?
Em nên học theo Tiểu Tuệ, dịu dàng và đằm thắm. Đó mới là cách mà con gái nên cư xử.”
Nghe có vẻ là lời khuyên chân thành, nhưng trong giọng nói lại lộ rõ ý ra lệnh. Có lẽ đây chính là suy nghĩ thật sự trong lòng của nhà họ Kiều. Nghe xong ba mẹ tôi không ngừng gật đầu đồng tình.
Còn cô thiên kim giả Kiều Tuệ thì “hiểu chuyện” khuyên nhủ:
“Đúng đó, em gái, những người kia đều là loại không ra gì. Em không thể tiếp tục chơi với bọn họ được. Chị nghe nói trước đây em học hành không tốt, chắc chắn là vì bị những người đó làm hư.
Sau này chị sẽ kèm cặp em học bài. Trong tủ đồ của chị có rất nhiều quần áo, em có thể chọn bất kỳ bộ nào mà em thích! Đều là ba mẹ và anh trai mua cho đấy. Chúng ta có thể mặc chung!”
Nghe những lời vừa khen vừa chê đầy ẩn ý đó, tôi thực sự cạn lời. Vậy mà nhà họ Kiều lại nhìn cô ta bằng ánh mắt hài lòng, có lẽ cho rằng cô ta vừa hiền lành, vừa rộng lượng, đúng là tấm gương tốt.
Tôi bật cười, nhìn ánh mắt trách móc của họ chỉ lạnh lùng nói:
“Nhưng tiền học và phí sinh hoạt mỗi năm của tôi đều là do những kẻ không ra gì đó gom góp cho đấy.
Tất cả là nhờ ơn bà mẹ tốt của chị, cô Kiều.
Và anh trai à, anh thông minh như vậy chắc không khó để đoán tại sao tôi lại được đặt tên là Hạ Tư Tuệ đúng không?”
Nghe xong tất cả đều im lặng, sắc mặt trở nên tái mét. Ngay cả Kiều Diệp - người nãy giờ luôn đắc ý, giờ cũng không dám nhìn thẳng vào tôi.
Còn mặt Kiều Tuệ thì đỏ bừng, cúi đầu, cắn chặt môi, móng tay bấm sâu vào da thịt.
Tôi cười khinh bỉ trong lòng.
Một bông hoa được nuôi dưỡng trong nhà kính, dù có là loại sen trắng "gϊếŧ người không dao" cũng đừng tưởng có thể thắng được một loài ăn thịt chui lên từ vực sâu.
Sau khi đón tôi về, việc đầu tiên nhà họ Kiều làm là đổi tên cho tôi.
Tên là do chính tôi chọn, Kiều Hợp Ý.