Bạn Trai (2)

Chính tôi là người chủ động theo đuổi Thẩm Yến.

Anh ta chỉ có một điều kiện, đó là không được công khai quan hệ, nhất là ở trước mặt Liên Sanh.

Nói trắng ra tôi chỉ là một cái lốp xe dự phòng.

Tôi vốn dĩ không có tư cách ngăn cản anh ta.

Dù anh ta đã sống chung với tôi, thậm chí còn đưa tôi về ra mắt gia đình.

Thấy tôi không nói gì nữa, Thẩm Yến mỉm cười hôn lên trán tôi:

"Ngoan, anh về sẽ mang quà cho em."

Tôi cúi đầu:

"Khi nào anh về?"

Anh ta đứng dậy, chậm rãi cài cúc áo sơ mi:

"Vài ngày nữa."

Lúc đó có lẽ anh ta không ngờ rằng, lần này bạch nguyệt quang của anh ta không phải đi du lịch giải khuây, mà là đi du học, khiến anh ta cũng phải ở bên đó cả năm trời.

Tôi nhìn bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của Thẩm Yến khi rời đi, chỉ biết thở dài.

Hình như cảm nhận được sự buồn bã của tôi, Thẩm Yến quay đầu lại:

"Trước khi anh đi, em hãy nghĩ xem có gì muốn anh làm không, anh sẽ cố gắng đáp ứng em."

Tôi nhìn anh ta, suy nghĩ một chút rồi nói:

"Anh có thể giúp em tìm một người tên là Kỳ Liên được không? Anh ấy là phóng viên chiến trường."

Sắc mặt Thẩm Yến sa sầm:

"Anh ta có quan hệ gì với em? Nói rõ ràng thì anh mới giúp."

Tôi mím môi:

"Là anh họ. Con của cô em."

Nét mặt Thẩm Yến dịu lại, gật đầu:

"Chờ tin của anh."

Anh ta quay người bước đi.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta khuất dần, rồi lấy từ trong ví ra một bức ảnh.

Trong ảnh là một người đàn ông gầy gò anh tuấn, rất giống Thẩm Yến.

Tôi vuốt ve nó.

Thẩm Yến đúng là người mau quên.

Tôi đã nói với anh ta rằng tôi lớn lên ở trại trẻ mồ côi, làm gì có người cô nào.

Tôi cũng từng nói, ở trại trẻ mồ côi có một người anh trai luôn chăm sóc tôi, chúng tôi lớn lên cùng nhau.

Nhưng anh ta nghe xong rồi quên ngay.

Anh ta cũng chưa bao giờ nghi ngờ, tại sao tôi lại thích ngắm nhìn gương mặt của anh ta đến vậy.

Chỉ yêu gương mặt của anh ta thôi.

02

Thẩm Yến thật sự rất yêu Liên Sanh.

Cho dù bao nhiêu năm qua Liên Sanh vẫn luôn lưỡng lự, không muốn xác định mối quan hệ nhưng anh ta vẫn yêu cô ta tha thiết.

Còn tôi, tôi thật sự rất yêu Thẩm Yến, chính xác hơn là yêu gương mặt của anh ta.

Gương mặt đó rất giống Kỳ Liên.

Tôi vẫn luôn biết ơn Thẩm Yến. Anh ta đã cứu vớt tôi.

Lúc quen anh ta, tôi đã mất liên lạc với Kỳ Liên ba năm rồi.

Rất nhiều người nói anh ấy đã không còn nữa.