Làm Hàng Xóm Với Bạn Trai Cũ (7)

Một tháng sau đó, tôi không còn mang cơm đến đội nữa.

Khi anh tôi nhận ra, bèn đến hỏi: "Giận rồi à?"

Tôi vừa xem tivi vừa trả lời, mặt không chút cảm xúc: "Không."

"Thế sao dạo này không mang đồ ăn khuya đến đội nữa?"

"Lười."

Ngay sau đó, tin nhắn Alipay báo nhận được 1.000 tệ.

Đôi mắt tôi lập tức sáng lên, quay sang nịnh nọt: "Anh trai yêu dấu, tối nay anh muốn ăn gì?"

Giang Nhượng lười biếng nằm trên sofa, như một ông hoàng, chậm rãi nói: "Tôm càng cay."

Tôi giơ tay làm dấu OK: "Không thành vấn đề!"

Buổi tối gió mát lành, trụ sở đội cũng gần nhà nên tôi đi bộ qua đó.

Đến nơi, chỉ thấy một mình anh tôi ở văn phòng, Lục Hoài Chinh và những người khác đều không có.

"Mua vị gì vậy?"

"Cay tê."

"Đến gần quá, nước miếng chảy ra bây giờ."

Tôi nhìn anh ấy với vẻ ghét bỏ.

"Em đị tới đây vậy?”

"Đi bộ."

Anh tôi nhíu mày: "Con gái mà dám đi bộ một mình buổi tối? Sao không lái xe qua?"

"Phiền lắm, không muốn lái."

"Còn một tiếng nữa anh mới tan ca, lát nữa đi cùng anh."

"Không cần đâu, phim em đang theo dõi sắp chiếu rồi."

Anh lấy một chiếc iPad từ ngăn kéo, nhập mật khẩu mở khóa: "Bên kia có chỗ trống, ngồi đó mà xem."

"Em không dám ngồi."

"Đội trưởng đi rồi, không sao đâu."

"Thế thì được."

Đang xem, cửa văn phòng bỗng mở ra.

"Đội trưởng, sao anh lại quay lại?"

Tôi giật bắn mình, đứng bật dậy, hơi lúng túng.

Lục Hoài Chinh mím môi: "Quên chìa khóa ở đây."

"Đội trưởng, em gái tôi ngồi tạm chỗ anh xem tivi."

"Xem đi."

Tôi cố gượng cười, lí nhí nói cảm ơn.

Thấy tình hình, tôi lập tức nhích sang một bên, nhường chỗ cho anh tìm chìa khóa.

Khoảng cách rất gần, tôi ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng từ người anh.

Không thích lắm, tôi khẽ nhíu mày, lại nhích ra xa thêm chút nữa.

Cuối cùng, anh tìm thấy chìa khóa trong ngăn kéo.

Trước khi rời đi, anh lấy từ ngăn kéo ra một hộp chocolate, đặt trước mặt tôi, không nói gì.

Tôi ngơ ngác, rồi nhận ra: "Cho tôi à?"

"Không."

"Ồ."

Tự nhiên tôi thấy mình tự luyến quá.

"Cho em đấy. Thích thì lấy, tôi không ăn đâu."

Tôi liếc nhìn, là nhãn hiệu chocolate tôi thích nhất, vị dừa.

Mỗi lần đi siêu thị với Lục Hoài Chinh, tôi đều mua loại này.

"Vậy cảm ơn anh."

"Không cần."

Giọng anh không lạnh nhạt, cũng không quá thân thiện.

Nhưng so với lần đầu gặp, đã tốt hơn rất nhiều.

7

Đi công tác một tuần, tôi nhận được điện thoại từ quản lý khu nhà. Họ báo rằng ống nước nhà trên bị vỡ.

Tôi vội vàng chạy về, thấy nhà mình đã ngập như biển lớn, nhiều món đồ nội thất bị ngâm nước đến mục nát. Thái dương giật liên hồi.

Anh tôi đang đi công tác bên ngoài, xử lý vụ án ở nơi xa, không biết bao giờ mới về.

Nhà không thể ở được nữa, tôi đành phải tìm một khách sạn để ở tạm.

Tôi nhắn tin cho anh ấy: “Anh à, khi nào anh về? Nhà mình bây giờ có thể chèo thuyền được rồi đấy.”

Tôi còn gửi kèm theo một đoạn video.

Đến tối, anh ấy mới thấy tin nhắn và gọi video lại cho tôi. “Đào Đào, em đang ở đâu?”

Tôi nói tên khách sạn mình đang ở.

“Nhà giờ không ở được nữa, phải sửa sang lại từ đầu.”

Anh tôi tức đến mức buột miệng chửi thề: “Mẹ nó! Đây là nhà mới xây, để cưới vợ đấy!”

Đằng sau vang lên giọng cảnh cáo lạnh lùng:“Đừng nói bậy.”

Hóa ra là Lục Hoài Chinh, đội trưởng đội của anh ấy đang đứng phía sau cởi tất.

Ống quần anh lấm lem bùn đất, cằm còn đầy râu ria, nhìn có vẻ rất mệt mỏi.

Tôi xoay camera hướng ra ngoài cửa sổ, không để lộ mặt mình, khẽ hỏi: “Anh, anh ở cùng đội trưởng à?”