Làm Hàng Xóm Với Bạn Trai Cũ (5)

Giọng anh lạnh như băng, sắc bén đến mức khiến tim tôi đau nhói.

Bạn cùng phòng biết tôi chia tay với anh trai cô ấy thì nổi giận, ngày nào cũng gửi hình Lục Hoài Chinh uống rượu say hay khóc lén cho tôi xem.

Những hình ảnh đó khiến tôi cảm thấy day dứt không yên.

Sinh nhật đầu tiên ở nước ngoài, vào lúc nửa đêm, trong trạng thái ngà ngà say, tôi đã gọi một cuộc điện thoại.

Đầu dây bên kia im lặng ba giây.

Giọng anh trầm khàn, quen thuộc: "Alo."

Nghe thấy giọng nói ấy, tôi lập tức tỉnh táo, luống cuống nói: "Xin lỗi, tôi gọi nhầm số.”

Tôi lập tức cúp máy, rồi tiện tay chặn luôn số anh.

Trong hộp, ở tầng dưới cùng là một bộ xếp hình mà Lục Hoài Chinh đã tặng tôi.

Tôi đã mở hộp nhưng chưa bao giờ xếp nó.

Vì chán quá, tôi quyết định mở ra và xếp thử để gϊếŧ thời gian.

Bộ xếp hình có 1000 mảnh, khá khó.

Tôi mải mê xếp, quên cả thời gian.

Cánh cửa đột nhiên bật mở, Lục Hoài Chinh bước vào.

Tôi sững người, vội đứng dậy giấu bộ xếp hình ra sau lưng, giọng lúng túng: "Sao anh không gõ cửa mà cứ thế đi vào?"

Ánh mắt anh vẫn điềm nhiên, giọng thản nhiên: "Tôi đã gõ, nhưng em không nghe thấy."

"Ồ... anh còn chuyện gì không?"

"Quần áo khô rồi, tôi về đây."

"Được, tạm biệt."

Cửa vừa khép lại, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng cũng chẳng còn tâm trạng xếp hình nữa. Có lẽ sau này tôi sẽ không đến đội đưa cơm cho anh trai nữa, để tránh chạm mặt Lục Hoài Chinh.

5

Định luật Murphy: Càng không muốn điều gì xảy ra thì nó lại càng xảy ra.

Trung Thu năm nay, bác cả nhà tôi làm thịt lợn, gửi cho bà nội hơn chục cân thịt.

Bà nội chuẩn bị cả một bàn ăn đầy ắp: Nào là canh sườn hầm củ sen, thịt kho tàu, thịt viên xốt, thịt luộc cay và chân giò kho.

Đơn vị mẹ tôi còn phát thêm cả cua.

Cả nhà quây quần đông đủ, chỉ mỗi anh trai tôi bận việc ở đội, không về được.

Bà nội cẩn thận gói phần của anh ấy, ăn xong thì bảo tôi mang đến đội và nhớ mang bình giữ nhiệt về.

Tôi đứng trước cổng đồn cảnh sát, định gọi anh trai ra lấy đồ.

"Tút… tút… tút.”

Gọi mấy cuộc mà không ai nghe máy, chắc là anh đang bận.

Vì thường xuyên mang cơm đến, bác bảo vệ đã quen mặt tôi, cười chào rồi cho tôi vào.

Đến văn phòng, bên trong chỉ có hai người: Lục Hoài Chinh và Trương Việt.

Tôi khựng lại.

Anh tôi không có ở đây.

Trương Việt hồ hởi chào: "Đào Đào, lại mang cơm cho anh trai à? Anh mà có em gái như em thì tốt biết mấy."

Có mặt Lục Hoài Chinh khiến tôi đột nhiên không dám mở miệng.

Tôi cười ngượng, gật đầu.

"Anh Trương, anh em đâu rồi?"

"Ra ngoài làm nhiệm vụ rồi, chắc cũng sắp về rồi. Đào Đào, đơn vị vừa phát bánh trung thu, vị trứng muối mà em thích, anh để dành cho em này.”

Trương Việt giơ hộp quà ra đưa cho tôi.

Tôi cười từ chối: "Anh Trương, anh ăn đi, em không dám nhận đâu."

"Thứ này vừa ngọt vừa ngấy, anh không quen ăn. Hơn nữa, lần Tết Đoan Ngọ em còn mang bao nhiêu bánh ú đến, không thể ăn không của em mãi được."

"Vậy em cảm ơn anh Trương, lần sau làm món ngon em sẽ đưa anh thử đầu tiên."