Đi chưa bao lâu, bọn họ bắt gặp một người đi ra từ thị trấn. Người này tuổi tác đã cao, da dẻ nhăn nheo, đầu tóc hoa râm, mặc một chiếc áo ngắn bạc phếch, dưới là quần dài rộng, chân đi giày vải đen lấm lem bùn đất, tay cầm một chiếc quải trượng tự chế.
[Tên họ NPC: Tề Lão Tam.]
[Giới tính NPC: Nam.]
[Thuộc tính NPC: NPC linh trí.]
[Miêu tả NPC: Tề Lão Tam là người có tư lịch nhất trấn Hồng Liên, đời đời đều là người giữ mộ của thị trấn, kinh nghiệm sâu dày, mỗi cư dân của trấn Hồng Liên đều tin tưởng và kính ngưỡng.]
[Nhắc nhở hữu nghị: Đừng chọc giận ông ấy, nếu không bạn sẽ bị toàn bộ thị trấn bài xích.]
Quải trượng gõ trên mặt đất có tiết tấu, Tề Lão Tam chậm rì rì đi tới, dùng giọng nói khàn khàn già nua hỏi: “Các cậu là ai?”
Khương Ương và Triệu Đình Liệu liếc nhau, Triệu Đình Liệu yên lặng lùi ra sau một bước, tỏ vẻ hắn không quản chuyện này.
Khương Ương đành phải tiến lên, đưa túi công văn: “Chào ngài, cháu tên Khương Ương, là trưởng trấn tương lai của thị trấn này.”
Tề Lão Tam không nhận công văn. Lão nghe được lời Khương Ương nói, trên mặt nở nụ cười âm trầm. Cơ mặt từ khóe mắt bắt đầu giựt giựt, Khương Ương chú ý tới, trong tích tắc hai mắt Tề Lão Tam trở nên đen đặc, không còn tròng trắng, thoáng nhìn còn tưởng là cái lỗ.
Trong giọng nói của Tề Lão Tam tràn ngập ác ý, âm thanh sền sệt như nước bùn: “Trưởng trấn mới tới à… Cậu có biết trưởng trấn đời trước ch·ết như thế nào không?”
Khương Ương có hỏi ắt có đáp, thành thật trả lời: “Không biết ạ, người nọ ch·ết thế nào?”
Tề Lão Tam cười, miệng ngoác tới mang tai, giây tiếp theo một luồng chất lỏng màu đen không biết tên chậm rãi chảy ra từ miệng lão, nhỏ xuống đất đến đâu ăn mòn đến đó, khói trắng xì xì bốc lên.
Tề Lão Tam nói: “Không có mắt thì phải ch·ết, thần tới trừng phạt hắn.”
Khương Ương có lòng tốt nhắc nhở: “Phá hoại của công là trái luật, phải phạt tiền.”
Khương Ương chỉ chỗ đất bị nước miếng Tề Lão Tam ăn mòn ra cái hố: “Ngài xem, chỗ này bồi thường bao nhiêu tiền thì thích hợp?”
Tề Lão Tam: “…”
Nghe vậy, Tề Lão Tam tái mặt. Lão nghiến răng nghiến lợi: “Cậu nói cái gì?”
Khương Ương cho rằng lão nghễnh ngãng, tăng âm lượng: “Bác à, phá hoại của công là trái pháp luật, phải phạt tiền, bác xem nộp bao nhiêu thì thích hợp?”
Tề Lão Tam toét miệng để lộ hàm răng vàng nhọn kỳ cục. Hàm trên hàm dưới đều được mài giũa như thể thấy được mỹ vị trong mâm, gấp gáp muốn nuốt vào bụng.
Tề Lão Tam: “Tôi sống ở trấn Hồng Liên hơn 60 năm, chưa bao giờ nghe đến quy tắc này.”
Đầu lưỡi của lão dài ngoẵng như rắn, ngo ngoe trong khoang miệng như thể chỉ cần Khương Ương nói một câu không hợp ý sẽ thè ra cuốn người trước mắt vào trong miệng, dùng dịch axit để tiêu hóa.
Khương Ương giơ công văn trong tay: “Tôi là trưởng trấn mới tới, trên công văn nói, tôi có quyền quản lý tuyệt đối với trấn Hồng Liên. Hiện tại, tôi quy định, phá hoại cua công là trái pháp luật, phải nộp phạt, bác có ý kiến gì không?”
Cái lưỡi dài lại vươn ra, dừng ở trước công văn. Tề Lão Tam híp mắt nhìn Khương Ương thật lâu, cuối cùng không tình nguyện thu lưỡi về, khôi phục dáng vẻ bình thường, đôi mắt trắng đen rõ ràng, khóe miệng cũng không còn như cái động nhầy.
Tề Lão Tam móc ra mấy đồng từ trong túi áo, đưa cho Khương Ương: “Trưởng trấn Khương, nộp tiền phạt.”
Khương Ương lại không trực tiếp nhận tiền mà đánh mắt ra hiệu cho Triệu Đình Liệu.
Triệu Đình Liệu cười như không cười nhìn cậu, Khương Ương ngoảnh mặt làm ngơ: “Tiền phạt sẽ sung công, dùng để tiến hành xây dựng trấn Hồng Liên. Triệu Đình Liệu, nhận tiền, ghi sổ.”
Triệu Đình Liệu mãi vẫn không hành động, cho tới khi Khương Ương mất kiên nhẫn giục hắn, hắn mới bất đắc dĩ thở dài, nhận tiền.