[Leng keng~ chúc mừng người làm nhiệm vụ “Khương Ương” thành công lập ra quy tắc thứ nhất của trấn Hồng Liên: “Không được phá hỏng của công trong trấn”, quy tắc của trấn bắt đầu có hiệu lực, mong các vị làm nhiệm vụ tuân thủ quy định, nếu làm trái, tiến hành xử phạt dựa theo điều thứ nhất chương 1 trong [Điều lệ xử phạt của trấn Hồng Liên], tình tiết nhẹ phạt từ ba đồng đến năm đồng, tình tiết nặng có thể đuổi khỏi thị trấn.]
Mí mắt Khương Ương giựt giựt.
Triệu Đình Liệu vuốt cằm, vẻ mặt không rõ.
Tề Lão Tam tâm không cam tình không nguyện nhìn mấy đồng tiền trong tay Triệu Đình Liệu, cuối cùng vẫn thu tay. Lão chống quải trượng, hỏi: “Trưởng trấn, phó trưởng trấn, hiện tại mời đến nha môn một chuyến.”
Nha môn?
Đây đúng là một cách gọi thú vị, Khương Ương thầm nghĩ, một thời đại tràn ngập những từ ngữ đặc sắc mang tư tưởng phong kiến đủ để chứng minh bên trong trấn nhỏ này mang đậm sắc thái nào rồi, mà sắc thái phong kiến thường có nghĩa là tuân theo chế độ tông pháp, mê tín dị đoan gây ra một loạt vấn đề.
Nói cách khác trong thị trấn rất có thể không ai biết khuôn sáo, lỡ chẳng may trong lúc lơ đãng làm trái luật cũng không biết công văn của trưởng trấn có còn hữu hiệu như trên không.
Chế độ tông pháp đồng nghĩa với việc người trong thị trấn sẽ liên kết với nhau tạo thành một sợi dây thừng, ở mức độ nào đó thậm chí có thể tụ chúng làm trái với quy định của trưởng trấn. Đến lúc đó, Khương Ương sẽ trở thành kẻ địch của toàn thị trấn.
Khương Ương meo meo mấy tiếng, hỏi Triệu Đình Liệu: “Người anh em, công văn của trưởng trấn có tác dụng như ý trên mặt chữ không? Có quyền quản lý tuyệt đối với thị trấn?”
Triệu Đình Liệu nhìn thoáng qua Tề Lão Tam đang dựng tai nghe lén, lúc này mới rũ mắt, nói: “Theo lý thì có tác dụng, cái này gọi là kỳ bảo vệ cho người mới. Nhưng mà...”
Khương Ương nhướng mày, chờ Triệu Đình Liệu nói nốt: “Nhưng mà, có đôi khi vòng bảo vệ quá mạnh cũng không phải chuyện gì tốt, cậu hiểu không?”
Khương Ương khựng lại... cậu nhớ tới âm thanh “Nhắc nhở thiện ý” ở số 444 phố Trường An.
[Xác suất tồn tại trong thế giới giả thuyết rất thấp, có đến 90% trở lên người mới không qua được phó bản đầu tiên, cậu xác định mình muốn ký hiệp ước này chứ?]
90% người mới đều không qua được phó bản thứ nhất, nhưng hiện tại Khương Ương lại có được một công văn có thể tùy ý lập quy tắc phó bản, điều này không khỏi mâu thuẫn quá rồi ư.
Đây có phải đang nói, dưới tình huống Khương Ương có thể đặt quy tắc cho phó bản, cậu cũng chỉ có 10% xác suất qua cửa không?
Khương Ương chôn mọi nghi vấn trong lòng, đi theo Tề Lão Tam tới cái nơi gọi là “Nha môn”.
Là một tòa kiến trúc nhà trệt cổ xưa, có hơi giống tứ hợp viện, bên trong có một sân viện cực lớn. Lớp sơn loang lổ bong tróc, nhìn qua hơi hiu quạnh. Trước cửa dựng một tấm bia đá cực lớn:
[Phòng làm việc công sở của Trấn Hồng Liên]
Tề Lão Tam nói: “Trưởng trấn Khương, nơi này chính là nha môn, sau này cậu và phó trưởng trấn sẽ ở đây. Có chút đơn sơ, xin hãy lượng thứ.”
Không lượng thứ cũng có cách nào đâu, Khương Ương hỏi: “Nơi này có ai ở nữa không?”
Tề Lão Tam lắc đầu: “Không có, đây là nơi chỉ quan lão gia mới có thể ở. Nhưng nếu hai vị lão gia muốn có người chăm sóc, lão cũng có thể phái đến cho ngài.”
Khương Ương không nhịn được nổi một tầng da gà.
Vị Tề Lão Tam ở cổng trấn chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống cậu lúc này há mồm ngậm miệng gọi “Quan lão gia”, khiêm tốn như thể không phải cùng một người.
Lạ ở chỗ, đối mặt với quái vật muốn ăn thịt mình như Tề Lão Tam, Khương Ương không sợ, ngược lại nóng l*иg muốn khiêu chiến thử thách.
Đổi lại một Tề Lão Tam khiêm tốn dịu ngoan, Khương Ương lại thấy sợ hãi trỗi dậy từ tận đáy lòng, mỗi cọng lông tơ trên người đều dựng đứng.
Khương Ương vội vàng lắc đầu: “Không cần, ông đi trước đi, chúng tôi có việc sẽ gọi ông.”
Tề Lão Tam không nói thêm gì, chống quải trượng rời đi.