Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Số Báo Danh

Làm Hàng Xóm Với Bạn Trai Cũ (2)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trong phòng, mọi người bắt đầu chuyển đề tài sang tôi.

“Bây giờ Đào Đào cũng 25 rồi, đã có bạn trai chưa?”

Tôi lắc đầu: “Vẫn chưa gặp được người phù hợp.”

“Để anh giới thiệu cho, em muốn người thế nào?”

“Cao trên 1m80, có 8 múi, đẹp trai, và… không uống rượu, không hút thuốc.”

Vừa dứt lời, cửa phòng mở ra. Lục Hoài Chinh bước vào.

Anh trai tôi bỗng nói to: “Với cả không được làm nghề như chúng tôi, nguy hiểm lắm.”

“Thế thì khó rồi, Đào Đào, anh quen toàn cảnh sát.”

“Đội trưởng, anh có ai phù hợp để giới thiệu cho em tôi không?”

Giọng anh lạnh nhạt, không chút do dự: “Không có.”

2

Sau bữa ăn, mọi người rời đi trong không khí ồn ào náo nhiệt.

Trời đột nhiên đổ mưa lớn.

Đường ngập nước, giao thông bị cản trở. Tôi đi xe điện đến đây nhưng không mang theo áo mưa. Anh trai tôi uống say mèm, tựa người lên vai tôi ngủ ngon lành.

Tôi định chờ mưa ngớt rồi về, nhưng càng chờ, mưa càng nặng hạt, không có dấu hiệu dừng.

Tôi mím môi đặt xe qua ứng dụng.

Vài phút sau, tài xế gọi báo mưa lớn không đến được và hủy đơn. Tôi nhíu mày, nghĩ xem còn cách nào khác không.

"Lên xe."

Giọng nam lạnh lùng vang lên trên đỉnh đầu.

Lục Hoài Chinh đứng trước mặt tôi, che một chiếc ô, không biết đến từ khi nào.

Anh cúi người, nhanh chóng kéo anh trai tôi dậy, mở cửa xe, ném vào ghế sau, động tác gọn gàng, dứt khoát.

"Em ngồi ghế trước nhé, phía sau chật rồi."

Tôi bối rối, khẽ đáp: "Vâng.”

"Nhà em ở đâu?"

Tôi đọc địa chỉ, rồi lí nhí cảm ơn.

Không khí trong xe trở nên gượng gạo. Lục Hoài Chinh tập trung lái xe, thỉnh thoảng dừng đèn đỏ thì nhìn điện thoại.

Theo bản đồ, còn khoảng mười phút nữa là đến nơi. Tôi cảm thấy ngột ngạt, thậm chí không dám thở mạnh.

Không ngờ lại gặp lại anh trong hoàn cảnh này.

Cổ họng tôi nghẹn lại, tôi cố gắng mở lời: "Lục Hoài Chinh, lâu rồi không gặp."

"Ừ."

Rồi anh im lặng tiếp, không nói thêm lời nào.

Tôi mím môi, ngoảnh đầu nhìn ra cửa sổ, không dám nói thêm câu nào.

"Giang Đào."

Giọng anh đột nhiên vang lên, hơi khàn khàn.

Tôi quay đầu lại, ngơ ngác: "Hả?"

"Đến rồi."

Tôi thở phào, cuối cùng cũng đến.

Không gian nhỏ hẹp, yên tĩnh, bất kỳ âm thanh nào cũng bị phóng đại.

Anh nghiêng đầu, đôi mắt đen thẳm nhìn tôi, cảm xúc trong đó khó đoán.

Tôi đỏ mặt vì lúng túng, giả vờ thản nhiên giải thích: "Cửa sổ xe đóng kín quá, hơi ngột ngạt, khó thở."

Anh dừng xe, tháo dây an toàn ra, xuống xe mở cửa bên kia, đưa ô cho tôi, giọng vẫn lạnh nhạt: "Cầm lấy đi.”

Ba người dùng chung một chiếc ô nên rất chật chội. Chúng tôi đứng sát nhau, tôi thoáng ngửi thấy mùi sữa tắm nhè nhẹ pha lẫn chút hương thuốc lá từ người anh.

Khi đi, tay và vai tôi thỉnh thoảng chạm phải cơ bắp rắn chắc trên cánh tay và ngực anh. Vừa nóng, vừa cứng.

Đường về nhà hôm nay, dường như dài hơn mọi ngày.
« Chương TrướcChương Tiếp »