Bạn Trai (3)

Tôi sống như một cái xác không hồn, không còn sức sống.

Cho đến khi gặp Thẩm Yến, cậu học trò kém tôi một tuổi.

Nhìn thấy gương mặt anh ta giống Kỳ Liên đến vậy, tôi đã bật khóc.

Tôi tìm mọi cách tiếp cận Thẩm Yến, đối xử tốt với anh ta vô điều kiện.

Ai cũng biết, tôi là cái đuôi của Thẩm Yến, chuyên xách cặp, cầm áo khoác, mua đồ, làm người truyền tin khi anh ta cãi nhau với Liên Sanh, đỡ anh ta về khi anh ta say xỉn.

Có lẽ là tôi đối xử với anh ta quá tốt, tốt đến mức anh ta không thể nào phớt lờ được nữa.

Thế nên vào một đêm nọ, sau khi cãi nhau với Liên Sanh, trong cơn say anh ta đã kéo tôi vào lòng:

"Em thích anh à?"

Tôi nhìn gương mặt anh tuấn, gầy gò ấy, gật đầu.

Từ ngày đó, tôi trở thành bạn gái bí mật của Thẩm Yến.

Nếu như “lốp dự phòng” cũng được coi là bạn gái.

Cứ như vậy, vài năm trôi qua.

Thẩm Yến và Liên Sanh không đến được với nhau, trái lại tôi và anh ta thì sống chung.

Đôi khi Thẩm Yến ôm tôi, cảm thán:

"Lạc Ninh, em là người phụ nữ tốt với anh nhất, em thậm chí còn chẳng quan tâm đến tiền của anh."

Tôi cười: "Nếu anh muốn cho thì em cũng đâu có từ chối."

"Nhưng em không tiêu."

Đôi mắt phượng của Thẩm Yến nhìn tôi chằm chằm: "Em không tiêu tiền của anh, không đeo trang sức anh mua, cũng không ép anh công khai quan hệ."

Anh ta nói: "Đôi khi anh thậm chí còn cảm thấy, em cũng đang coi anh là kẻ thay thế."

Tôi cọ cọ mũi vào má anh ta, mỉm cười rồi vùi mình vào lòng anh ta.

Kẻ thay thế hay không cũng chẳng quan trọng.

Người không phải cỏ cây, chúng tôi đã cùng nhau trải qua sáu năm.

Sáu năm đó rất quan trọng với tôi.

Nhưng Thẩm Yến lại không nghĩ vậy.

Anh ta vẫn yêu Liên Sanh tha thiết, chỉ cần Liên Sanh nửa đêm say rượu gọi điện, thì anh ta sẽ lập tức mặc quần áo đi đón cô ta.

Trước đây, Thẩm Yến muốn đi là đi, chưa bao giờ giải thích với tôi một lời.

Thế mà sau này, anh ta bắt đầu giải thích, trên mặt còn có vẻ chột dạ.

Tôi cứ ngỡ điều đó có nghĩa là tôi đã bắt đầu có vị trí khác trong lòng anh ta.

Nhưng tôi đã nhầm.

Anh ta vẫn đuổi theo Liên Sanh ra nước ngoài, không cho tôi một cơ hội níu kéo nào.

Đi một cái là cả năm trời.

03

Trong khoảng thời gian đó, thực ra Thẩm Yến có về nước một lần.

Anh ta say rượu, gọi tôi đến đón.

Khi tôi đến nơi, anh ta đang ngồi trong phòng riêng của quán bar, gọi video cho Liên Sanh.

Thấy tôi đến, anh ta vẫy tay với tôi:

"Lạc Ninh, lại đây."

Anh ta để Liên Sanh nhìn tôi:

"Giới thiệu với em, đây là bạn gái mà anh đã bên cạnh sáu năm, Lạc Ninh."