Làm Hàng Xóm Với Bạn Trai Cũ (1)

Tên truyện: 和前男友同居 - Làm hàng xóm với bạn trai cũ

Tác giả: Waldeinsamkei

Số chương: 22 chương

Thể loại: Hiện đại, ngôn tình

Tình trạng: Full

Chuyển ngữ: Thu Vũ Miên Miên

Giới thiệu:

Chia tay đã nhiều năm, trong một bữa tiệc, tôi tình cờ gặp lại người yêu cũ.

Bị ép phải qua mời rượu, tôi gượng gạo bước tới. Anh nhìn tôi, vờ như không quen biết.

Khi tôi nâng ly, anh khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng từ chối:

"Người nhà không thích mùi rượu. Uống xong về sẽ bị mắng."

Câu nói nhẹ tênh, nhưng như một vết dao lặng lẽ cứa vào lòng tôi.

1

Anh trai tôi tổ chức buổi liên hoan ở cơ quan, tiện thể kéo tôi đi cùng.

Vừa bước vào nhà hàng, tôi khựng lại. Nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, tôi ngỡ mình đang hoa mắt.

Cứ nhìn chằm chằm quá lâu, anh quay đầu lại. Đôi mắt trầm lặng, không chút cảm xúc, gương mặt lạnh nhạt khiến tôi không khỏi hối hận. Đúng là không nên theo anh trai đến đây.

Nhà mất điện mất nước, anh trai gửi địa chỉ bảo tôi qua ăn cơm. Trước đây, tôi thường xuyên đến đội cảnh sát đưa cơm cho anh ấy, cũng khá quen với đồng nghiệp của anh. Nhưng chưa bao giờ gặp người này – Lục Hoài Chinh.

Tôi cúi đầu lặng lẽ ăn.

“Ăn xong thì theo anh đi mời rượu.” Anh trai tôi – Giang Nhượng – vỗ vai tôi rồi rót một ly 45 độ.

Tôi ngẩng đầu, ngạc nhiên: “Mời ai ạ?”

“Lần trước bà bị bệnh, đội trưởng Lục Hoài Chinh đã giúp đưa bà vào viện.”

Hóa ra là lần đó, bà tôi đi chợ thì bị xe ba gác đυ.ng trúng. Tôi đang công tác xa, anh trai thì bận nhiệm vụ không rời được. Nghe nói có đồng nghiệp giúp đỡ nhưng tôi không ngờ đó là anh.

Tôi định nấu bữa cơm để cảm ơn nhưng mãi bận bịu mà quên mất.

Giang Nhượng kéo tôi đến trước mặt Lục Hoài Chinh: “Đội trưởng, cảm ơn anh lần trước đã giúp đỡ gia đình tôi. Ly này tôi kính anh.”

Nói rồi, anh ấy đẩy tôi lên phía trước: “Đây là em gái tôi, Giang Đào. Nó cứ bảo chờ rảnh sẽ nấu cơm mang đến cảm ơn anh. Đào Đào, kính đội trưởng một ly đi.”

Tôi gượng gạo nâng cốc, giọng căng thẳng: “Đội trưởng Lục, cảm ơn anh đã giúp đưa bà tôi vào viện.”

Ánh mắt anh lướt qua tôi, lạnh nhạt, không gợn sóng. Anh mỉm cười từ chối: “Người nhà tôi không thích mùi rượu. Uống xong về sẽ bị mắng.”

Tôi lúng túng rụt tay lại, không biết phải làm sao, chỉ cúi đầu vờ chăm chú vào món ăn.

Vì uống nước hơi nhiều, tôi xin phép ra ngoài. Trở về, tôi bắt gặp bóng dáng cao lớn đứng trước cửa phòng bao, điếu thuốc trên môi nhả ra làn khói trắng.

Tôi định chào một tiếng, nhưng nhớ lại thái độ lạnh nhạt lúc nãy, tôi lập tức bỏ ý định, lặng lẽ lướt qua, cố gắng đi thật nhanh.